“Ôi, sao lại thành ra thế này...” Giọng Hoàng Lan đầy vẻ tiếc nuối, đôi lông mày khẽ nhíu chặt lại.
Tiêu Cẩm Nguyệt giải thích: “Con thú cắn mẹ tôi là thú biến dị, độc tính mạnh gấp mấy lần dị thú thông thường, nên thuốc phải bốc lại từ đầu.”
“Hóa ra là vậy.”
Hoàng Lan chợt hiểu ra, liền vỗ vai cô đầy chân thành: “Cậu cũng đừng buồn quá, mình tin chắc chắn sẽ có cách thôi! Vị y sư mà đội trưởng tìm chắc chắn không phải hạng tầm thường, cứ cho bà ấy thêm chút thời gian, biết đâu sẽ giải quyết được.”
“Được, cảm ơn cậu.” Tiêu Cẩm Nguyệt khẽ gật đầu.
Cả nhóm rảo bước về phía điểm tập kết. Con đường lát đá dưới chân dần trở nên lạ lẫm, những ngôi nhà hai bên đường cũng thưa thớt dần.
Dù chưa đến đích, Tiêu Cẩm Nguyệt đã nhận ra điểm tập kết không còn ở cánh đồng hoa nơi giáp ranh hai vực nữa, mà là một vị trí xa lạ cô chưa từng đặt chân tới.
May mà có Hoàng Lan tìm đến, nếu không cô chẳng bao giờ nghĩ tới chỗ này.
Đi thêm khoảng mười phút...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 8 giờ 2 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Hiện Đại: Nguyện Cắt Đứt Duyên Tơ Cùng Kẻ Bạc Tình
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều