Lộ Bình đứng giữa vòng vây, bóng dáng đơn độc nhưng vững chãi như một ngọn núi. Gió lướt qua mái tóc, mang theo hơi lạnh của sát khí đang bủa vây tứ phía. Ánh mắt cậu vẫn bình thản, một sự bình thản đến đáng sợ, như thể những kẻ địch mạnh mẽ trước mặt chẳng qua chỉ là những hạt bụi ven đường.
Tiêu Cẩm Nguyệt đứng từ xa, đôi bàn tay siết chặt vào nhau. Cô nhìn bóng lưng ấy, lòng trào dâng một nỗi xót xa khó tả. Cậu ấy luôn như vậy, luôn chọn con đường gian nan nhất, cô độc nhất để bước đi. “Lộ Bình, đừng cố quá...” cô thầm thì, nhưng lời nói ấy tan biến vào hư không.
Đại Lâm và Sơn Sùng trao đổi ánh mắt, sự kinh ngạc hiện rõ trên gương mặt họ. Họ chưa từng thấy ai đối diện với cái chết mà lại thản nhiên đến thế. Sức mạnh của Lộ Bình không chỉ nằm ở đôi tay, mà còn ở ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi.
“Ngươi thực sự muốn đi tiếp sao?” Một giọng nói trầm đục vang lên giữa đám đông. Đó là một trong những cao thủ đang vây hãm cậu. Hắn không hiểu nổi tại sao một thiếu niên lại có thể kiên định đến mức cực đoan như vậy.
Lộ Bình khẽ ngước mắt lên, giọng nói của cậu vang lên đều đều nhưng đầy sức nặng: “Tôi đã chọn con đường này, thì sẽ đi đến tận cùng. Dù phía trước là vực thẳm hay là biển lửa, tôi cũng không quay đầu.”
Dứt lời, một luồng khí thế bùng nổ từ cơ thể cậu. Sức mạnh của Lục Phách bắt đầu luân chuyển, tạo nên những gợn sóng xung kích khiến không gian xung quanh như vặn xoắn lại. Cậu không dùng những chiêu thức hoa mỹ, chỉ đơn giản là tiến về phía trước.
Mỗi bước chân của Lộ Bình đều khiến mặt đất rung chuyển. Những kẻ ngăn cản lần lượt bị hất văng ra xa. Cậu như một mũi tên đã rời cung, không gì có thể ngăn cản được đà tiến ấy.
Tiểu Bát và Liễu Ti đứng cạnh nhau, chứng kiến cảnh tượng hào hùng mà cũng đầy bi tráng ấy. Họ biết rằng, kể từ khoảnh khắc này, cái tên Lộ Bình sẽ trở thành một huyền thoại, một biểu tượng cho sự kiên trì bất khuất.
Ảnh Hồng và Hoàng Lan cũng không khỏi bàng hoàng. Họ đã từng thấy nhiều thiên tài, nhưng một kẻ điên rồ và mạnh mẽ như Lộ Bình thì quả thực là duy nhất. Cậu không tuân theo bất kỳ quy tắc nào của thế gian, cậu chỉ tuân theo quy tắc của chính mình.
Trận chiến nổ ra dữ dội. Tiếng va chạm của vũ khí, tiếng gầm thét của sức mạnh hòa quyện vào nhau. Giữa tâm bão ấy, Lộ Bình vẫn lầm lũi tiến bước. Cậu không nhìn sang hai bên, không nhìn lại phía sau, đôi mắt chỉ hướng về đích đến duy nhất của mình.
Con đường này có lẽ sẽ rất dài, có lẽ sẽ đầy rẫy những hy sinh, nhưng với Lộ Bình, chỉ cần còn hơi thở, cậu sẽ không bao giờ dừng lại. Bởi vì cậu biết, chỉ có đi đến tận cùng, cậu mới tìm thấy câu trả lời cho chính cuộc đời mình.
Đề xuất Huyền Huyễn: Ký Chủ, Việc Này Không Thể Làm
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều