Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 566: Đòi công bằng

Đang lúc Tiêu Cẩm Nguyệt nhìn miếng nhuyễn ngọc đến xuất thần, bên ngoài bỗng vang lên tiếng đập cửa rầm rầm. Tiếng động dồn dập và vang dội, cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.

Nàng khẽ nhíu mày, đầu ngón tay khẽ động, miếng nhuyễn ngọc đã lặng lẽ được thu vào không gian. Lúc này nàng mới đứng dậy đi về phía cửa.

Liễu Mẫu ở trong phòng nghiêng đầu, giọng nói vẫn còn vương chút khàn đặc vì mới ngủ dậy: “Ai đang gõ cửa thế?”

“Con không biết, để con ra xem sao.” Tiêu Cẩm Nguyệt vừa nói vừa mở cửa.

Cửa vừa mở, một tiểu cái cái khoảng mười lăm mười sáu tuổi đã đứng sẵn bên ngoài. Dáng người cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt tròn trịa đỏ bừng như quả táo chín. Có lẽ vì chạy quá gấp, hai má cô bé đỏ đến mức như sắp rỉ máu, trên trán lấm tấm mồ hôi chảy dài xuống thái dương, hơi thở hổn hển không ra hơi.

Khoan đã, cảnh tượng này sao trông quen thế nhỉ?

Đôi mày của Tiêu Cẩm Nguyệt khẽ nhướng lên, trong đầu thoáng hiện ra hình ảnh cách đây không lâu. Nàng gần như buột miệng theo bản năng, giọng điệu có chút bất lực: “Tiểu Nguyệt, có chuyện gì vậy?”

Nói xong, nàng như sực nhớ ra điều gì, bổ sung thêm: “Chẳng lẽ Liễu Điều lại...”

Đúng vậy, người gõ cửa vẫn là Tiểu Nguyệt. Vẫn là người đó, vẫn là vẻ mặt thở không ra hơi, thậm chí cả tư thế đứng cũng chẳng khác gì lần trước, khiến Tiêu Cẩm Nguyệt có cảm giác như mình đang trải qua cùng một chuyện đến lần thứ hai.

Chẳng lẽ thằng nhóc Liễu Điều kia không biết rút kinh nghiệm, lại đi đánh nhau với Ngưu Khởi rồi?

Tiểu Nguyệt vừa thở dốc vừa lắc đầu, lồng ngực phập phồng dữ dội, đến lời nói cũng không tròn trịa. Cô bé nắm lấy cổ tay Tiêu Cẩm Nguyệt, kéo nàng đi ra ngoài.

“Mẹ, có bạn tìm con, con ra ngoài một lát.”

Tiêu Cẩm Nguyệt vội vàng nói với Liễu Mẫu một tiếng rồi tiện tay đóng cửa lại, để mặc Tiểu Nguyệt kéo đi.

“Nói rõ xem có chuyện gì đã.”

Sau khi xác định giọng nói của mình sẽ không để Liễu Mẫu nghe thấy, Tiêu Cẩm Nguyệt mới dừng bước, nhẹ nhàng gỡ bàn tay đầy mồ hôi của Tiểu Nguyệt ra, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại.

Nàng đã nghĩ kỹ rồi, nếu lần này vẫn là Liễu Điều đánh nhau với Ngưu Khởi, nàng tuyệt đối sẽ không đi cứu người. Chuyện gì cũng chỉ có một có hai, lần trước nàng đã nói hết lời rồi. Lần đầu có thể coi là do Liễu Điều được mẹ và chị gái bảo bọc quá kỹ nên không hiểu chuyện, nhưng nếu lần thứ hai vẫn còn hồ đồ như vậy thì không thể dung túng thêm nữa.

Thậm chí dù có bị Ngưu Khởi ấn xuống đất đánh cho một trận, Tiêu Cẩm Nguyệt cũng sẽ không quản. Dù sao nàng cũng không phải chị ruột của nó, càng không thể ở lại đây chăm sóc nó cả đời được.

“Chị ơi, Liễu Điều nhìn thấy Chiến Hải và một cái cái khác có cử chỉ thân mật, nó liền xông đến chất vấn để đòi lại công bằng cho chị. Nhưng đối phương nói năng rất khó nghe, nó tức quá nên ra tay, nhưng lại đánh không lại người ta!”

Tiểu Nguyệt sốt sắng đến đỏ cả mắt, giọng nói nghẹn ngào như sắp khóc. Cô bé vừa giải thích vừa không ngừng nhìn về hướng của Liễu Điều, bước chân loạn nhịp, chỉ muốn bay ngay đến chỗ cậu ấy.

Ánh mắt Tiêu Cẩm Nguyệt khẽ động, một tia lạnh lẽo lướt qua, nàng dứt khoát thốt ra một chữ: “Đi.”

Hay lắm, nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay. Tiêu Cẩm Nguyệt cũng muốn tận mắt xem thử, gã đàn ông mà Liễu Ti luôn nhớ nhung rốt cuộc trông như thế nào.

Địa điểm lần này hơi xa nhà họ Liễu một chút. Tiêu Cẩm Nguyệt và Tiểu Nguyệt chạy bộ tới nơi. Một lát sau, nàng thấy phía trước có một đám đông vây kín, loáng thoáng nghe thấy tiếng tranh cãi từ bên trong.

Chen qua đám đông đi vào, nàng thấy Liễu Điều bị đánh đến mức một bên má sưng vù, khóe miệng còn dính máu. Thế nhưng cậu nhóc vẫn bướng bỉnh ngẩng cao đầu như một con thú nhỏ, trừng mắt nhìn gã đàn ông cao hơn mình nửa cái đầu trước mặt.

Gã đàn ông kia vai rộng chân dài, vóc dáng cao lớn, lông mày rậm mắt to, khí chất trông cũng khá nổi bật. Nhưng lúc này, thanh kiếm trong tay gã lại đang kề sát cổ Liễu Điều, ánh thép lạnh lẽo khiến người xung quanh không ai dám lại gần.

Gã lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn và giận dữ, giọng nói lạnh lùng: “Ta phải giải thích với ngươi bao nhiêu lần nữa? Ta và chị ngươi chẳng có chuyện gì cả, là cô ta tự mình hiểu lầm quan hệ của chúng ta. Người ta yêu chỉ có một mình Minh Tâm, ngươi có cút đi không!”

Vừa dứt lời, cái cái đứng bên cạnh gã liền hất cằm, nở một nụ cười đầy khiêu khích, ánh mắt khinh miệt lướt qua Liễu Điều.

“Đúng thế, Chiến Hải và Liễu Ti chỉ là bạn bè. Là chị ngươi tự mình si mê anh ấy, còn bám lấy không buông! Bây giờ ta và Chiến Hải đã ở bên nhau, ngươi lại tìm đến đây gây sự, chẳng lẽ đây cũng là ý của Liễu Ti? Hừ, cô ta đúng là thèm đàn ông đến phát điên rồi, mặt mũi cũng chẳng cần nữa!”

Cô nàng này có thân hình bốc lửa, lớp da thú quấn trên người bị bộ ngực đầy đặn làm cho căng cứng, cảm giác như sắp rách ra đến nơi. Cô ta nép sát vào người Chiến Hải, vai kề vai, tư thế thân mật đến gai mắt, khiến người ta nhìn một cái là biết ngay quan hệ giữa họ.

Xét về nhan sắc, cô ta thuộc hàng khá, rạng rỡ và phóng khoáng, đôi mắt đặc biệt to nhưng hơi lồi, lúc trợn mắt nói chuyện trông càng thêm hung dữ.

Những lời này như kim châm vào lòng Liễu Điều, khiến cậu thiếu niên tức đến mức lồng ngực phập phồng, cả người run rẩy. Cậu gào lên: “Hai người nói láo! Chiến Hải, trước đây anh đi lại gần gũi với chị tôi như thế, chính tai tôi nghe thấy anh nói những lời đường mật với chị ấy, còn khen chị ấy đẹp như hoa Nguyệt Hề! Anh gọi quan hệ đó là bạn bè sao? Sao hả, trêu hoa ghẹo nguyệt xong lại không muốn chịu trách nhiệm, anh có còn là đàn ông không! Nhổ vào, tôi khinh bỉ anh!”

Cậu thiếu niên như một con mèo bị chọc giận, nôn nóng đòi lại công bằng cho chị mình. Nếu không phải thanh kiếm kia đang kề cổ, có lẽ cậu đã lao thẳng vào mặt Chiến Hải rồi.

Nhưng cậu không biết rằng, khi những lời này được hét lên giữa phố, chị gái cậu đã trở thành đề tài bàn tán và trò cười cho mọi người xung quanh. Những người đứng xem bắt đầu xì xào bàn tán, trên mặt lộ rõ vẻ xem kịch vui.

Rõ ràng trong mắt người ngoài, chuyện này là do Liễu Ti tự mình bám lấy đàn ông, người ta vốn chẳng coi nàng ra gì, giờ lại còn xúi giục em trai đến trước mặt người yêu chính thức của người ta để gây chuyện.

Minh Tâm nghe thấy ba chữ “hoa Nguyệt Hề”, sắc mặt đột ngột thay đổi, vẻ đắc ý trong mắt tan biến ngay lập tức.

Hoa Nguyệt Hề là loại hoa chỉ nở vào lúc bình minh, cánh hoa như chiếc ô, trắng muốt không tì vết. Ở Ma Vực, nó thường được dùng để ca ngợi vẻ đẹp và sự thuần khiết của phái nữ, là một lời khen ngợi cực kỳ cao quý. Và đa số là do nam giới dùng để khen ngợi người trong lòng mình.

Mà những lời tương tự như vậy, Minh Tâm cũng từng chính tai nghe Chiến Hải nói với mình.

Điều này khiến cô ta quay ngoắt sang nhìn Chiến Hải, đôi mắt to lồi nheo lại đầy nguy hiểm, cơn giận dữ như sắp tràn ra ngoài.

Đề xuất Cổ Đại: Trùng Sinh Hoán Thân: Ta Làm Chủ Mẫu Vương Phủ
BÌNH LUẬN
Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện