Ngưu Khởi dùng tay kia vung nắm đấm, nện thình thịch hai cú thật mạnh vào lưng Liễu Điều. Tiếng va chạm trầm đục khiến người nghe không khỏi thắt tim, cứ ngỡ như hắn muốn đấm thủng luôn thân hình gầy gò ấy.
Liễu Điều đau đến mức toàn thân run rẩy, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, nhưng cậu vẫn cắn chặt răng không thốt ra một tiếng rên rỉ. Ánh mắt cậu tràn đầy vẻ bất khuất, cố gắng vùng vẫy phản kháng, nhưng sức ép từ bàn tay Ngưu Khởi trên gáy quá lớn. Mỗi lần cậu cựa quậy, vùng da cổ lại bị chà xát đau rát, vết máu cứ thế sâu thêm.
Tiêu Cẩm Nguyệt đứng quan sát, ban đầu cô chưa có ý định ra tay. Thế nhưng, khi thấy Ngưu Khởi rút từ thắt lưng ra một con dao găm sáng loáng, cô biết mình không thể tiếp tục đứng ngoài cuộc được nữa.
Con dao dài khoảng nửa thước, lưỡi dao tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Nếu nhát dao đó đâm trúng, Liễu Điều dù không mất mạng thì cũng sẽ bị trọng thương.
Tiểu Nguyệt sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, cô bé hét lên thất thanh.
Ngưu Khởi cười gằn, nắm chặt dao găm định đâm thẳng vào vai Liễu Điều: “Để xem mày còn tranh giành với tao kiểu gì!”
Lời còn chưa dứt, bóng dáng Tiêu Cẩm Nguyệt đã lóe lên, nhanh như một bóng ma lao đến trước mặt hai người. Cô chuẩn xác bóp chặt cổ tay đang cầm dao của Ngưu Khởi, đầu ngón tay khẽ dùng lực. Ngưu Khởi lập tức rú lên một tiếng thảm thiết vì đau đớn, con dao găm rơi choang xuống đất.
Ngay sau đó, Tiêu Cẩm Nguyệt xoay cổ tay, mượn lực kéo mạnh, đồng thời bàn tay kia hóa thành chưởng, chém dứt khoát vào khớp khuỷu tay của Ngưu Khởi.
Ngưu Khởi cảm thấy cánh tay tê dại, sức lực tan biến trong nháy mắt. Hắn mất thăng bằng, đổ nhào về phía trước.
Tiêu Cẩm Nguyệt thuận thế nâng chân, thúc đầu gối vào thắt lưng Ngưu Khởi, một tay ấn chặt gáy hắn đè xuống. Một tiếng “uỵch” vang lên, thân hình hộ pháp của Ngưu Khởi bị ghim chặt xuống đất, mặt dán sát vào nền đất đầy bụi bặm, không tài nào nhúc nhích nổi.
Toàn bộ quá trình diễn ra chỉ trong chớp mắt, nhanh đến mức những người xung quanh còn chưa kịp định thần.
Liễu Điều thở dốc, một tay ôm ngực, một tay che cổ. Cậu ngẩng đầu nhìn Tiêu Cẩm Nguyệt, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc và khó hiểu, xen lẫn chút bướng bỉnh không chịu khuất phục của một thiếu niên.
Tiểu Nguyệt thì ngẩn người tại chỗ, quên cả khóc. Nhìn bóng lưng của Tiêu Cẩm Nguyệt, đôi mắt cô bé bỗng chốc sáng rực lên.
Tiêu Cẩm Nguyệt dẫm chân lên lưng Ngưu Khởi, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống: “Đánh đủ chưa?”
Ngưu Khởi bị đè nghiến dưới đất, cố gắng xoay đầu để nhìn rõ mặt Tiêu Cẩm Nguyệt. Giọng hắn run rẩy vì bàng hoàng: “Cô là chị nó sao? Không thể nào... Chị của Liễu Điều từ bao giờ mà lợi hại thế này!”
“Chị Liễu Ti, chị ngầu quá đi mất!”
Tiểu Nguyệt phấn khích reo lên, đôi mắt lấp lánh như ánh sao. Mãi đến lúc này cô bé mới nhận ra người trong lòng mình đã an toàn, thế là chẳng kịp để ý đến Tiêu Cẩm Nguyệt nữa mà vội vàng chạy về phía Liễu Điều: “Liễu Liễu, anh có sao không? Hu hu, trên người anh nhiều vết thương quá...”
“Anh không sao, chẳng đau tí nào cả!”
Liễu Điều chỉ bừng tỉnh sau tiếng gọi của Tiểu Nguyệt, nhưng ánh mắt cậu vẫn cứ không tự chủ được mà liếc về phía Tiêu Cẩm Nguyệt, giữa đôi lông mày hiện rõ vẻ hoang mang.
“Chảy máu thế này mà còn bảo không đau!”
Tiểu Nguyệt vừa nói vừa định dùng năng lực chữa lành để trị thương cho Liễu Điều. Tuy nhiên, giống cái thường chỉ khi trưởng thành thì năng lực này mới thực sự bộc phát, trước đó dù có cũng rất yếu ớt, không thể phát huy toàn bộ hiệu quả.
Vì vậy, dù cô bé đã cố gắng hết sức, vết thương của Liễu Điều vẫn chẳng thuyên giảm là bao.
“A... mình thật vô dụng!” Cô bé nản lòng dậm chân.
Nhìn khuôn mặt vì cố gắng mà đỏ bừng của cô bé, trong mắt Liễu Điều lại hiện lên ý cười: “Không sao đâu, tuy vết thương chưa lành nhưng đã bớt đau nhiều rồi.”
“Thật không?”
“Ừ.”
Liễu Điều khẽ đáp rồi lại nhìn về phía gốc cây đằng kia.
Tiêu Cẩm Nguyệt vẫn đang dẫm lên lưng Ngưu Khởi. Sau những nỗ lực vùng vẫy vô vọng ban đầu, lúc này hắn đã hoàn toàn từ bỏ ý định kháng cự.
“Đánh nhau thì cứ đánh, Liễu Điều đánh không lại cậu là do nó kém cỏi. Cậu có mắng nó hay đấm nó thế nào cũng được.” Tiêu Cẩm Nguyệt chậm rãi nhấc chân khỏi lưng Ngưu Khởi rồi ngồi xổm xuống, giọng điệu thản nhiên như đang nói về một chuyện chẳng liên quan gì đến mình: “Nhưng đừng bao giờ lôi cha mẹ người khác ra mà nói, nhất là những người đã khuất.”
Tiêu Cẩm Nguyệt hơi cúi người, đưa tay nâng cằm hắn lên. Cảm giác lạnh lẽo từ đầu ngón tay cô khiến Ngưu Khởi rùng mình một cái. Trong tư thế thảm hại với một bên mặt dính đầy bụi đất, hắn buộc phải nhìn thẳng vào mắt cô.
Gương mặt cô vẫn nở nụ cười rạng rỡ, vô hại, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, nhưng lời nói ra lại như tẩm băng tuyết, khiến người ta lạnh thấu xương: “Nếu còn có lần sau, tôi không ngại để cậu nếm thử cảm giác mất đi cha mẹ và người thân đâu.”
Ngưu Khởi ngây dại nhìn cô, đồng tử co rụt lại như vừa nhìn thấy một sự tồn tại vô cùng đáng sợ.
Thế nên khi Tiêu Cẩm Nguyệt buông tay, nhẹ giọng hỏi: “Hiểu chưa?”, Ngưu Khởi gần như không cần suy nghĩ mà gật đầu lia lịa, chỉ sợ gật chậm một chút thôi là cô sẽ đổi ý.
“Ngoan, biết nghe lời mới là đứa trẻ tốt.” Tiêu Cẩm Nguyệt đứng dậy, phủi bụi trên tay, giọng điệu trở lại vẻ ôn hòa như thể người có ánh mắt lạnh lùng lúc nãy không phải là cô.
Cuối cùng cô cũng đại từ đại bi mà buông tha cho gã giống đực tuy to con nhưng thực chất cũng chỉ trạc tuổi Liễu Điều này.
Ngưu Khởi ngẩn người một lúc mới nhận ra mình đã được tự do. Hắn như một con thỏ bị kinh động, bật dậy khỏi mặt đất, chẳng kịp phủi bùn đất trên người mà cắm đầu chạy biến. Tốc độ đó còn nhanh hơn cả khi bị dã thú truy đuổi.
Chạy được khoảng mười mấy bước, ngay khi sắp rẽ vào góc phố để biến mất, Ngưu Khởi lại ma xui quỷ khiến mà dừng bước. Hắn do dự một chút rồi không kìm được mà ngoảnh đầu nhìn lại.
Cô vẫn đứng đó dưới gốc cây, những tia nắng loang lổ xuyên qua kẽ lá đậu trên người cô, phác họa nên một đường nét mềm mại. Ánh mắt cô dừng trên người Liễu Điều ở cách đó không xa, thần sắc bình thản.
Bên cạnh Liễu Điều, Tiểu Nguyệt đang bám sát không rời, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng và xót xa.
Còn Liễu Điều thì đang chậm rãi tiến về phía Tiêu Cẩm Nguyệt. Chàng thiếu niên cao lớn ấy, khi đứng trước mặt chị gái, lại hiếm khi cúi đầu như một đứa trẻ làm sai chuyện. Không biết Tiêu Cẩm Nguyệt đã nói gì, cậu chỉ cúi gầm mặt, ngón tay vô thức vò vò vạt áo, khuôn mặt đỏ bừng vì ngượng ngùng.
Chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng Ngưu Khởi bỗng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy ghen tị với Liễu Điều.
Rõ ràng nhà Liễu Điều nghèo rớt mồng tơi, cha mất sớm, mẹ thì đau ốm dặt dẹo, có thể ra đi bất cứ lúc nào. Rõ ràng Liễu Điều yếu đuối đến mức đánh nhau chẳng chịu nổi một ngón tay của hắn. Rõ ràng hắn cái gì cũng hơn Liễu Điều, nhưng ngay khoảnh khắc này, hắn lại thấy vô cùng đố kỵ.
Ngưu Khởi mím môi, cuối cùng cũng quay người lẩn vào góc phố, biến mất hẳn.
Dưới gốc cây, Liễu Điều vẫn cúi đầu, nhỏ giọng nói với Tiêu Cẩm Nguyệt, tiếng lí nhí như muỗi kêu: “... Sao chị lại tới đây?”
Cậu lầm bầm, ánh mắt đảo liên hồi không dám nhìn thẳng vào Tiêu Cẩm Nguyệt. Đôi má và vành tai đỏ lựng lên vì chột dạ, chẳng còn chút hung hăng nào như lúc đánh nhau vừa rồi.
Đề xuất Ngược Tâm: Giả Nhược Bất Từng Yêu Chàng
[Pháo Hôi]
Gây cấn quá hóng a....
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều