Bách Lí Mông khựng lại một nhịp, rồi khoanh tay trước ngực, cãi bướng rằng: "Dù sao thì, về khoản bào chế thuốc, tôi chẳng ngán bất kỳ giống đực nào."
"Cậu có khả năng chữa trị như cô ấy không?" Tiểu Vũ nhướng mày hỏi ngược lại.
"...Tôi biết bào chế thuốc!"
"Cậu có sức mạnh chiến đấu như cô ấy không?" Tiểu Vũ lại bồi thêm một câu.
"...Câm miệng đi!" Bách Lí Mông lườm nguýt cậu ta một cái, bực bội nói.
"Thôi được rồi, lo chuyện người ta làm gì, cậu đâu phải thú phu của cô ấy." Tiểu Vũ xua tay, rồi lại nằm vật ra đất, nhắm mắt dưỡng thần.
Dù không mệt, nhưng cậu ta cũng chẳng muốn nhúc nhích. Ai mà biết phía trước còn hiểm nguy nào rình rập, tốt nhất là cứ dưỡng sức thì hơn.
Mọi người im lặng, ngừng tranh cãi, người thì ngồi, kẻ thì nằm.
Cuộc tấn công của bầy sói đêm nay, có thể nói là thảm khốc nhất kể từ khi họ đặt chân vào Hỗn Độn Chi Vực, không hề quá lời. Suýt chút nữa thì cả đội đã bị diệt vong.
Nhớ lại, mấy người vẫn còn chưa hết bàng hoàng.
Trước đó, họ quả thật có chút chủ quan, tự tin vào thực lực vượt trội của đội mình nên dần dần lơ là cảnh giác. Nào ngờ bầy sói lại ôm hận, bám theo suốt chặng đường, chọn lúc nửa đêm để tập kích.
Chuyện này đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh mạnh mẽ cho họ. Chẳng ai muốn bỏ mạng nơi đây, chắc chắn từ giờ phải cẩn trọng gấp bội.
Ở một diễn biến khác, Tiêu Cẩm Nguyệt sải bước nhẹ nhàng trở về. Gió đêm thổi tung vạt áo nàng, vẽ nên những đường cong mềm mại giữa rừng cây. Chẳng mấy chốc, Tiểu Bát trong lòng nàng đã rón rén nhảy xuống, đứng vững trên vai nàng. Cái đầu lông xù dụi dụi vào má nàng, mang theo chút vẻ nũng nịu.
"Ơ, Tiểu Bát, ta thấy ngươi hình như đã thích nghi được với môi trường nơi đây rồi." Tiêu Cẩm Nguyệt cúi đầu nhìn nó, mắt tràn đầy kinh ngạc. "Hôm nay ta chữa trị cho ngươi không nhiều, nhưng ngươi trông rất có tinh thần, chẳng còn ủ rũ như trước nữa."
Nàng vẫn nhớ dáng vẻ của Tiểu Bát khi mới vào Hỗn Độn Chi Vực, gần như không trụ nổi một tiếng, tinh thần lúc nào cũng ủ rũ, hoàn toàn dựa vào linh khí của nàng để duy trì sự sống. Sau này nàng thành thói quen, hễ nhớ ra là truyền chút linh khí cho nó để xoa dịu, nhưng hôm nay bận rộn quá nên quên mất, lượng linh khí truyền vào ít hơn hẳn mọi khi.
Tiểu Bát nghe vậy, tám cái đuôi đẹp đẽ, xù lông khẽ vẫy vẫy. Khi lay động, chúng tựa như một chiếc quạt lớn đính đầy đốm lửa, đương nhiên là đẹp hơn quạt mo nhiều.
"Hay là thế này, ta sẽ săn vài con dã thú, ngươi ra đòn kết liễu cuối cùng, được không?" Tiêu Cẩm Nguyệt mắt sáng rực, chợt nảy ra một ý. "Chúng ta giết dã thú có thể tăng cường năng lực, ngươi chắc chắn cũng vậy. Biết đâu sau khi bổ sung, thể chất của ngươi sẽ mạnh hơn trước rất nhiều, cũng có thêm chút sức tự vệ."
Đây là lần đầu tiên nàng có ý nghĩ này, càng nghĩ càng thấy khả thi. Tiểu Bát quá yếu, dù có nàng bảo vệ, cũng sẽ có lúc không thể lo chu toàn. Bản thân nàng dù mạnh đến mấy, cũng không bằng nó tự mình cứng cáp. Nếu có thể trở nên da dày thịt béo hơn, độ an toàn tự nhiên sẽ tăng lên đáng kể.
Tiểu Bát ngơ ngác nhìn nàng, đôi mắt tròn xoe dường như tràn đầy vẻ ngây thơ.
"Ngươi có hiểu ý ta không? Ừm, cứ thử rồi tính vậy." Tiêu Cẩm Nguyệt cúi người, ôm nó vào lòng.
Từ đây đến chỗ các thú phu vẫn còn một đoạn đường. Dù sao rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, nhân tiện cho Tiểu Bát luyện tay luôn.
Móng vuốt của Tiểu Bát khẽ bám vào quần áo nàng, ngoan ngoãn nằm trong lòng, ngẩng đầu dùng đôi mắt đầy linh khí nhìn nàng. Trong đáy mắt ẩn chứa tình cảm sâu sắc và sự xúc động khó nhận ra.
Tiêu Cẩm Nguyệt không cúi đầu, đương nhiên không chạm phải ánh mắt của nó. Nàng đang nhìn quanh, tìm kiếm con mồi thích hợp.
Chẳng mấy chốc, nàng đã khóa chặt mục tiêu –
Một con dã thú trông giống thỏ. Chỉ là "thỏ" trong rừng độc tuyệt đối không thể so sánh với bên ngoài. Toàn thân nó đen kịt, mắt đỏ rực như máu, viền ngoài còn quấn một vòng tím sẫm. Lông trên người cứng như kim, chỉ nhìn thôi cũng biết chắc chắn sẽ đâm vào tay.
Tiêu Cẩm Nguyệt ra tay cực nhanh, không làm nó bị thương chí mạng, nhưng lại khiến nó trọng thương ngã xuống đất, hoàn toàn mất đi khả năng giãy giụa và bỏ chạy.
Nàng ôm Tiểu Bát đi đến bên con mồi, dùng tay khẽ đẩy nó: "Đi, giết chết nó đi, chỉ thiếu một đòn cuối cùng thôi, cho nó một cái chết nhẹ nhàng."
Tiểu Bát nhìn con thỏ trước mặt với ánh mắt tuyệt vọng và bi phẫn. Im lặng một lát, rồi mới nhấc móng vuốt nhỏ nhắn lên, vung xuống nhanh, chuẩn và dứt khoát.
Vết thương chí mạng rơi vào cổ, con thỏ co giật một cái, cuối cùng tắt thở.
"Được đấy Tiểu Bát, ra tay dứt khoát ghê!"
Tiêu Cẩm Nguyệt mắt sáng rực, giọng điệu tràn đầy tán thưởng: "Cứ làm thế này! Nhưng ngươi có cảm thấy năng lực tăng lên không?"
Nàng vốn đã chuẩn bị sẵn sàng để dạy nó cách ra đòn kết liễu, không ngờ nó lại phản ứng nhanh nhạy đến vậy, không hề chần chừ. Chỉ là không biết hiệu quả có được như nàng mong đợi hay không.
"Chíp!" Tiểu Bát kêu một tiếng, nhảy nhót vui vẻ tại chỗ, đuôi vẫy càng hăng hơn.
"Có hiệu quả sao? Tốt quá rồi."
Tiêu Cẩm Nguyệt lúc này mới hài lòng, lau sạch vết máu trên móng vuốt cho Tiểu Bát, lại ôm nó vào lòng, tiếp tục tìm kiếm con mồi tiếp theo.
Xét thấy Tiểu Bát có thân hình quá nhỏ, Tiêu Cẩm Nguyệt đều tìm những con mồi tương đối nhỏ nhắn, để tránh việc nó thậm chí không thể ra đòn kết liễu.
"Nào, con này." Nàng cổ tay khẽ vung, trường kiếm xé gió lao ra, xuyên thủng cơ thể một con mồi một cách chuẩn xác, đóng chặt nó vào thân cây. Con mồi giãy giụa kịch liệt, nhưng làm sao cũng không thoát ra được.
Tiêu Cẩm Nguyệt đặt Tiểu Bát lên cổ con mồi, ra hiệu cho nó ra tay.
Tiểu Bát nhìn con mồi gần trong gang tấc, tâm trạng lúc này có chút phức tạp –
Cái này với việc được đút tận miệng thì có gì khác nhau chứ?
Nó liếc nhìn Tiêu Cẩm Nguyệt một cái, vẫn dứt khoát ra tay, kết liễu mạng sống của con mồi.
E rằng con mồi này đến chết cũng không hiểu, cùng là dã thú, tại sao số phận lại khác biệt đến vậy.
"Đang làm gì vậy?"
Một giọng nói nhẹ nhàng chợt vang lên từ không xa, mang theo vài phần lạnh lẽo.
Tim Tiêu Cẩm Nguyệt đập thót, nàng đột ngột quay đầu lại – Giữa những tán cây xào xạc, Bán Thứ đang đứng đó, khoanh tay dựa vào thân cây. Ánh trăng xuyên qua kẽ lá rọi xuống, phác họa nên dáng người cao ráo, thẳng tắp của hắn. Gió đêm thổi bay mái tóc đen nhánh, giữa hàng lông mày và khóe mắt đọng lại nụ cười nhạt nhòa khó hiểu, tựa như trêu chọc lại như đùa cợt.
Với ánh mắt của Tiêu Cẩm Nguyệt đối diện, hắn nhanh chóng chuyển tầm nhìn sang Tiểu Bát.
Ánh mắt ấy phức tạp khó lường, mang theo vài phần lạnh lùng, vài phần khinh thường khó nhận ra, thậm chí còn có một tia chán ghét nhàn nhạt, tóm lại là không hề có chút thiện ý nào.
"Bán Thứ?" Tiêu Cẩm Nguyệt ngạc nhiên tột độ, theo bản năng ôm chặt Tiểu Bát trong lòng. "Sao huynh lại ở đây? Những người khác đâu rồi?"
Nàng mới đi được một lát, không ngờ lại gặp hắn ở đây.
"Chúng ta lo lắng chủ nhân một mình xuyên rừng đêm sẽ gặp nguy hiểm, nên ta đã dẫn đường, không ngừng nghỉ chạy đến đây, muốn hỗ trợ chủ nhân, phòng khi cần thiết."
Giọng Bán Thứ nhàn nhạt, dịu dàng, tựa như gió đêm tan vào rừng, không nghe ra quá nhiều cảm xúc. Ánh mắt hắn lướt nhẹ qua Tiểu Bát, rồi lại quay về gương mặt Tiêu Cẩm Nguyệt, thâm ý trong mắt đậm như mực, hòa vào màn đêm xung quanh, khiến người ta không thể nhìn thấu hư thực.
"Nào ngờ, chủ nhân lại đang vui vẻ chơi đùa với con... con hồ ly chết tiệt này."
Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Sách Tiểu Nha Hoàn Bị Các Nam Chính Nhắm Đến
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều