Cùng lúc đó, cánh tay Tiêu Cẩm Nguyệt khẽ rung lên, linh lực trong cơ thể cuồn cuộn theo kinh mạch dồn về đầu ngón tay. Những xúc tu vừa xuyên qua da thịt, hút máu cô, lập tức bị linh lực chấn động đến mức đứt đoạn từng khúc. Chất dịch đỏ sẫm bắn tung tóe lên bộ đồ da thú của cô, để lại những vệt ố loang lổ.
Con quái vật khổng lồ chẳng mảy may bận tâm đến mấy xúc tu vừa đứt lìa. Khối thịt khổng lồ khẽ lắc lư, phát ra vài tiếng "khụt khịt" trầm đục, tựa như tiếng cười đắc thắng của kẻ săn mồi khi con mồi tự chui vào bẫy.
Những lỗ nhỏ trên bề mặt nó lập tức giãn rộng, đường kính lớn gấp đôi lúc trước. Hàng loạt sợi tơ bóng nhẫy như mưa rào trút xuống, ồ ạt lao về phía Tiêu Cẩm Nguyệt, dệt thành một tấm lưới đen kịt, dày đặc không kẽ hở, quyết tâm bao bọc và nuốt chửng cô.
Đến gần hơn, Tiêu Cẩm Nguyệt mới nhìn rõ cái miệng khổng lồ của con quái vật ẩn dưới khối thịt.
Cái miệng khi há ra giống hệt miệng cóc phình to, viền mép chi chít những chiếc răng cưa nhỏ xíu mọc ngược. Bên trong là một khoảng đen thăm thẳm không thấy đáy, một luồng khí thối hoắc pha lẫn mùi thịt thối rữa và nước dãi tanh tưởi phả ra.
Tiêu Cẩm Nguyệt chỉ hít một hơi, đã thấy thái dương giật thình thịch, đầu óc quay cuồng.
Không chỉ đơn thuần là mùi hôi khó chịu, nó còn khiến cô tối sầm mặt mũi, khó thở, cứ như thể ngay cả mùi hương này cũng mang theo kịch độc.
Cũng may cô không sợ những loại độc thông thường, nếu không giờ này đã bất tỉnh nhân sự, ngoan ngoãn trở thành món ăn vặt trong bụng con quái vật khổng lồ kia rồi.
Tiêu Cẩm Nguyệt cắn nhẹ môi dưới, cảm giác đau nhói nơi đầu lưỡi khiến cô lập tức tỉnh táo trở lại. Cổ tay cô thoắt một cái, không lùi bước mà lao tới. Thanh trường kiếm trong tay vạch một đường ánh bạc lạnh lẽo trong không trung, mũi kiếm nhắm thẳng vào lớp màng trong suốt bao phủ trung tâm cơ thể nó. Mượn đà lao tới của cơ thể, cô dồn hết sức lực đâm xuống!
Một tiếng "phập" trầm đục vang lên, thanh trường kiếm không chút trở ngại xuyên qua lớp màng trong suốt, cắm sâu vào điểm yếu chí mạng nhất của con quái vật. Nó phát ra một tiếng gầm rú câm lặng, cả khối thịt khổng lồ run rẩy dữ dội. Những lỗ nhỏ trên bề mặt co rút điên cuồng, như thể bị rút cạn hết sức lực. Hàng loạt sợi tơ đang vung vẩy giữa không trung lập tức mất hết sinh lực, rơi lả tả như diều đứt dây, trút xuống xung quanh tựa một cơn mưa quái dị.
Tiêu Cẩm Nguyệt chớp lấy thời cơ rút trường kiếm ra. Trên thân kiếm vẫn còn vương vãi chất dịch nhầy nhụa đỏ sẫm. Cô không chần chừ, mượn lực từ bùn lầy, nhanh chóng lùi lại vài mét, tránh để những "cơn mưa" kia vấy bẩn lên người.
Nhìn từ xa, khối thịt khổng lồ của con quái vật tan chảy với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Hình dáng căng tròn ban đầu dần dần xẹp xuống, như một quả bóng bị xì hơi. Lượng lớn chất dịch đỏ sẫm trào ra từ vết thương, lan rộng trong đầm lầy, nhuộm đỏ cả vùng bùn lầy xung quanh một màu đỏ sẫm quái dị. Ngay cả vầng sáng mờ ảo của viên tránh nước cũng như bị nhuộm một lớp màu hồng nhạt.
Chẳng mấy chốc, khối thịt khổng lồ hoàn toàn tan biến trong đầm lầy, chỉ còn lại một vũng chất lỏng đục ngầu bốc lên mùi tanh nồng nặc. Những mảnh xương thú trước đó trồi lên cũng theo dòng bùn lầy, dần chìm sâu xuống đáy đầm lầy, biến mất không dấu vết.
Đầm lầy cuối cùng cũng trở lại yên bình, chỉ còn vầng sáng mờ ảo của viên tránh nước lơ lửng trong nước, phản chiếu ánh sáng yếu ớt lên lớp bùn lầy xung quanh.
Tiêu Cẩm Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, xác nhận con quái vật đã chết hẳn, không thể hồi sinh, dây thần kinh căng như dây đàn cuối cùng cũng được thả lỏng. Và ngay khi thả lỏng, cảm giác mệt mỏi rã rời do linh lực cạn kiệt lập tức ập đến như sóng thần.
Đan điền truyền đến một cơn đau nhói gần như khô cạn, tựa như có vô số mũi kim châm đang đâm vào.
Thực ra, cảm giác kiệt sức này đã xuất hiện từ lúc cô chém đứt xúc tu, nhưng những trận chiến khốc liệt khiến cô không có thời gian để bận tâm. Cô phải liên tục vung kiếm chém đứt những sợi tơ đang ồ ạt lao tới, thậm chí không có lấy một kẽ hở để lấy tinh hạch bổ sung linh lực.
Mãi đến giờ phút này, khi đã an toàn, cơ thể mới phát tín hiệu cảnh báo. Cô đột nhiên thấy toàn thân rã rời, đôi chân suýt không trụ nổi, chút nữa thì ngồi phịch xuống vũng bùn lầy.
Viên tránh nước không thể ngừng vận hành, Tiêu Cẩm Nguyệt dĩ nhiên không muốn tiếp xúc thân mật với đống bùn lầy lẫn xác quái vật này. Cô lập tức lấy ra từ không gian một viên tinh hạch màu vàng, nắm chặt trong lòng bàn tay, dẫn dắt linh lực bên trong từ từ hòa vào cơ thể.
Khi linh lực được hấp thụ, cơn đau nhói ở đan điền dần dịu đi, cảm giác khó chịu trong cơ thể cũng tiêu tan phần nào. Bổ sung một chút như vậy, ít nhất cũng đủ để cô chống đỡ rời khỏi đầm lầy.
Định bơi lên, khóe mắt Tiêu Cẩm Nguyệt bỗng thoáng thấy một vệt sáng lấp lánh trong bùn lầy!
Chỉ một thoáng nhìn đó, bước chân cô lập tức dừng lại. Lòng cô khẽ động, nhớ ra điều gì đó, đôi mắt sáng bừng, nhanh chóng tiến lại gần chỗ đó.
Phía trên vệt sáng phủ một lớp bùn mỏng dính. Tiêu Cẩm Nguyệt dùng tay cẩn thận gạt lớp bùn đi, nguồn sáng cuối cùng cũng hiện ra.
Đó là một viên tinh hạch màu cam, khác hẳn với những viên tinh hạch thông thường chỉ bằng ngón tay cái. Viên này lớn bằng cả lòng bàn tay, cầm trên tay nặng trịch, viền ngoài còn ánh lên một vầng sáng mờ ảo. Không còn lớp bùn che phủ, màu cam của tinh hạch càng thêm rực rỡ, tựa như một khối đá quý lớn được mài giũa tinh xảo.
Tiêu Cẩm Nguyệt vuốt ve viên tinh hạch trong tay, khóe môi không kìm được cong lên một nụ cười: "Là màu cam, lại còn lớn thế này, hời to rồi! Xem ra đúng là quái vật lớn ắt sinh tinh hạch lớn, chuyến này không uổng công chút nào."
Đây không phải tinh hạch bình thường, đây là tinh cầu chứ!
Chắc chắn viên tinh hạch này là do con quái vật kia rơi ra. Lúc nó chết, viên tinh hạch cũng chìm xuống đáy bùn. Với cơn mưa bẩn thỉu vừa rồi, cô đã không kịp phát hiện sự tồn tại của nó.
May mắn thay, lúc định rời đi lại vô tình nhìn thấy vệt sáng cam đó, nếu không e rằng đã bỏ lỡ rồi.
Nghĩ đến đây, cô càng vui hơn. Một khối tinh hạch màu cam lớn thế này, giá trị phải gấp mười lần tinh hạch thông thường, xứng đáng được gọi là tinh vương màu cam.
Hơn nữa, không biết có phải ảo giác không, cô luôn cảm thấy màu sắc của viên tinh hạch này đậm hơn những viên cô từng thấy và sử dụng trước đây, như thể linh lực bên trong tinh khiết hơn vậy.
Để lát nữa ra chỗ sáng rồi xem xét kỹ hơn. Tiêu Cẩm Nguyệt cẩn thận cất viên tinh hạch vào không gian, rồi mới bơi lên phía trên.
Khoan đã, đó là... Vừa bơi được nửa đường, Tiêu Cẩm Nguyệt đột nhiên dừng lại, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên.
Sắp đến gần mặt nước, cô lại thấy một con cáo đỏ toàn thân đầy bùn đất đang vùng vẫy kịch liệt trong nước. Bốn cái chân nhỏ hoảng loạn quẫy đạp, trông như đang cố gắng bơi nhưng cứ mãi loanh quanh tại chỗ. Hóa ra là Tiểu Bát!
Thấy Tiêu Cẩm Nguyệt, Tiểu Bát kích động kêu "chít chít" một tiếng, giọng đầy vẻ tủi thân nức nở, vùng vẫy bơi về phía cô.
"Sao ngươi lại xuống đây! Hồ đồ!" Tiêu Cẩm Nguyệt vội vàng tăng tốc, đưa tay vớt Tiểu Bát vào lòng.
Vòng sáng của viên tránh nước lập tức khuếch tán, bao bọc cả Tiểu Bát. Lớp bùn đất dính trên bộ lông đỏ tươi đẹp của nó lập tức tan biến, để lộ bộ lông vẫn rực rỡ như ban đầu, chỉ có điều cái đuôi nhỏ của nó vẫn còn run rẩy nhẹ.
Tiểu Bát như thể sợ hãi tột độ, bám chặt lấy vạt áo Tiêu Cẩm Nguyệt, cái đầu nhỏ cứ cọ đi cọ lại vào cổ cô, không ngừng kêu khẽ. Giọng nó vừa thể hiện sự quan tâm đến Tiêu Cẩm Nguyệt, lại vừa như đang trách móc cô không nên bỏ nó lại trên bờ.
Đề xuất Hiện Đại: Khiếp Sợ! Thiên Kim Thật Là Đại Lão Huyền Học
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều