Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 8: Vô Đề

Mạnh Phất Uyên nắm cổ tay cô rất chặt, không hề có ý định buông ra.

Ánh mắt anh cũng vậy, như thể phải nhìn thấy cô tiếp đất an toàn mới được.

Trần Thanh Vụ đành phải để anh dắt tay leo xuống thang như thế.

Ngay khi chạm đất, Mạnh Phất Uyên khẽ kéo cô sang một bên: "Cẩn thận."

Cô nhìn thấy những mảnh thủy tinh vỡ vụn đầy sàn, khẽ tránh đi.

Cổ tay nhẹ bẫng, là Mạnh Phất Uyên đã buông tay.

Trần Thanh Vụ không nói gì, lẳng lặng quay người đi lấy chổi và hốt rác ở khu dụng cụ để dọn dẹp.

"Để anh." Mạnh Phất Uyên đưa tay ra, "Em đi tìm giúp anh món đồ thầy Tiền cần đi."

Trần Thanh Vụ khựng lại, đưa dụng cụ dọn dẹp cho anh.

Cả ngày hôm nay ở bên ngoài nên chưa kịp tìm.

Tất cả những món đồ thầy Tiền để lại đều được gom vào một chỗ, tốn một chút công sức mới tìm thấy chiếc đĩa men xanh đó.

Cầm đĩa lên, Trần Thanh Vụ quay lại gian ngoài.

Những mảnh thủy tinh vỡ đã được quét vào một chiếc túi rác màu đen, Mạnh Phất Uyên đang quỳ một chân dưới sàn, tay áo sơ mi trắng đã xắn lên, trên tay cầm một cuộn băng keo cảnh báo màu vàng mà có lẽ anh tìm thấy trên kệ dụng cụ, đang tỉ mỉ dán lên mặt sàn để lấy đi những sợi thủy tinh có thể còn sót lại.

Hồi nhỏ có một lần sang nhà họ Mạnh, Kỳ Nhiên cứ đòi đùa nghịch với cô, hai người làm đổ một chiếc đĩa sứ trắng trên bàn, không dám lên tiếng, cứ hì hục lén lút dọn dẹp, ngón tay cô lại bị mảnh vỡ cứa một đường nhỏ.

Mạnh Phất Uyên xuống lầu vào phòng ăn uống nước vừa hay nhìn thấy, anh sa sầm mặt mắng Mạnh Kỳ Nhiên vài câu, sau đó bảo hai đứa tránh ra một bên, đừng có thêm phiền.

Anh quét sạch những mảnh vỡ, tìm một cuộn băng keo trong suốt, cũng giống như thế này, tỉ mỉ dán lên mặt sàn một lượt.

Cuối cùng, anh đưa tay ấn nhẹ một cái, xác định không còn sót lại một mảnh vụn nào mới thôi.

Lúc này, Mạnh Phất Uyên cũng vậy, anh cắt đoạn băng keo đã dán qua sợi thủy tinh vứt vào túi rác, rồi buộc túi rác lại.

"Có bút đánh dấu không em?" Mạnh Phất Uyên hỏi.

Trần Thanh Vụ đi đến bàn làm việc lấy một chiếc bút lông dầu mang qua.

Mạnh Phất Uyên nhận lấy, lại cắt một đoạn băng keo cảnh báo dán lên túi, mở nắp bút, viết lên bề mặt băng keo: Cẩn thận thủy tinh.

Lời nhắc nhở này rõ ràng là dành cho những công nhân vệ sinh thu gom rác.

Trần Thanh Vụ thường xuyên thán phục sự tỉ mỉ và ý thức cộng đồng của anh.

"Rác vứt ở đâu hả em?" Mạnh Phất Uyên hỏi.

"À... cứ để ở cửa là được ạ, sáng mai em sẽ mang đi vứt một thể."

Mạnh Phất Uyên xách túi rác đi ra phía cửa, Trần Thanh Vụ cất dụng cụ dọn dẹp về chỗ cũ.

Lúc này cô vô cùng cảm ơn Mạnh Phất Uyên đã ghé qua, những việc vặt vãnh này đã phân tán sự chú ý của cô, khiến cô không phải đối mặt ngay lập tức với những cảm xúc đau đớn đang trào dâng.

Một lát sau, Mạnh Phất Uyên đi tới, nhìn quanh một vòng rồi đi về phía bồn rửa tay.

Trần Thanh Vụ cầm chiếc đĩa dính bụi cũng đi tới đó.

Mạnh Phất Uyên vặn vòi nước, khi đưa tay xuống dưới dòng nước chảy, anh liếc nhìn sang bên cạnh một cái.

Trần Thanh Vụ ngoan ngoãn đứng ở phía sau bên cạnh anh, giống như đang xếp hàng vậy.

Anh rửa tay xong, hơi né sang một bên nhường chỗ.

Trần Thanh Vụ bước lên, vừa rửa tay vừa rửa chiếc đĩa men xanh đó.

Mạnh Phất Uyên đứng ngay bên cạnh, không hề rời đi, lòng bàn tay anh hơi tựa vào mép bồn đá, cúi đầu nhìn Trần Thanh Vụ, lặng lẽ quan sát một lát rồi bình thản hỏi: "Cãi nhau với Kỳ Nhiên à?"

"... Bọn em cơ bản không cãi nhau bao giờ." Trần Thanh Vụ dường như hoàn hồn, khẽ đáp lời như vậy.

Lại là câu nói này.

"Vậy sao lại đập vỡ món quà Kỳ Nhiên tặng." Chuông gió thủy tinh, kiểu dáng vẽ màu tinh xảo lộng lẫy, cùng phong cách với những chiếc ly thủy tinh trên kệ trưng bày kia, ngoài Kỳ Nhiên tặng ra thì không còn ai khác.

"Không muốn giữ nữa ạ." Giọng Trần Thanh Vụ càng nhỏ hơn.

Cô hơi rũ mắt, như thể đang chuyên tâm rửa chiếc đĩa đó, giọng nói cách một dòng nước chảy mang theo cảm giác trầm đục.

Rõ ràng là không khóc, nhưng cứ cảm thấy cảm xúc đó còn ẩm ướt hơn cả khi đã khóc rồi.

Mạnh Phất Uyên có cảm giác bất lực, anh hoàn toàn không có lập trường và thân phận để hỏi han hay an ủi quá nhiều.

Đặc biệt, anh đoán rằng, có phải hai người họ sắp chia tay rồi không.

Tình yêu của người trẻ tuổi luôn là vậy, hợp hợp tan tan.

Một lát sau, anh cân nhắc nói: "Lập trường của anh hoàn toàn trung lập, Thanh Vụ. Em có thể hoàn toàn tin tưởng anh."

Động tác của Trần Thanh Vụ khựng lại, sau đó cô tắt vòi nước, cầm chiếc đĩa khẽ lắc để vẩy bớt nước đi.

Cô đặt chiếc đĩa sang một bên, rút khăn giấy lau bếp, vừa lau vừa khẽ lên tiếng: "Uyên ca ca, anh có nhớ mùa hè năm em chín tuổi không..."

"Anh nhớ." Mạnh Phất Uyên nhìn cô, ánh mắt sau lớp kính vô cùng sâu thẳm.

Đương nhiên là nhớ rồi.

Mùa hè năm đó, hai gia đình đi nghỉ dưỡng trong núi.

Buổi chiều hôm đó, Mạnh Phất Uyên đang đọc sách trong phòng thì bị bố mẹ yêu cầu đưa cô và em trai Mạnh Kỳ Nhiên đi công viên rừng chơi.

Trần Thanh Vụ đã bắt được một con bướm, lúc rời đi lại thả nó về tự nhiên.

Trên đường đi ra bãi đỗ xe, cô cứ ngoái đầu lại nhìn mãi, vô cùng luyến tiếc.

Trước khi lên xe, cô ngoái đầu lại lần cuối, hỏi anh: Uyên ca ca, trong thế giới của loài bướm có phải là không có mùa đông không.

Anh đặc biệt nhớ rõ, buổi hoàng hôn đó mỏng manh như cánh ve, và giọng điệu của Trần Thanh Vụ vô cùng u sầu.

Cô là một đứa trẻ sớm hiểu chuyện, lại vì từ nhỏ lớn lên trong hũ thuốc nên cảm nhận nỗi đau từ sớm, tâm tính vô cùng nhạy cảm.

Đứa trẻ như vậy thường hay không vui.

Mẹ Trần - Liêu Thư Mạn cũng từng nói riêng rằng, hồi trẻ mắc bệnh văn nghệ nên đặt tên cho con gái "mỏng" quá, có lẽ cũng ảnh hưởng gián tiếp đến mệnh cách.

Làn sương mù sầu muộn, không phải là một hình ảnh tốt đẹp cho lắm.

Lúc đó có lẽ Thanh Vụ chỉ sợ rằng những con bướm xinh đẹp kia sẽ biến mất sau khi mùa hè kết thúc.

Nhưng câu cảm thán tức cảnh sinh tình đó, sau này lại càng giống như một lời tiên tri, đặc biệt là sau ngày hôm đó không lâu, lại xảy ra một chuyện khác.

Khi đó sức khỏe Trần Thanh Vụ yếu, bố mẹ không cho cô chạy nhảy lung tung, được đi công viên rừng đã là một đặc ân lớn lao rồi.

Mà Mạnh Kỳ Nhiên thì không chịu ngồi yên, mới đến trong núi được hai ngày đã thám hiểm hết sạch những nơi xung quanh.

Trưa hôm đó thời tiết oi bức, Thanh Vụ không ngồi yên được trong phòng, lén bảo Kỳ Nhiên đưa cô ra ngoài chơi.

Kỳ Nhiên đạp xe chở cô xuống núi.

Dưới núi có một sân bóng rổ của trường học, mấy đứa trẻ gần đó đang chơi bóng, Kỳ Nhiên đương nhiên không chịu đứng ngoài, gia nhập đội ngũ của chúng ngay.

Thanh Vụ ngồi bên cạnh xem trận đấu, tuy bản thân không thể tham gia nhưng nhìn thấy Kỳ Nhiên ghi bàn, cô cũng cảm thấy tự hào lây.

Chơi xong một trận, mọi người nóng đến vã mồ hôi hột, có đứa trẻ nói gần đó có một con suối nhỏ có thể nghịch nước, vô cùng mát mẻ.

Đi suối phải leo núi, Thanh Vụ chắc chắn là không đi theo được rồi.

Kỳ Nhiên bảo cô cứ đợi ở tiệm tạp hóa, cậu đi chơi một lát rồi sẽ quay lại đón cô.

Đợi như vậy, mà đợi đến tận khi trời tối hẳn.

Nói về khoản thật thà thì không ai bằng được Trần Thanh Vụ, cô chưa từng nghĩ rằng Kỳ Nhiên mải chơi đến mức vui quên trời đất, sớm đã quăng cô ra sau đầu rồi.

Sau đó, là ông chủ tiệm tạp hóa thấy trời đã tối mà Thanh Vụ cứ ngồi mãi trên bậc thềm trước cửa, nên để ý hỏi một câu xem có phải đang đợi người nhà đến đón không.

Lúc này cô mới báo số điện thoại của Mạnh Phất Uyên —— cô lờ mờ dự cảm thấy chuyện này không thể cho phụ huynh biết, nếu không Kỳ Nhiên sẽ bị mắng.

Mạnh Phất Uyên nhận được điện thoại xong liền đạp xe xuống núi đón cô.

Cô ngồi ở ghế sau của anh, nắm chặt vạt sau chiếc áo thun trắng của anh, lầm bầm hỏi: "Uyên ca ca, có phải Kỳ Nhiên đã về rồi không ạ."

Mạnh Phất Uyên không nói dối: "Ừm."

"Ồ."

Khi về đến căn biệt thự trên núi, vừa hay bố mẹ hai nhà đang ra khỏi cửa, định xuống núi tìm Thanh Vụ vẫn chưa thấy về nhà.

Chuyện không giấu được, Mạnh phụ - Mạnh Thành Dung quát mắng Kỳ Nhiên: "Nếu em gái mà bị lạc thì hôm nay con gặp rắc rối lớn rồi đấy Mạnh Kỳ Nhiên! Con đưa em ra ngoài thì con phải có trách nhiệm với em!"

Cậu bé chín tuổi làm sao có thể ngoan ngoãn nghe lời răn dạy, cậu bực mình muốn chết, cãi lại: "Cậu ấy cũng có phải em gái ruột của con đâu, con cũng chỉ lớn hơn cậu ấy có một tuần thôi mà, dựa vào đâu mà cái gì con cũng phải chịu trách nhiệm chứ! Cũng đâu phải tại con làm cậu ấy bị bệnh đâu!"

Mạnh Thành Dung tức đến mức định ra tay, Trần Toại Lương vội vàng ngăn lại, một mực khuyên can, giáo dục bằng miệng là được rồi, đánh đòn là điều vạn lần không nên.

Sau đó Mạnh Thành Dung đã phạt Kỳ Nhiên cấm túc đúng một tuần trời.

Ngày kết thúc lệnh cấm túc, Kỳ Nhiên ra ngoài đạp xe.

Thanh Vụ đi theo sau, muốn đi xin lỗi.

Mà Kỳ Nhiên đại khái cứ ngỡ Thanh Vụ lại muốn đi theo mình ra ngoài, liền chống hai chân xuống đất phanh xe lại, quay đầu quát lớn: "Cậu đừng có đi theo tôi! Có chuyện gì nữa tôi không gánh nổi trách nhiệm đâu!"

Trần Thanh Vụ lập tức đứng sững tại chỗ.

Lúc đó Mạnh Phất Uyên đang xem phim trong phòng ở tầng hai, nghe thấy tiếng động liền mở cửa sổ ra, nhìn thấy Trần Thanh Vụ đứng đó, tiễn ánh mắt theo Kỳ Nhiên đang rẽ một vòng ở phía trước, biến mất sau những bóng cây râm mát.

Dưới cái nắng gắt gao, bóng dáng đó thật cô đơn, Mạnh Phất Uyên cau mày, chống tay lên bệ cửa sổ, nhoài người ra gọi: "Thanh Vụ."

Cô quay đầu ngước nhìn lên, một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.

"Vào nhà đi em. Ngoài trời nóng lắm, đừng để bị say nắng."

Anh đi xuống lầu, Trần Thanh Vụ vừa hay vào cửa, trên khuôn mặt tái nhợt lấm tấm những giọt mồ hôi.

Anh vào bếp lấy nửa quả dưa hấu còn lại, cắt ra bày vào đĩa rồi bưng ra.

Thanh Vụ ngồi trên sofa, ăn từng miếng dưa hấu nhỏ.

Cô không nói một lời nào, dường như cảnh tượng vừa rồi không hề xảy ra, và cô cũng không phải chịu đựng bất kỳ nỗi đau nào.

Giống như lúc này vậy.

Thần sắc đó thật bình thản, dường như người dứt khoát đập vỡ chuông gió thủy tinh không phải là cô.

Thậm chí, cô nghe thấy anh nói "nhớ" xong, còn khẽ cười một cái, "... Có lúc thực sự rất ngưỡng mộ Kỳ Nhiên. Một cuộc đời không phải gánh vác bất kỳ trách nhiệm nào chắc chắn là sẽ rất vui vẻ."

Mạnh Phất Uyên nói theo bản năng: "Cậu ấy phải có trách nhiệm với em."

"Sau này không cần nữa rồi ạ."

Mạnh Phất Uyên hơi ngạc nhiên: "... Kỳ Nhiên có nói gì không em?"

"Không ạ. Cậu ấy không nói gì cả."

Cũng chẳng làm gì cả.

Chính vì cậu ấy chẳng làm gì cả.

Cậu ấy không dám hôn cô, vì cậu ấy không muốn chịu trách nhiệm.

Không muốn cam tâm tình nguyện cúi đầu nhường lại một phần tự do, từ nay về sau phái báo cáo hành tung mọi việc, đi theo con đường mà các bậc phụ huynh đã vạch sẵn.

Cô không phải là không hiểu tâm lý của Mạnh Kỳ Nhiên, những sự hờ hững đó của cậu chính là sự kháng cự không thành lời đối với sự ràng buộc của trách nhiệm.

Chỉ là trước đây cô ngây thơ cứ ngỡ rằng, cho dù là một cơn gió, bay mệt rồi cũng có lúc phải dừng chân nơi thung lũng.

Mạnh Kỳ Nhiên mới hai mươi lăm tuổi vẫn chưa định tính được, vậy năm năm sau thì sao, mười năm sau thì sao?

Cô có thể đợi.

Chỉ là, cô đã đánh giá quá cao bản thân mình rồi.

Lòng tự trọng của cô không cho phép cô tự lừa dối mình thêm nữa.

Cậu ấy thậm chí còn không chịu hôn cô.

Mạnh Phất Uyên nhìn Trần Thanh Vụ để nghiên cứu cảm xúc hiện tại của cô.

Anh rất ít khi thực sự can thiệp vào chuyện giữa Kỳ Nhiên và Thanh Vụ, điều đó đi ngược lại với nguyên tắc hành sự của anh, cũng không dám đánh giá cao bản thân mình, ngây thơ cho rằng khi biết rõ những chi tiết qua lại của họ mà vẫn có thể giữ cho lòng mình tĩnh lặng như nước được.

"Nếu Kỳ Nhiên có phạm lỗi gì, em không cần phải nhường nhịn cậu ấy. Nếu em cần, anh cũng có thể đứng ra dàn xếp cho hai đứa."

Trần Thanh Vụ lắc đầu, mỉm cười nói: "Không cần đâu Uyên ca ca. Đã không sao nữa rồi ạ."

Nước trên chiếc đĩa đã được lau khô, cô ném tờ giấy ăn đã dùng vào thùng rác.

Trên mặt bàn có đặt bao thuốc lá, cô thuận tay cầm lấy.

Khẽ lắc một cái, lấy ra một điếu, cúi đầu ngậm vào miệng.

Nhớ ra bật lửa ở phía sofa, cô định quay người đi lấy thì Mạnh Phất Uyên giơ tay trái lên.

Giữa những ngón tay anh kẹp một chiếc bật lửa bằng bạc.

Mở nắp, khẽ quẹt bánh xe, một đóa lửa nhỏ nhảy nhót, đưa tới trước mặt cô.

Trần Thanh Vụ khựng lại, ngước mắt nhìn anh.

Mạnh Phất Uyên đang cúi đầu nhìn cô, ánh mắt sau lớp kính vô cùng bình thản.

Cô bèn rũ mắt, ghé sát vào chiếc bật lửa.

Mạnh Phất Uyên nhìn Trần Thanh Vụ đang khẽ rũ mắt, ánh lửa hắt lên khuôn mặt tái nhợt của cô một sắc màu ấm áp mỏng manh.

Ngọn lửa đó dường như lấy những cảm xúc trong lòng anh làm nhiên liệu, lặng lẽ cháy thành tro bụi, cũng chẳng ai hay biết.

Sau khi điếu thuốc được châm lửa, Trần Thanh Vụ lùi đầu lại.

Một tiếng "tạch" vang lên, nắp bật lửa đóng lại.

Lúc Mạnh Phất Uyên thu tay về, Trần Thanh Vụ liếc nhìn một cái, mới phát hiện ra trước đây chưa từng chú ý tới, hóa ra trên ngón út tay trái của anh có đeo một chiếc nhẫn út.

Màu bạc, kiểu dáng đơn giản khiêm tốn.

Cô không hỏi gì thêm, cúi đầu lặng lẽ hút thuốc.

Thật không thể tin nổi, đây là điều tuyệt đối không thể làm được trước mặt phụ huynh hai nhà và Mạnh Kỳ Nhiên ——

Cô có thể cảm nhận được ánh mắt của Mạnh Phất Uyên đang dừng trên người mình, nhưng anh không nói một lời nào.

Giống như lời anh nói, anh hoàn toàn trung lập.

Không ép buộc, không can thiệp, không phán xét.

Và chính sự bao dung thực sự này đã khiến nỗi uất ức trong lòng cô đột nhiên trào dâng.

Cô đột ngột quay người lại, đi về phía cửa sổ.

Nghe thấy tiếng bước chân đi theo sau, cô khàn giọng nói: "... Đừng qua đây."

Tiếng bước chân đó liền dừng lại.

Cô dừng bước bên cửa sổ, trán tựa vào lớp kính.

Nước mắt không thể kìm nén được nữa.

Hồi nhỏ bị giam cầm giữa những phòng bệnh, ga trải giường trắng muốt, những viên thuốc đắng ngắt, mùi thuốc sát trùng, chai truyền dịch... nỗi sợ hãi và chán nản lặp đi lặp lại.

Giống như một mùa đông dài dằng dặc.

Vì thế, cô luôn muốn đến thế giới của loài bướm xem thử.

Chắc chắn là tự do và muôn màu muôn vẻ lắm.

Nhưng cô quên mất rằng, trong thế giới của loài bướm là không có mùa đông.

Điếu thuốc không hút nữa, cứ kẹp giữa những ngón tay, lặng lẽ cháy.

Tiếng bước chân phía sau bỗng nhiên lại vang lên.

Trần Thanh Vụ hoàn hồn, vừa định quay đầu lại thì một bàn tay vươn tới, giật lấy điếu thuốc lá mảnh khảnh giữa ngón tay cô, dụi tắt ngay trên bệ cửa sổ.

Sau đó một bàn tay nắm chặt lấy cánh tay cô, trực tiếp kéo cô lùi ra sau.

Mùi hương lạnh lùng xộc vào mũi, cô phản ứng lại, trán mình đang đập vào lồng ngực của Mạnh Phất Uyên.

Trong lòng giật mình kinh hãi, nhưng Mạnh Phất Uyên giơ tay lên, vỗ nhẹ vào lưng cô, dường như đó thuần túy là sự an ủi của một người anh trai.

Cô bỗng chốc không cử động nữa, sức lực tan biến hết, nước mắt không kiểm soát được mà tuôn rơi.

Giống như quay lại mùa hè năm đó, dưới cái nắng gắt gao, cô nhìn theo bóng lưng của Mạnh Kỳ Nhiên, nước mắt vừa trào ra dường như đã lập tức bị bốc hơi hết.

Cuối cùng vệt nước mắt và vệt mồ hôi dính dấp dính đầy mặt, không còn cách nào phân biệt rõ được nữa.

Đây là lần cuối cùng trong đời khóc vì Mạnh Kỳ Nhiên rồi.

Lòng bàn tay Mạnh Phất Uyên đặt trên xương bả vai của Trần Thanh Vụ, cảm nhận rõ ràng cơ thể cô đang run rẩy một cách khẽ khàng và không thể kiểm soát được.

Đã tự thuyết phục bản thân một vạn lần rằng điều này không thích hợp, nhưng vẫn không thể đứng nhìn nỗi đau của cô mà thờ ơ cho được.

Nước mắt thấm qua lớp vải áo sơ mi trước ngực, nóng hổi thiêu đốt trái tim anh.

Anh phải cực lực kiềm chế mới có thể không để bản năng lấn át, để không vươn tay ôm lấy cô, khiến lập trường bị biến chất, phản bội Kỳ Nhiên.

Giống như mùa hè năm đó, chở cô đạp xe về nhà trên con đường núi trong buổi hoàng hôn, nghe thấy cô "ồ" một tiếng thất vọng nhường kia, nhưng cũng chỉ há miệng ra mà không hề phát ra tiếng, nuốt ngược những lời an ủi vô dụng vào trong.

Giữa Kỳ Nhiên và Thanh Vụ, anh chẳng là cái gì cả.

Đề xuất Cổ Đại: Thiếu Soái Điên Cuồng Chiếm Lấy Cô
Quay lại truyện Vụ Lý Thanh
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện