Chương 469: Vô tình cứu được mạng cô ấy
Những vết bầm nhỏ này đối với Nghiêm Phong chẳng là gì cả, thường ngày anh còn không thèm quan tâm đến, huống gì để ý sâu sắc.
Thế nhưng cứ mỗi khi có chút thương tích nhỏ chạm đến cô gái này, anh lại bất giác quan tâm đến mức không thể kiểm soát được.
Dẫu vậy, lời nói của anh vẫn giữ nguyên phong độ sắc lạnh như cũ.
Nguyễn Miểu Miểu cũng nhìn thấy chỗ cánh tay mình bị xước đỏ lên rõ ràng.
Sức mạnh của Nghiêm Phong không hề nhẹ, khi bị anh nắm lấy, cô thật sự cảm thấy khó chịu, làn da vốn mịn màng, chỉ cần một cái kẹp nhẹ cũng dễ bị đỏ.
Giờ vùng da đỏ ấy bên trên nền trắng nõn của cô trông thật nghiêm trọng.
Nhưng cô thật sự không muốn thêm bất kì mối quan hệ rắc rối nào với người này, chỉ muốn rời đi thật nhanh.
Thế nhưng người đàn ông ấy lại tỏ ra cực kỳ cứng đầu, kéo cô tới bệnh viện bằng mọi giá.
Đến lúc đăng ký khám ở bệnh viện, Nghiêm Phong lại là người đưa Nguyễn Miểu Miểu đi để bác sĩ xem vết thương tay cô.
Bác sĩ nhìn vào chỗ vết thương mà thực ra chẳng đáng kể này, rồi nhìn cô gái với ánh mắt khó tin khi biết cô còn đến bệnh viện đăng ký khám.
Nguyễn Miểu Miểu cảm thấy ngại đến độ không biết nên nói gì, còn Nghiêm Phong thì gắt gỏng nhìn bác sĩ: “Nhanh khám và kê thuốc đi, kẻo sau này đau hơn thì sao?”
Ai ngờ cô chỉ đau một chút rồi chẳng mấy chốc cũng hết đau.
Bác sĩ lặng lẽ phản ứng như thể đang nhìn người có vấn đề về trí tuệ, nhếch mép nhìn Nghiêm Phong một cái rồi kê cho anh một loại thuốc đắt tiền, bảo anh xuống lấy thuốc.
Sau khi xong phần kê đơn, bác sĩ còn chỉ vào đầu anh mà nói: “Cái vết thương trên đầu anh mới là thứ cần đi khám kỹ, không thì đầu óc có vấn đề đấy.”
Không phải sắp có vấn đề, mà là đã có vấn đề rồi.
Nghiêm Phong giả vờ không nghe lời trêu ghẹo của bác sĩ, lấy thuốc rồi đi lấy.
Thanh toán nhanh gọn, anh ngồi thẳng ngay trên ghế bệnh viện rồi bắt đầu thoa thuốc cho Nguyễn Miểu Miểu.
“Bác sĩ bảo phải xoa mạnh chút mới làm tan vết bầm được,” anh vừa nói vừa miệt mài xoa bóp.
Nguyễn Miểu Miểu cảm thấy đau đến mức muốn rút tay lại, nào ngờ tay cô lại không thể rút khỏi bàn tay anh, đau đến chảy cả nước mắt, vừa kêu vừa oán trách: “Đau quá, đau quá... anh đừng xoa nữa...”
Xoa càng lâu càng đau, vết thương vốn chẳng sao, nhưng sức mạnh của anh khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.
Giọng cô khi kêu đau nghe có vẻ như đang nũng nịu, khiến người khác liên tưởng đến một điều gì đó, dù cô nói rất bình thường, nhưng người khác lại không nghĩ thế.
“Đau thế này mà cũng chịu không nổi, thật sự quá yếu đuối.”
“Lỡ lúc bị đánh thì sao? Chắc chắn cô sẽ khóc không thành tiếng mất.”
Nghiêm Phong nghe mà tai đỏ bừng, cảm thấy râm ran trong tai, đến mức cả tay đang xoa cũng bỗng tê dại.
Anh không kìm được mà nhẹ tay hơn một chút.
Nguyễn Miểu Miểu nhanh tay rút tay lại, ôm lấy cánh tay tội nghiệp, đau đến muốn rơi nước mắt, cảm thấy vô cùng đáng thương.
Vốn mọi chuyện không có gì, anh nhất định phải thoa thuốc cho cô, giờ thì càng đau hơn.
Nghiêm Phong nhìn thấy đôi mắt ướt đẫm nhưng lại đang “khiếu nại” mình của cô, mặt đỏ lên rõ rệt.
Anh vẫn không nương tay mà nói: “Đau chút mà chịu không nổi, lúc đó gặp đánh nhau sao không tránh xa đi? Cả người yếu ớt như thế, lại đây, anh tiếp tục xoa cho.”
Chuyện đó có phải cô muốn tham gia đâu, lúc đó bị phát hiện cũng chẳng thể làm gì.
Nguyễn Miểu Miểu nhớ tới vụ đánh nhau suýt bị cuốn vào hôm nay, bực mình vì người kia không biết ơn mà còn bắt nạt cô.
Càng nghĩ càng tủi thân, cuối cùng cô không nhịn được nữa, siết chặt tay, thẳng tay đấm thẳng vào mặt Nghiêm Phong vốn đã bị thương.
“Tao sẽ đánh chết mày!” cô giận dữ hét to.
Nghiêm Phong bị đấm trúng mặt bất ngờ, dù không đau nhưng anh vẫn đứng hình một lát.
Chẳng ngờ người vừa nãy còn rụt rè mà nay lại nổi giận đến vậy.
Chưa kịp phản ứng, Nguyễn Miểu Miểu e sợ anh sẽ đánh lại, liền nhanh chân bỏ chạy.
Khi anh quay sang tìm, thì cô đã biến mất khỏi tầm mắt.
Anh sờ sờ lên mặt mình bị đánh, bỗng bật cười.
Cô bé này còn khá nóng tính, giống như một chú thỏ bị dồn vào chân tường vậy.
Trong khi đó, Nguyễn Miểu Miểu không đợi xe buýt mà gọi taxi về nhà.
Ngồi trên xe, nhìn cánh tay bị xoa bóp đến đỏ ửng và đau hơn khiến cô hậm hực phồng má.
“Đau chết được! To con thế mà xoa nhẹ thôi cũng không xong, lần sau đừng để gặp lại anh ta, không tao sẽ đánh chết hắn!”
Rồi cô lại nghĩ, tốt nhất đừng gặp, mình đánh không lại, lần này may mà đánh rồi chạy thoát được không bị bắt.
...
Trở về ký túc xá, vừa mới bước vào đã cảm nhận được không khí kỳ lạ trong phòng.
Bốn người ở một phòng, ba người lúc này đều im lặng ngồi yên trên ghế, không học bài, không xem điện thoại, chỉ ngồi đó với nét mặt u ám, ánh mắt thoáng hiện sợ hãi.
Nguyễn Miểu Miểu không hiểu chuyện gì xảy ra, có thể là họ cãi nhau hoặc chuyện gì rắc rối.
Cô vốn không hay hỏi, vừa định trở về chỗ, thì Lưu Mộng đột nhiên hỏi với giọng điềm tĩnh vô cùng nghiêm trọng: “Miểu Miểu, khi về có đi xe buýt không? Có gặp chuyện lạ nào trên xe không?”
Vừa dứt lời, hai người còn lại cũng quay nhìn cô với ánh mắt đầy tò mò pha chút sợ hãi.
Nguyễn Miểu Miểu trung thực kể lại những chuyện xảy ra hôm nay.
Chỉ có chuyện Nghiêm Phong ép cô đi bệnh viện thoa thuốc đến gần khóc thì cô lược bỏ, không nói ra.
Lưu Mộng nghe xong thở phào nhẹ nhõm, nhưng nét mặt lại chuyển sang kỳ quái.
Cô hạ giọng nói: “May mày không đi xe buýt giữa đường, hôm nay tất cả học sinh ở trường về bằng xe buýt thì...”
Nói tới đây, cô rùng mình, không dám nói tiếp.
Chỉ nói thêm: “Mày lên diễn đàn trường xem đi, hôm nay vừa đăng lên, đang đứng ở trang đầu đấy.”
“Tóm lại, bây giờ tình hình khá... đáng sợ.”
Nói xong, Lưu Mộng nhanh chóng rút sách ra đọc, thậm chí không đụng đến điện thoại.
Nguyễn Miểu Miểu hơi bất ngờ, nhưng thấy cô ấy sợ như thế thì cũng lấy điện thoại ra xem.
Diễn đàn trường quả nhiên có bài đăng mới, được ghim lên đầu, là sự kiện xe buýt hôm nay.
Tiêu đề đơn giản, chỉ là một tai nạn xe buýt.
Nhưng khi cô nhấn vào xem, đọc phần bình luận thì thấy cực kỳ kỳ lạ.
“Hôm nay, tất cả các học sinh trường mình về bằng xe buýt đều gặp tai họa ngay sau khi xuống xe. Có người bị xe tông chết, có người ngã đập đầu vào cột sắt khiến tử vong, có người đột tử vì bệnh lý, tất cả đều là học sinh nhà trường, đều xảy ra ngay sau khi xuống xe buýt! Ngay đoạn đường đó giờ đã bị phong tỏa, không ai dám đi qua.”
“Đều là chết gần trường, trên cùng một con đường, người đi đường bình thường không sao, học sinh đi taxi về cũng không sao, chỉ duy nhất học sinh vừa xuống xe buýt thì gặp nạn. Nếu nói là trùng hợp thì cũng quá kỳ quái rồi!”
“Nhìn càng ngày càng kinh khủng, may mà hôm nay mình định ra ngoài mà lại không đi, không chắc đã chọn đi xe buýt rồi, đúng là suýt chạm mặt thần chết!”
Đoạn đường xe buýt gần cổng nam trường nên nhiều học sinh chọn xe buýt đi về vì giá rẻ và tiện lợi.
Còn Nguyễn Miểu Miểu hôm nay gọi taxi về qua cổng tây gần hơn, nên đã tránh được chuyện đó.
Cô xem xong, đột nhiên nghĩ ra, có lẽ Nghiêm Phong bắt cô xuống xe giữa đường kia thật sự đã cứu mạng cô một cách không ngờ.
Đề xuất Trọng Sinh: Lúc Huynh Trưởng Trúng Độc Lâm Chung, Ta Ôm Thị Vệ Nhâm Nhi Uống Rượu Ngon