Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 450: Bị dạy cho một bài học

Chương 450: Bị dạy dỗ

Vừa dứt lời, cô quản lý ký túc xá cùng một nhân viên bảo vệ nhanh chóng chạy tới, lớn giọng hỏi: “Các cậu đang làm gì thế? Đây cấm đánh nhau đấy, các cậu thuộc khoa nào?”

Trương Tân Du đứng thẳng người, không trả lời cô quản lý mà quay sang nhìn người đánh mình. Nhìn thấy gương mặt điển trai, vóc dáng cao to gần bằng mình, cùng ánh mắt y hệt lúc anh ta nhìn Nguyễn Miểu Miểu, anh không khỏi cười nhẹ, trong lòng đã hiểu ra điều gì.

Hóa ra là người cùng một “thể loại”...

Nguyễn Miểu Miểu khi nhìn thấy người đánh Trương Tân Du cũng bàng hoàng, vừa ngạc nhiên vừa thầm hỏi: “Đoạn Hiêu...”

Là Đoạn Hiêu thật sao? Không ngờ anh ấy lại đột ngột xuất hiện ở đây. Có vẻ như anh đang giúp cô giải quyết chuyện này?

Nhưng tại sao? Anh ấy vốn rất ghét cô mà, làm sao lại vì cô mà ra tay bênh vực được chứ?

“Tôi hỏi các cậu đấy! Theo tôi về phòng quản lý ngay! Nếu không nghe lời, tôi sẽ báo cáo với cố vấn của các cậu!” Cô quản lý quát vang, khiến cả nhóm không thể không chú ý.

Nguyễn Miểu Miểu vốn dĩ là học sinh ngoan ngoãn, nghe vậy liền răm rắp đi theo, sợ bị cô báo cáo với cố vấn.

Cô quản lý nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh xắn và ánh mắt cầu khẩn của Miểu Miểu cũng không khỏi mềm lòng.

Nhìn sang hai chàng trai đẹp trai kia, cô đoán ra chuyện gì đang xảy ra.

Đó là chuyện tình cảm, cô đã trải qua nhiều nên không lạ gì.

Nhưng dù có là đối thủ tình trường thì cũng không được đánh nhau! Hôm nay cô nhất định phải dạy dỗ họ thật kỹ, xem họ làm người ta sợ hãi đến mức nào!

Dù Trương Tân Du không phải học sinh trong trường, nhưng nghe vậy cũng thu lại vẻ hung hăng lúc trước, nở một nụ cười ngoan ngoãn với cô quản lý: “Vâng, cô ơi.”

Giờ chỉ còn người đánh nữa thôi.

Cô quản lý liếc sang, thấy Đoạn Hiêu vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị.

Thế nhưng không hiểu sao khi nhìn thấy nét mặt xanh lét vì sợ hãi của Nguyễn Miểu Miểu, anh ta lại nhượng bộ, nhăn mặt gật đầu rồi cùng đi theo cô quản lý.

Không khí giữa ba người lúc này rất kì quái.

Cô quản lý không dự định đưa họ đi đâu mà muốn về sảnh ký túc xá để dạy một bài học.

Nguyễn Miểu Miểu kéo vali bước lên hai bậc thang nhỏ vào sảnh, lúc này mới vất vả nhấc lên.

Bất ngờ, hai bàn tay to khác nhau cùng lúc với từ hai bên chụp lấy hai bên kéo vali.

Không khí như đông cứng trong chốc lát, Trương Tân Du và Đoạn Hiêu ngẩng đầu nhìn nhau một cái, không khí căng thẳng lại bắt đầu lan tỏa.

“Buông ra!” Đoạn Hiêu lạnh lùng nói.

Trương Tân Du cũng không chịu thua: “Người phải buông ra là cậu kia!”

Hai bàn tay vừa giữ lấy kéo vali siết chặt, chẳng khác gì sắp kéo đứt cái vali tội nghiệp.

“Cái gì mà lề mề thế!” Cô quản lý hét lên phá vỡ tình thế bế tắc.

Cô tiến tới, trực tiếp cầm lấy vali, gắng sức nhấc lên.

“Cái vali này chẳng phải đựng gạch à, nặng thế!” Cô vừa khiển trách vừa lè lưỡi.

Nhìn thái độ mạnh mẽ của cô, Nguyễn Miểu Miểu bỗng trút bỏ sự ngượng ngùng, chạy đến cám ơn cô thật chân thành: “Cảm ơn cô ạ.”

“Khỏi khách sáo.” Cô đưa vali lại cho cô rồi đi về góc đối diện sảnh, đứng yên và nhìn họ tiến tới.

Đoạn Hiêu và Trương Tân Du mặt vẫn không thoải mái nhưng ở đây, họ chỉ có thể giữ bình tĩnh.

Chuyện lớn lên thì chẳng ai có lợi.

Hơn nữa, nhìn dáng vẻ lo sợ bị cô cố vấn biết của Nguyễn Miểu Miểu, chẳng biết vì sao, lòng họ lại mềm nhũn.

Cô quản lý nhìn chằm chằm, trước hết trách Đoạn Hiêu vì chỉ có anh ra tay đánh người.

Rồi tiếp tục phê bình Trương Tân Du, bởi cô cũng thấy thái độ bám riết không buông của anh ta với Miểu Miểu.

“... Thôi thì nếu các cậu muốn theo đuổi ai thì cứ làm một cách đàng hoàng, đừng dùng những chiêu ép buộc gì nữa. Đấy là thời đại nào rồi mà còn dùng trò đó? Có biết bây giờ các cô gái trẻ không thích mấy kiểu đó đâu không? Đừng tưởng mình đẹp trai là có thể làm ông chủ bá đạo trong phim đâu! Các cô gái có thích đâu mà cứ bắt chước.”

Lời nói này làm Đoạn Hiêu và Trương Tân Du đỏ mặt, đen mặt liên tục, cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Họ là ai mà chưa từng ai dám nói chuyện như vậy với họ? Vậy mà chỉ vì muốn đứng ra bảo vệ Nguyễn Miểu Miểu mà bị một cô quản lý dạy dỗ như thế nơi đầy người qua lại này.

Người đi ngang qua xung quanh không khỏi bật cười nhưng giả vờ như không nghe thấy rồi lẩn vào cầu thang để nghe lén.

Nguyễn Miểu Miểu nghe được câu nói của cô quản lý, đứng bên cạnh gật đầu tán đồng.

Chỉ đợi gật đầu nửa chừng thì chợt có hai ánh mắt nóng bỏng đổ dồn vào cô.

Ánh mắt đó dường như muốn lao đến đớp lấy gò má cô, đòi nuốt chửng cô luôn vậy.

Nguyễn Miểu Miểu sợ hãi rụt rè, nhìn cô quản lý với ánh mắt cầu xin.

Ở đây, chỉ có cô quản lý mới giúp cô được thôi.

Ánh mắt thương cảm của Miểu Miểu khiến cô quản lý cũng mềm lòng, muốn dạy cô cách ứng xử với người theo đuổi để tránh đánh nhau, nhưng nói ra thì lại không nỡ.

Người như cô ấy, dù không gây phiền phức, cũng dễ bị những kẻ như những chú chó điên lao vào quấy rối.

Chỉ có thể chịu thiệt mà thôi.

Cô quản lý thở dài, vẫy tay nói với cô: “Cậu muốn về phòng phải không? Giờ về đi.”

Vậy là cô được tha cho dễ dàng như vậy sao?

Mắt Nguyễn Miểu Miểu sáng lên, tưởng rằng mình cũng sẽ bị mắng.

Miễn được rời khỏi đây không phải gặp họ là cô lập tức đồng ý, kéo vali chạy biến.

“Miểu Miểu!” Đoạn Hiêu không muốn tha nhanh thế, định gọi cô lại.

Nhưng liền bị cô quản lý quát lớn: “Cậu còn định làm gì? Theo đuổi người ta đến mức này thì không sợ cô ta sợ hãi à? Tôi nói thật, theo đuổi cũng phải có cách, cứ đăng đùng một cái mặt khó chịu thế này, không làm người ta chạy là tốt lắm rồi...”

Lời nói của cô làm mặt Đoạn Hiêu đen thui, nhưng có lẽ nghĩ được điều gì, anh liếc nhìn Trương Tân Du bên cạnh, cố gắng kìm nén.

Anh chăm chú nhìn bóng lưng Nguyễn Miểu Miểu rời đi, ánh mắt như đang ấp ủ bão giông.

Sau khi Miểu Miểu chạy đi, vẫn nghe thấy cô quản lý tiếp tục mắng mỏ hai người kia, xem ra không có chuyện gì xảy ra với cô trong chốc lát.

Cô vội vàng lên lầu trở về phòng.

Vali rất nặng, may mấy người đi qua đang hóng chuyện tốt bụng giúp cô khuân lên một đoạn.

Sau một hồi mới tới phòng, Nguyễn Miểu Miểu lần lượt cảm ơn những người giúp đỡ, viện cớ còn phải sắp xếp đồ đạc để họ đừng hỏi về chuyện hôm nay xảy ra.

Cô cảm thấy rất xấu hổ.

Ngay khi mấy người vừa rời đi, cô đang dọn dẹp thì nghe tiếng bạn cùng phòng vừa bước vào vừa kể chuyện với giọng bí ẩn, pha chút rùng rợn: “Mày hôm qua đi vào tòa giảng đường bỏ hoang à? Có gặp ma không? Nghe nói ở đó rất nhiều chuyện ma quái lắm...”

Đề xuất Trọng Sinh: Con Trai Vai Ác Nhặt Ve Chai Nuôi Tôi
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện