Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 347: Kết quả bị Đại Lang mang đi

Chương 347: Kết cục bị sói lớn cắp đi

“Thả cô ấy ra!” Thẩm Dã Sâm lập tức lao lên, Tô Hàn Tiêu cũng nhanh chóng bám theo.

Nhưng vừa chạy ra ngoài, một bầy sói bất ngờ xuất hiện, xung quanh bọn họ lập tức bị vây kín.

Là bầy sói, sao lại đi ra khỏi rừng đến chỗ này được?

Hai người mặt lập tức đen lại, rõ ràng đây là có sự chuẩn bị từ trước!

Tô Hàn Tiêu càng tức giận đến mức nghiến răng, trước đó vẫn nghĩ mình mới là người được lợi, dù không thể lén lút mang Nguyễn Miểu Miểu về, với kỹ năng của mình vẫn có thể công khai giành được cô.

Ai ngờ giữa đường lại bị người đàn ông thô lỗ kia bất ngờ xuất hiện!

Dù không sợ bầy sói đến thế, nhưng nếu không giải quyết bọn chúng, chẳng mấy chốc Nguyễn Miểu Miểu đã bị mang đi nơi bọn họ không tìm thấy rồi!

Còn về phía Nguyễn Miểu Miểu,

Khi đang hoảng hốt cầu cứu thì bỗng ngẩng đầu lên, thấy một gương mặt quen thuộc cùng đôi tai sói cứng cáp.

Ngạc nhiên mở miệng, nhưng không phát ra tiếng.

Là Tần Mạc — người trước đây bị thương rồi mất tích, không ai biết tung tích!

Không ngờ lúc này lại xuất hiện, mà vừa hiện diện là nhất quyết muốn đưa cô đi.

Khác với lần trước không chuẩn bị gì lôi cô đi thẳng, lần này để ngăn ngừa những người phiền phức đến quấy rầy, hắn đã gọi bầy sói đến trước khi hành động.

Hắn nhân lúc hai người đàn ông tranh chấp, nhảy lên giường Hách Bá Đặc đưa Nguyễn Miểu Miểu đi mà cô không hề biết gì.

Hắn tuy có phần bốc đồng nhưng không phải không suy nghĩ.

Lần này không có ai phiền phức, chỉ mấy bước chân, Tần Mạc nhanh chóng đưa cô đến một hang động ẩn mình kỹ càng.

Bởi vì mặt trời đã lặn, trong hang tối om.

Nguyễn Miểu Miểu không thể nhìn rõ xung quanh thế nào.

Ban đầu còn sợ hãi, Tần Mạc liền nhóm lửa trong hang, ánh sáng bừng lên chiếu sáng cả bên trong.

Nguyễn Miểu Miểu nhìn rõ cấu trúc hang, lớn hơn tưởng tượng, rất sạch sẽ ngăn nắp, không có gì đáng sợ như xương xẩu nằm trong đó.

Bên cạnh là chiếc giường tạm bợ đặt tấm ga mới toanh, có vẻ là mới chuẩn bị chưa lâu.

Còn có vài vật dụng tối giản cho sinh hoạt, tuy giản đơn nhưng đầy đủ cần thiết.

Nguyễn Miểu Miểu chăm chú nhìn hang, chưa kịp nói gì thì một cái đuôi sói bự chảng quấn lấy eo cô, kéo cô vào lòng Tần Mạc.

Ai mà biết được cái đuôi sói kia sao có thể cong cong như rắn như thế, nhưng lúc này cô thật sự bị quấn eo mềm mại, dựa vào ngực hắn.

“Người nhỏ bé à, của anh đấy.” Tần Mạc đặt cằm lên vai cô, vừa âu yếm vừa chiếm hữu nói.

“Anh…” Nguyễn Miểu Miểu muốn hỏi hắn điều gì đó, nhưng quá nhiều thứ muốn hỏi lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Tần Mạc tưởng cô muốn hắn thả mình, liền gập đầu xuống, đưa đôi tai sói ngay đầu trên lưng cô ra cho cô thấy.

Nguyễn Miểu Miểu quay sang nhìn “?”

Đôi tai sói của Tần Mạc run lên, hắn nói: “Em thử chạm vào tai đi.”

Sao tự nhiên lại để cô sờ tai vậy? Nguyễn Miểu Miểu mơ hồ phân vân.

Nhưng Tần Mạc vẫn quyết chí nắm lấy tay cô, không đặt lên tai hắn mà đôi tai lại run rung liên tục.

Trái tim cô động đậy, mặt mình không khỏi đỏ lên.

Sao vậy? Sao cô lại cảm thấy Tần Mạc phiên bản này có chút... dễ thương kỳ lạ nhỉ?

Tần Mạc tiếp: “Tai đó, em sờ đi.”

Đôi tai vốn rất ngầu lại lúc nhúc rung động, không giống sói mà có vẻ như giống chú chó sói nhỏ.

Nguyễn Miểu Miểu chăm chú nhìn đôi tai trông khá đáng yêu ấy, không nhịn được vuốt thử vài cái thì phát hiện cảm giác rất thú vị, liền vuốt nhiều hơn.

Vừa vuốt xong, cô nghe thấy tiếng thở dài của 1088.

Tần Mạc sau khi cô sờ xong, ánh mắt lập tức sáng lên, phấn khích quăng cô nằm xuống giường, cái đuôi lớn quanh eo cũng nhấc lên, vẫy liên tục trên không.

“Em đã sờ tai, là đồng ý làm bạn đời của anh rồi đấy!” Tần Mạc vui mừng vẫy đuôi nói câu này vô cùng trôi chảy.

Hắn sung sướng khôn xiết.

Nguyễn Miểu Miểu ngẩn người, không tin nhìn Tần Mạc, “Không phải, tôi…”

Chỉ là vuốt một cái tai thôi mà? Sao lại biến thành đồng ý làm bạn đời rồi? Cô đâu biết chuyện đó?

“Tai chỉ cho người thân thiết chạm thôi, của anh chỉ dành cho bạn đời.” Tần Mạc nói với vẻ nghiêm túc, hoàn toàn không hề ngượng ngùng như kẻ trói được người.

1088 thở dài: “Trước đây tôi đã cảm thấy không đúng rồi, thật sự là như vậy.”

Nên cũng không ngăn cản, cũng không cần ngăn cản.

Nguyễn Miểu Miểu thật không ngờ chỉ vì lòng tò mò nên vuốt tai mới vô tình dấn thân, hơn nữa Tần Mạc cũng chẳng nói trước, thế này không công bằng chút nào.

Tần Mạc sợ cô đổi ý, mặt ỉu xìu nói: “Đã sờ tai thì phải chịu trách nhiệm, không thì anh sẽ… không trong sạch đâu.”

Cô tưởng mình là cô gái ngây thơ trong trắng sao?

Nguyễn Miểu Miểu còn chưa kịp phản kháng, đã bị lời nói của Tần Mạc làm cô phừng phừng muốn cãi cũng không nổi.

Nói chuyện có vẻ lúng túng nhưng lại khá có lý lắm chứ.

Nếu cô tiếp tục từ chối, như thể một cô gái bỏ rơi bạn đời, đã sờ người ta mà không chịu trách nhiệm.

Nguyễn Miểu Miểu oán hận câm nín, nhìn Tần Mạc, không nghĩ ra cách phản biện.

Nhưng Tần Mạc thì vui vẻ ôm cô, chà xát mặt lên mặt cô trên chiếc giường hắn tỉ mỉ chuẩn bị.

Giống như một con chó ngốc nghếch vậy.

Trên màn hình chát hiện ra:

“Chẳng mấy chốc, bà xã Miểu Miểu của tôi đã thành bạn đời của con chó lớn rồi sao??”

“Quá lắm rồi, dùng tai dụ dỗ Miểu Miểu, lừa cô ấy đồng ý làm bạn đời, Miểu Miểu ngốc nghếch dính bẫy quá dễ thương, ư ư...”

Con sói mộc mạc thuần khiết này sau khi có được người con người bé nhỏ yêu thích làm bạn đời, lại không vội làm gì hay nghĩ tới chuyện đó ngay.

Sau khi vui vẻ chà xát mặt với Nguyễn Miểu Miểu, liền chạy ra cửa hang rống vài tiếng.

Chơi đùa xong lại chạy vào ôm lấy cô, quấn quýt không rời.

Nguyễn Miểu Miểu bất chợt với tay túm lấy tai Tần Mạc, đã động tay rồi thì cũng không bỏ qua lần này.

“Nếu mày mà còn động vào nữa, tao sẽ xé cái tai mày đấy!” cô mắng hắn với vẻ gắt gao.

Đề xuất Cổ Đại: Hỏi Đan Chu
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện