Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 320: Phát hiện điều bất thường

Chương 320: Cảm nhận được điều bất thường

Khi nhận ra trong lòng dấy lên sát ý, Giản Thần Khải vô cùng sững sờ.

Ngay sau đó, anh ta cảm thấy tim đập mạnh, suy nghĩ: Sát ý này là dành cho ai? Anh ta muốn giết ai?

Phải chăng chỉ vì cô gái mới gặp lần đầu kia sao?

Cảm xúc xa lạ khiến sắc mặt Giản Thần Khải trở nên khó coi. Thầy dạy lễ nghi nhìn lén biểu cảm của anh, nhưng ánh mắt hiểm ác trong đôi mắt anh khiến người này sợ đến mức không dám ngẩng đầu lên.

Trong lòng thầm nghĩ, đúng là tướng quân quý tộc, người từng đẫm máu trên chiến trường nên khí chất khác hẳn thường nhân. Chỉ một ánh nhìn đã khiến người ta cảm giác như giây tiếp theo có thể bị chính anh giết chết.

Thầy dạy lễ nghi không dám ở lại lâu hơn, liền nói: “Cảm ơn tướng quân đã giúp chúng tôi giữ lại cô Miểu Miểu, chúng tôi còn có việc bận, sẽ đưa cô ấy trở về trước.”

Nguyễn Miểu Miểu vừa nghe nói vậy liền vùng vẫy, phản kháng: “Em không muốn! Em không muốn về!”

“Miểu Miểu!” Thầy lễ nghi nghiêm mặt quát, “Xin đừng ngang ngược. Là vị tân thái tử phi tương lai, em sao có thể chỉ vì chuyện nhỏ mà phá lệ như vậy?”

Nguyễn Miểu Miểu nghe vậy cảm thấy uất ức, thái tử phi ấy cũng chẳng phải cô muốn làm mà.

Tất cả là vì Giản Thần Thanh! Một thằng nhóc chưa trưởng thành đã đòi cưới nàng, đúng là đồ khốn kiếp!

Trong lòng cô mắng thầm Giản Thần Thanh một tràng rồi càng vùng vẫy mạnh mẽ hơn.

Thế nhưng, một nữ tì bất ngờ ôm cô bồng lên, chân Miểu Miểu ngay lập tức chạm đất không được nữa. Cô loạn đạp mấy cái, phát hiện sức mạnh nữ tì rất lớn, dù cô có cố thế nào cũng không thể buộc người ta thả mình xuống.

Miểu Miểu hoảng sợ, níu lấy áo nàng hầu, van nài: “Cô thả tôi ra được không? Tôi không chạy đâu, thật mà, không chạy đâu, cô đừng làm đau tôi...”

Thực ra nữ tì rất nhẹ nhàng, hoàn toàn không làm đau cô.

Nhưng khi nhìn thấy Miểu Miểu đáng thương van xin như vậy, nữ tì đột nhiên ngớ người, má cô hơi đỏ, trong phút giây thiếu tập trung đã buông tay ra một chút.

Miểu Miểu lập tức nắm bắt cơ hội, thả mình xuống, định chạy thoát thì đã bị Giản Thần Khải nắm tay giữ lại.

Dù có chạy thế nào cũng không thoát được, chẳng lẽ hôm nay sẽ thật sự phải diện bộ trang phục đáng sợ đó sao?

Cô không tin Giản Thần Khải sẽ vô tình giúp mình khi anh chẳng có ký ức và cũng chẳng có lý do gì để làm vậy.

Nhưng cô vẫn giữ trong lòng chút hy vọng mong manh, vừa mở miệng van xin thì Giản Thần Khải đã lên tiếng trước: “Cô ấy không đồng ý thì không nên ép. Trước khi làm chuyện này, các ngươi đã hỏi ý kiến điện hạ chưa?”

Thầy dạy lễ nghi nghe anh nói vậy, sửng sốt một lúc rồi đáp: “Đây là quy củ truyền đời, dù là ai cũng phải tuân theo, không cần xin phép thái tử điện hạ.”

Bởi vì bình thường chẳng ai từ chối cả, tất cả đều ngầm thừa nhận.

Người được gả vào cũng sẽ không từ chối, đau khổ vài lúc đổi lấy vinh hoa phú quý trọn đời, ai cũng hiểu chọn lựa đời mình phải như thế nào.

Giản Thần Khải nhìn Nguyễn Miểu Miểu một cái, cảm nhận được cô đang rùng mình, thỉnh thoảng liếc về phía mình với ánh mắt đầy sợ hãi vì lo lắng anh sẽ vứt bỏ cô cho mấy người kia.

Hình dáng đáng thương ấy khiến lòng Giản Thần Khải mềm nhũn, anh nói: “Hôm nay cứ tạm hoãn, ta định đi gặp thái tử điện hạ, sẽ dẫn cô ấy đến, xem thái tử điện hạ xử lý sao.”

Đã nói tới mức này, thầy dạy lễ nghi cũng đành không thể bắt bẻ gì nữa, chỉ có thể nhận lời.

Giản Thần Khải liền bảo mọi người đi theo đến điện nơi Giản Thần Thanh cư trú.

Anh quay người rời đi mà vẫn ôm chặt Nguyễn Miểu Miểu.

Dù chỉ dùng một tay ôm eo cô, giữ cô dựa lên người theo kiểu tiểu thư lịch lãm, anh lại chẳng có ý định đặt cô xuống.

Ban đầu đi vài bước, mọi người ở đây đều chưa kịp phản ứng, suýt nữa đã nghĩ cảnh tượng này rất hòa hợp, chẳng có gì khác thường.

Giản Thần Khải dù biết điều đó không đúng, vẫn giả vờ không nhận ra, ôm Nguyễn Miểu Miểu tiếp tục tiến lên.

Nhưng Miểu Miểu cảm thấy vô cùng gượng gạo.

Chưa tính một cô gái bỗng bị “đàn ông mới quen” ôm ấp như vậy.

Địa vị của cô vốn phải cẩn trọng giữ hình tượng.

Cô cũng lo sợ Giản Thần Thanh nhìn thấy sẽ gây phức tạp, liền thầm thì bên tai Giản Thần Khải: “Anh... có thể đặt em xuống được không?”

Vì sợ bị người khác phát hiện điều bất thường mà báo cho Giản Thần Thanh, cô không dám nói to.

Giản Thần Khải nghe tiếng nhẹ nhàng thỏ thẻ, mặt không cảm xúc nhưng trong lòng lại rung động không thôi.

Anh nghiêm túc từ chối: “Lúc nãy cô va phải anh rồi, chân đã đau, nên vẫn để anh bồng cô vậy.”

Màn đạn mạc:

“Ơ kìa? Va vào anh thì đau không phải là mặt hay người sao? Chân đau gì ấy nhỉ?”

“Đàn ông trầm mặc, anh chỉ muốn bế bà xã thôi. Mấy cái cớ ấy chỉ là giả, tôi đã nhìn thấu rồi!”

“Tính kế của anh tôi cũng nghe thấy to quá màn hình luôn!”

“Tôi ở thế giới khác cũng nghe thấy rồi!”

“Ở địa ngục cũng nghe thấy +1.”

“+1088.”

Nguyễn Miểu Miểu không biết anh đang nói dối, còn chân thành giải thích: “Chân tôi không đau, có thể tự đi.”

Giản Thần Khải bỗng dưng không nghe rõ nữa, cứ thế bước đi.

May mà khi đang đi, thầy dạy lễ nghi cuối cùng nhận ra điều bất thường, cảnh báo anh, Giản Thần Khải đành phải thả cô ra.

Bởi vì cách anh bồng Miểu Miểu quá tự nhiên, đến lúc đặt xuống cũng rất nhẹ nhàng.

Dù có người cảm thấy lạc lõng, nhìn cảnh này vẫn phải gạt suy đoán khác đi, coi như sự việc vừa rồi chỉ là chuyện nhỏ.

Giản Thần Khải hiếm khi đi vào hoàng cung nhưng anh nhớ rõ điện thái tử ở đâu.

Thế nhưng anh chưa từng được nhìn thấy thái tử điện hạ ngoài đời.

Nguyễn Miểu Miểu không quen nơi này, đành ngoan ngoãn đi theo phía sau anh.

Gần đến nơi, 1088 đột nhiên nói: “Trước đây hình như tôi từng nói về chuyện Giản Thần Thanh và Giản Thần Khải với cô đúng không?”

Nguyễn Miểu Miểu ngạc nhiên: “Gì cơ?”

Giản Thần Thanh và Giản Thần Khải? 1088 hẳn đã nhắc rồi nhưng cô không nhớ ra.

Cô bất chợt để ý tên họ giống nhau đến lạ thường.

Đột ngột cô dừng bước, lớn tiếng hốt hoảng làm mọi người chú ý.

“Cô Miểu Miểu, cô sao vậy?” Thầy dạy lễ nghi hỏi rồi gằn giọng: “Là tân thái tử phi tương lai, ra ngoài không được tùy tiện làm ầm ĩ thu hút chú ý.”

“Tôi biết rồi, xin lỗi...” Nguyễn Miểu Miểu ngoan ngoãn xin lỗi.

Nhưng trong lòng cô vẫn vô cùng bàng hoàng trước lời 1088 vừa nói.

Giản Thần Thanh và Giản Thần Khải? Nghĩ kỹ thì tên họ này là tên hai anh em!

Khoan đã...

Miểu Miểu bỗng cảm thấy có điều gì đó không đúng, đó là cô hình như đã nghe 1088 nhắc chuyện này trước đây nhưng mãi không nhớ lại.

Chuyện này không nên như vậy...

Đề xuất Ngọt Sủng: Thập Niên 60: Đổi Chồng Bảy Bận, Đổi Vận Giàu Sang
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện