Chương 182: Trốn cái gì mà trốn?Không biết cuộc giằng co kéo dài bao lâu. Lâu đến mức Nguyễn Miểu Miểu cảm thấy mình sắp nghẹt thở, nước mắt không kìm được tuôn rơi, làm ướt tấm khăn voan đen.Dưới ánh sáng, tấm voan đen càng tôn lên làn da trắng ngần, đôi môi đỏ mọng, thậm chí còn thấp thoáng chút sắc màu quyến rũ, thật khiến người ta xao xuyến.Chẳng biết có phải vì không có cửa sổ...
Đề xuất Hiện Đại:
Dã Thảo Vị Hoàn Thành