Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 62: Thế Giới Pixel + Thế Giới Dị Hình [Thêm chương 5k dịch dinh dưỡng]

Chương 62: Thế Giới Pixel + Thế Giới Dị Hình [Thêm chương 5k dịch dinh dưỡng]

Thế giới Pixel.

Thành phố Y, Vương Linh Quân nằm bò bên cửa sổ, nhìn bầu trời mang phong cách pixel, lẳng lặng ngẩn người.

Phía sau, bố mẹ Vương đang ngồi trong phòng khách đánh bài.

Bởi vì thực sự quá nhàm chán, cơ thể người pixel không cảm thấy đói khát hay mệt mỏi, cũng không cần ngủ, nhưng lại không thể vận động mạnh để tránh làm mòn cơ thể, cho nên, họ chỉ có thể tìm việc khác để giết thời gian.

Đánh bài là một lựa chọn rất tốt!

Tất nhiên, những bộ bài từ trước mạt thế giờ đã bị pixel hóa đến mức không nhìn rõ chữ, thế nên họ tìm vài tấm thẻ pixel kích thước cỡ tờ A4, dùng bút pixel viết nguệch ngoạc mấy con số lên đó, rồi dùng những tấm thẻ này để đánh bài.

Vừa đánh bài, mẹ Vương vừa lo lắng nói: "Chúng ta đã cầu nguyện ba ngày rồi, cũng không biết khi nào mới kết thúc."

Bố Vương tỏ vẻ bình thản: "Thiên Màn nói người pixel ít nhất có thể kiên trì bảy ngày không chết, chúng ta còn ăn uống đúng giờ, chắc chắn có thể trụ được lâu hơn, kiểu gì cũng phải được mười mấy ngày, không vội không vội, vội cũng chẳng có tác dụng gì."

Mẹ Vương ném cho ông một cặp mắt trắng dã pixel, khó khăn rút ra đôi Q: "Bây giờ tôi lo cho ông bà ngoại của con Quân hơn, giá mà gọi được điện thoại thì tốt biết mấy, cũng biết được tình hình các cụ hiện giờ ra sao."

Bố Vương ngẫm nghĩ rồi nói: "Không phải tổ dân phố có kiếm được mấy con trâu sao? Họ đi tuyên truyền đều ngồi xe trâu, hay là chúng ta đi mượn một chiếc, đánh xe đi thăm bố mẹ?"

Mẹ Vương có chút động lòng, nhưng nghĩ lại thì thôi: "Còn phải xuống lầu nữa, lại phải đi đoạn đường xa như vậy, nhỡ đâu trên đường không cẩn thận bị ngã thì làm sao? Ông Triệu ở tầng trên nhà mình đấy, cứ nằng nặc đòi xuống lầu, lúc đi cầu thang bị ngã, nửa cái chân đó dung hợp thành một khối luôn rồi, cũng không biết sau này thế giới khôi phục lại, cái chân đó có khôi phục theo được không."

Bố Vương cũng thấy sợ: "Đúng vậy, cả nhà ông ấy đang lo sốt vó lên kìa."

Mẹ Vương bỗng nhìn về phía con gái: "Quân Quân, con nhìn cái gì ở đó thế?"

Vương Linh Quân không quay đầu lại, nói: "Ngắm mây trên trời ạ."

Mẹ Vương cũng liếc nhìn, trên trời có vài đám mây trắng trắng, chỉ là lúc này cũng đều biến thành các khối pixel, giống như mảnh ghép hình khảm trên bầu trời, cách một khoảng thời gian lại từ từ thay đổi hình dạng và vị trí, cứ như bị gió thổi loạn vậy.

Mẹ Vương: "Cái đó có gì mà đẹp."

Vương Linh Quân: "Con chỉ thấy thần kỳ thôi, cả thế giới biến thành khối pixel đều rất thần kỳ, giá mà máy ảnh còn dùng được thì tốt, con thật sự muốn chụp lại cảnh này."

Vương Linh Quân chống cái cằm vuông vức của mình, nhíu đôi lông mày đen được tạo thành từ vài khối pixel, lẩm bẩm: "Con cảm thấy không nên như thế này."

Mẹ Vương: "Tất nhiên là không nên như thế này rồi, cả thế giới biến thành dạng này, cũng đủ kỳ lạ, không biết chúng ta coi là may mắn hay xui xẻo nữa, lại gặp phải chuyện nghìn năm có một này."

Vương Linh Quân không lên tiếng, cái cô nói "không nên như thế này", không phải nói thế giới không nên biến thành như vậy, mà là cảm thấy bản thân không nên giống như bây giờ, an tĩnh nhàn nhã ở trong nhà.

Cứ cảm giác, cô lẽ ra phải đang lo lắng, đang cấp bách, đang liều mạng, thậm chí đang mạo hiểm tính mạng đấu trí đấu dũng với con quái vật pixel kia.

Sau khi Thiên Màn xuất hiện, cô đã phân tích kỹ lưỡng về con quái vật pixel này, chuẩn bị sẵn sàng đón nhận cơn bão táp tàn khốc.

Thế nhưng, ngày đầu tiên thế giới thay đổi, con quái vật pixel kia sau khi quậy phá một trận ở thành phố Y, liền vui vẻ rời khỏi thành phố Y.

Vương Linh Quân: ?

Cái tên đại ma vương diệt thế này cứ thế mà chạy mất, để lại người dân cả một thành phố, tuy rằng còn phải mang cơ thể pixel, còn phải nơm nớp lo sợ cơ thể mình có xảy ra dung hợp hay không, có khi nào đột nhiên "ngỏm" hay không.

Nhưng rốt cuộc, không cần trực diện đối mặt với nguy hiểm, cũng không còn nỗi sợ hãi bị nuốt chửng.

Diễn biến này thật sự quá bất ngờ.

Tưởng rằng sẽ là một khúc bi tráng về lịch sử kháng chiến chống quái vật, không ngờ lại biến thành toàn thành phố cứ cách ba tiếng lại cầu thần khấn phật, sau đó là ngẩn người, tán gẫu, đánh bài.

Độ khó này tụt dốc không phanh tám trăm độ luôn ấy chứ!

Vương Linh Quân nhìn bầu trời, là sự xuất hiện của Thiên Màn kia đã thay đổi tất cả sao?

Bỗng nhiên, tiếng thùng thùng thùng giống như gõ chiêng gõ trống vang lên, nhìn xuống dưới lầu, chiếc xe trâu quen thuộc lại xuất hiện, người trên xe trâu đang đánh trống.

Đây là nhắc nhở mọi người, thời gian cầu nguyện lại đến rồi.

Thế là mọi người lại quen cửa quen nẻo bắt đầu cầu nguyện.

"Quái vật pixel mau mau về nhà!"

"Về nhà đi về nhà đi, cả nhà chúng tôi đều chúc ngài thượng lộ bình an, thuận buồm xuôi gió về nhà."

"Cụ kỵ ông bà phù hộ, để quái vật pixel mau mau rời đi."

"Chỉ cần quái vật pixel chịu rời đi, tín nữ nguyện ý một tháng giảm mười cân thịt!"

"Dùng hạnh phúc nửa đời sau của bạn trai cũ con, cầu xin quái vật pixel đại nhân giơ cao đánh khẽ, sớm ngày về nhà."

Mọi người dùng đủ mọi cách cầu nguyện quái vật pixel mau chóng rời khỏi thế giới của họ, đúng lúc này, mọi người bỗng phát hiện trên trời xuất hiện một cánh cửa.

Đám đông ngẩn ra, sao thế? Lại có Thiên Màn nữa à?

"Quái vật pixel, tôi được em gái cậu nhờ cậy, đến đón cậu đây." Một giọng nói từ trong cánh cửa kia vọng xuống.

Mọi người đồng loạt ngây ra một lúc, sau đó gào thét ầm ĩ.

"Vãi chưởng, đỉnh của chóp!"

"Thế mà thật sự có người đến đón quái vật pixel!"

"Lời cầu nguyện của chúng ta linh nghiệm rồi!"

"Mau đi đi, mau đi đi."

"Cho nên, thật sự có một thế giới khác à, thế giới khác trông như thế nào?"

Mọi người mang theo sự tò mò và hướng về vũ trụ bao la cùng muôn vàn thế giới, vươn dài cổ, trợn tròn mắt nhìn cánh cửa đang mở ra trên trời kia.

Tuy nhiên chẳng nhìn thấy gì cả!

Tiếp đó, họ nhìn thấy một vật màu đỏ, bay về phía bầu trời.

Nhìn kỹ lại, ây da! Đó chẳng phải là quái vật pixel sao!

Nó bay lên rồi!

Nó bay đi rồi!

Nó biến mất rồi!

Giờ khắc này, người dân trên toàn thế giới, bất kể là Nam bán cầu hay Bắc bán cầu, bất kể là Đông bán cầu hay Tây bán cầu, đều vô cùng thần kỳ nhìn thấy cảnh tượng này.

Tất cả mọi người đều không chớp mắt nhìn cảnh này, kích động, may mắn, vui sướng, hoan hô, lại có một loại cảm giác bùi ngùi khó tả.

Dù sao, đối với tuyệt đại đa số mọi người mà nói, con quái vật pixel này cũng không mang lại cho họ nguy hiểm và tổn thương quá lớn, ngược lại ba ngày pixel hóa này đối với con người mà nói, cứ như là một cuộc kỳ ngộ hú vía nhưng không nguy hiểm.

Mà hiện tại, sự tồn tại thần kỳ mang đến cuộc kỳ ngộ này sắp rời khỏi thế giới của họ rồi, khó tránh khỏi có vài phần bùi ngùi.

Nhưng mà nghĩ đến lực sát thương khổng lồ của nó...

Thôi được rồi, mày cứ đi đi, chia tay đôi ngả đôi ta cùng vui, chân thành chúc phúc cho mày, và hy vọng mày vĩnh viễn đừng bao giờ quay lại nữa.

"Người của thế giới này, tôi để lại cho các bạn một món quà." Giọng nói trên trời lại vang lên.

Hả? Còn có quà? Để tôi xem để tôi xem!

Nhưng quà còn chưa thấy đâu, cùng với sự biến mất của cánh cửa trên trời kia, đám đông trước tiên cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng.

Cúi đầu nhìn xuống, cơ thể khối pixel của họ đã xảy ra thay đổi, các khối pixel rút đi, lộ ra cơ thể chân thật của họ.

"A a, chúng ta biến trở lại rồi!"

"Giọng nói cũng thay đổi rồi! Cuối cùng không còn là giọng nói cứng ngắc nữa!"

"Quả nhiên vẫn là làn da mềm mại ấm áp sờ vào thoải mái hơn!"

"Vẫn là cử động thế này linh hoạt tự nhiên hơn."

Mọi người vui mừng kích động, nhìn toàn thân mình khôi phục bình thường, lại nhìn trong nhà mình cũng từng chút một lộ ra dáng vẻ ban đầu, phóng mắt nhìn ra xa, cả thế giới đều đang dần dần biến trở lại!

Phong cách pixel tĩnh lặng, biến thành thế giới chân thực, nhu hòa và đầy động cảm.

Ánh nắng lại trở nên có nhiệt độ, gió bắt đầu thổi, mặt nước lại xuất hiện gợn sóng, cá như thoát khỏi sự giam cầm, vui vẻ nhảy lên khỏi mặt nước, chó mèo cũng khôi phục sự hoạt bát.

Tiếng "tít" vang lên, trong nhà lại có điện, đèn sáng, đồ điện hoạt động, điện thoại dùng được rồi!

Mọi người hoan hô, cứ như một giấc mơ hư ảo kỳ lạ, cuối cùng cũng đã tỉnh lại.

Sau đó chính là... Đói!

Đói quá đi mất!

Tuy rằng không đến mức đói ba ngày ba đêm khoa trương như vậy, nhưng ít nhất cũng là mức độ đói một hai bữa.

Tiếp đó là buồn ngủ.

Cơn buồn ngủ như thức trắng đêm ập đến, nhấn chìm con người trong nháy mắt.

Còn có đau đớn.

Trong ba ngày này, những chỗ bị va đập, những chỗ bị thương, tất cả đau đớn đều bùng phát ra.

Mọi người không chống đỡ nổi ngồi bệt hoặc nằm vật xuống, kêu la oai oái, chật vật bò đi uống nước ăn cái gì đó.

May mắn thay, thức ăn trong nhà không bị hỏng, vẫn ăn được.

Mọi người ngấu nghiến bổ sung năng lượng, có người ăn xong liền lăn ra ngủ say sưa, có người không kìm được tụ tập lại tán gẫu, giải tỏa cảm xúc tích tụ suốt ba ngày, có người như được tiêm thuốc kích thích, tinh thần phấn chấn lướt điện thoại.

Trên mạng lập tức bùng nổ vô số bài đăng tin tức, đều đang nói về việc thế giới khôi phục bình thường.

Cũng có người vì bị thương, hoặc quá đói khát gì đó, được đưa đến bệnh viện.

Ông Triệu ở tầng trên nhà họ Vương cũng bị người nhà đưa đi bệnh viện, mọi người hiếu kỳ thò đầu nhìn, cái chân bị ngã của ông ấy ngược lại không biến thành một khối, chỉ là trông giống như bị gãy xương bình thường.

Còn có không ít người gào khóc chạy đến bệnh viện, hỏi ra mới biết, hóa ra những người đó rảnh rỗi sinh nông nổi, thế mà trong ba ngày này, đã làm một số việc kỳ quái với chính mình.

Ví dụ như cắt khối pixel trên ngón tay mình xuống, ví dụ như dùng búa đập chân, ví dụ như tự nhổ răng, ví dụ như buồn bực lên thì dùng đầu húc tường ầm ầm, thậm chí còn có người cạy vài khối pixel trên cái bụng hơi phệ của mình xuống, chỉ để cơ thể trông bớt béo hơn.

Và hậu quả của việc "ngứa tay" chính là, bây giờ tất cả những thứ đó đều biến thành vết thương hàng thật giá thật.

Mọi người: "..."

A... Chuyện này cũng quá là thái quá rồi chứ?

Dù sao cũng là cơ thể của chính mình mà, không thể vì thay đổi hình dạng và không có cảm giác, mà làm bừa được chứ?

Ba người nhà họ Vương đứng trong đám đông nhìn và nghe thấy, cũng cảm thấy rất cạn lời, loại người này bạn có thể nói gì được chứ?

Cũng đâu có bắt bạn đi làm chuyện nguy hiểm gì, cũng không để bạn gặp phải chuyện đáng sợ gì, chỉ bảo bạn an phận thủ thường ở yên đó mà bạn cũng không làm được, mọi người đều bình an vô sự, riêng các bạn tự mình gây chuyện, trách ai được?

Vương Linh Quân nhìn từng cảnh tượng này, suy tư, tuy rằng biến thành người pixel tròn ba ngày, nhưng căn cứ vào trạng thái tích lũy đói khát mệt mỏi trên người mình, chắc chỉ tích lũy khoảng hơn nửa ngày thôi.

Cũng may là như vậy, nếu không ba ngày ba đêm không ăn không uống không ngủ, người khỏe mạnh còn miễn cưỡng chống đỡ được, một số trẻ em người già và người sức khỏe kém, sợ là vừa khôi phục lại sẽ ngã gục ngay lập tức.

Và cùng một đạo lý, thương thế cũng sẽ tích lũy, sẽ vì không được xử lý kịp thời mà chuyển biến xấu, may mắn chỉ trì hoãn mức độ hơn nửa ngày, chắc cũng sẽ không chuyển biến xấu quá nhiều.

Nhưng dù vậy, bệnh viện trên toàn thế giới e rằng vẫn sẽ đón một làn sóng bệnh nhân lớn, thậm chí có thể sẽ có một số người vì thế mà chết đi.

Nhưng mà, cô nhìn thế giới đã khôi phục bình thường, tuyệt đại bộ phận mọi người vẫn nhảy nhót tưng bừng bình an vô sự, thầm nghĩ, có thể có kết quả như vậy, đã là rất tốt rồi nhỉ.

Là rất tốt rồi nhỉ?

Cao Tinh Hỏa ngẩn ngơ nhìn thế giới bên ngoài không còn chút dị thường nào, không biết tại sao, trong lòng lại có chút mất mát, cậu ta cứ cảm thấy, mình lẽ ra phải làm nên một việc lớn trong khoảng thời gian này.

Thậm chí, cậu ta cảm thấy, mình lẽ ra phải trở thành nhân vật chính của thế giới, trở thành anh hùng.

Chẳng lẽ thật sự là do mình quá "trẻ trâu", mới có ảo tưởng không thực tế như vậy?

Thiếu niên "trẻ trâu" bất kham hiếm khi tự kiểm điểm lại bản thân.

"Tinh Hỏa, đi thôi, chúng ta về nhà."

Cao Tinh Hỏa hoàn hồn, đáp một tiếng, vứt bỏ những ý nghĩ kỳ quái này, đi theo người nhà lên xe.

...

Tiểu đội quái vật nhìn mọi thứ khôi phục bình thường, lãnh đạo thành phố Y và những người khác hư thoát ngồi bệt xuống, thậm chí vì quá kích động và sợ hãi, không màng hình tượng mà khóc òa lên.

Không dễ dàng gì, thật sự không dễ dàng gì!

Tất cả những chuyện ly kỳ này, có thể có kết cục hòa bình viên mãn như vậy, thật sự không dễ dàng gì!

Trời mới biết ba ngày nay họ đã phải chịu đựng áp lực tâm lý lớn đến mức nào.

Bành Lam cũng đã khôi phục dáng vẻ bình thường, nhìn lãnh đạo thành phố Y bọn họ như vậy, ngược lại khá là thấu hiểu.

Một trận thiên tai tàn khốc giáng xuống, một bên là hạ màn viên mãn, một bên là toàn bộ bị xóa sổ, giống như đi giữa ranh giới sự sống và cái chết, nay có được kết cục tốt nhất, sao có thể không khiến người ta kích động.

Lãnh đạo thành phố Y thở hổn hển hai hơi, bò dậy, trịnh trọng nói lời cảm ơn với hai người Bành Lam: "Cảm ơn các cậu, thật sự vô cùng cảm ơn các cậu! Các cậu đã cứu tất cả chúng tôi, xin hai vị nhất định phải theo tôi trở về, lãnh đạo quốc gia chắc chắn sẽ tiếp đãi theo nghi thức quốc khách."

Bành Lam và Đàm Phong nhìn nhau, Đàm Phong không có ý định nói chuyện, Bành Lam nói: "Không cần đâu, chúng tôi sắp phải đi rồi, ngược lại là các vị, vẫn nên mau chóng thông báo người đến đón các vị đi."

Từng người một vừa mệt vừa đói, lại còn ít nhiều đều có thương tích, phải mau chóng đưa đến bệnh viện thôi.

Bành Lam nhìn bầu trời, không có biến hóa gì, e là không nhìn thấy món quà kia rồi, bèn nói với Đàm Phong: "Chúng ta đi luôn chứ?"

"Được."

Thế là trước mặt hai người đều xuất hiện màn hình.

[Nhiệm vụ đã hoàn thành, có thoát khỏi thế giới hiện tại không?]

Có.

Khoảnh khắc tiếp theo, dưới sự chứng kiến của lãnh đạo thành phố Y và những người khác, hai luồng sáng giáng xuống, ngay sau đó, hai người liền biến mất.

Lãnh đạo thành phố Y và những người khác chấn động hồi lâu: "Quả nhiên là người ngoài hành tinh mà!"

"Quái vật pixel, thế giới pixel hóa, Thiên Màn, âm thanh từ trên trời, còn có, hai người đến từ dị giới này." Lãnh đạo thành phố Y lắc đầu cười khổ, "Nhận thức của thế giới này, sắp xảy ra thay đổi to lớn rồi."

Các nhà khoa học chắc rụng hết tóc mất thôi? Còn chương trình học của trẻ con, có phải cũng nên sửa lại rồi không? Không nói cái khác, sách lịch sử chắc phải biên soạn lại rồi.

Năm nay ngày này, chắc chắn sẽ trở thành một nét bút đậm đà trong lịch sử.

...

Mà lúc này tại thành phố Y, trên trời đột nhiên xuất hiện hình ảnh.

《Món Quà Đặc Biệt: Đặc San Thế Giới Pixel》

Trên Thiên Màn xuất hiện một tiêu đề khổng lồ như vậy.

"Thiên Màn lại xuất hiện rồi!"

"Đặc san? Ý là gì?"

"Đây chính là món quà để lại cho chúng ta?"

Mọi người vội vàng cầm điện thoại lên quay chụp.

Sau khi tiêu đề biến mất, lại xuất hiện một dòng chữ nhỏ hơn: Muốn biết trước khi xảy ra biến cố lớn, quái vật pixel đang làm gì không?

A, trước biến cố lớn? Là nói ba ngày trước sao?

Mọi người trợn tròn mắt, họ muốn biết, quá muốn biết luôn ấy chứ! Ai mà chẳng tò mò về chuyện của con quái vật to lớn như thế.

Tiếp đó, dòng chữ này cũng biến mất, xuất hiện một hình ảnh mờ mịt, trông như là ban đêm, trên đường phố thành phố Y, một người đàn ông đang chạy khắp nơi, lục thùng rác, lật nắp cống, trông có vẻ thần kinh hề hề.

Đây là đang làm gì?

Rất nhanh mọi người đã hiểu ra, hóa ra đây là dáng vẻ hình người của con quái vật pixel kia, nó đây là đang tìm đường về nhà?

"A, con quái vật này ngốc nghếch thế sao? Có ai tìm đường về nhà như vậy chứ?"

"Đột nhiên cảm thấy hơi đáng thương, cho nên tại sao nó lại xuất hiện ở thế giới của chúng ta, có phải bị lạc đường không?"

"Trông có vẻ đầu óc không được lanh lợi lắm nhỉ!"

Sau đó nữa, trời sáng, trong một khu chung cư truyền ra tiếng người ta gào khóc thảm thiết buông lời hung ác với quái vật pixel.

Mọi người đồng loạt biến sắc.

"Có bị sao không đấy, khiêu khích quái vật pixel như thế, không muốn sống thì nhảy lầu luôn đi!"

"Không phải chứ, con quái vật này nghe thấy những lời này mới biến thân à?"

"Vãi, tôi mà là con quái vật này, nghe thấy có người nói tôi không đi đánh hắn là đồ hèn, tôi cũng không nhịn được đâu!"

"Đây là người của khu nào? Bà nội nó chứ, chán sống à!"

Người dân thành phố Y xôn xao, trong lòng có dự cảm không lành, hình ảnh nhìn thấy tiếp theo cũng kiểm chứng dự cảm của họ.

Sau khi nghe những lời đó, con quái vật pixel kia quả nhiên biến thân, từ hình người biến thành hình thái quái vật khổng lồ, sau đó cả thế giới bắt đầu xảy ra kịch biến...

"Vãi cỏ! Biết ngay là thế mà!"

"Cho nên nó đều muốn về nhà rồi, chỉ vì sự khiêu khích của mấy tên tạp chủng kia, mới biến thân, sau đó mới có chuyện của ba ngày tiếp theo?"

"Nếu nó không được đón đi, hậu quả không dám tưởng tượng!"

"Ông đây bây giờ vừa mệt vừa yếu, chính là do mấy kẻ đó hại!"

"Nhà ông đây bị quái vật húc sập, trong lòng lén mắng quái vật nửa ngày, hóa ra là trách nhầm người rồi!"

"Biết ba ngày nay, làm lỡ của tôi bao nhiêu việc không? Tôi tổn thất bao nhiêu tiền không?"

"Đáng chết rốt cuộc là khu nào? Có ai nhận ra không?"

"Hình như là khu XX, video được đăng lên mạng sớm nhất cũng là quay từ đó, khớp rồi!"

"Đi, tìm mấy tên khốn đó ra!"

Lúc này, tại một khu chung cư nào đó, một số người nghe thấy tiếng chửi bới của mình truyền ra từ Thiên Màn, đều sắp sợ mềm nhũn cả người.

Chuyện gì thế này, quái vật biến thân thế mà là do bọn họ chọc tức?

Bọn họ làm gì có bản lĩnh lớn thế chứ? Đây là trùng hợp thôi đúng không?

Toang rồi toang rồi toang rồi, bọn họ nhất định sẽ bị chửi chết mất!

Video Thiên Màn không dài, sau khi quái vật biến thân, lại chiếu một chút về việc tiểu đội quái vật đi khắp nơi truyền tin tức như thế nào, để mọi người giúp quái vật về nhà, đó quả thực là trèo đèo lội suối ngày đêm kiêm trình.

Khiến người xem không thể không cảm thán, con quái vật này vì về nhà, quả thật rất liều mạng đấy chứ!

Cuối cùng hình ảnh dừng lại ở cảnh quái vật "phi thăng" về nhà.

Xuất hiện một dòng chữ [Cảm ơn sự giúp đỡ của mọi người, quái vật pixel hiện đã về nhà, hy vọng trong những ngày tháng sau này, mọi người sống hạnh phúc mỹ mãn, bình an thuận lợi, tạm biệt.]

Hình ảnh đến đây tối sầm lại.

Sau đó hoàn toàn biến mất.

Trong lòng mọi người bùi ngùi.

"Hạnh phúc mỹ mãn, bình an thuận lợi, mọi người đều phải bình an thuận lợi nhé."

"Hy vọng quái vật pixel ở thế giới khác cũng sống tốt."

"Haizz, đúng là một con quái vật khá đơn thuần."

"Bây giờ nghĩ lại, nó tuy rằng to xác một chút, nhưng cũng chẳng làm chuyện xấu gì."

"Tuy nói là sẽ ăn thịt người, nhưng cuối cùng chẳng phải cũng không ăn thịt người sao."

"Đúng vậy đúng vậy, không phải nói bố nó đều bị bắt đi cải tạo rồi sao, nó về nhà còn phải làm việc nuôi gia đình, nghe thì thấy cũng giống chúng ta thôi."

"Đều là những người làm công ăn lương số khổ cả."

...

Bên ngoài thế giới Dị Hình.

Thần Thược cảm nhận được oán niệm của người dân thế giới Pixel đối với quái vật pixel đang dần tan biến.

Nó khá hài lòng.

Người dân thế giới Pixel tuy rằng đại bộ phận trong ba ngày qua không có tổn thất gì, nhưng cũng có không ít người bị tổn thất kinh tế hoặc bị thương, thậm chí là vì mâu thuẫn tranh chấp, đói khát bệnh tật sau khi pixel hóa mà mất mạng.

Những người này ghi mối thù lên người quái vật pixel.

Điều này rất bất lợi.

Thần Thược nhìn quái vật pixel ngây ngô bên cạnh, nếu thuận lợi, cộng thêm chút may mắn, tên này có cơ hội trở thành Thần Thú trấn thủ một phương thế giới.

Đặc biệt thế giới Dị Hình vốn là thế giới võ thuật thấp (low-wu), cao hơn thế giới bình thường nửa cấp, thế giới này bản thân cũng có cơ hội sinh ra Thần Thú.

Mà muốn trở thành Thần Thú, thì không thể có vấn đề lịch sử để lại.

Nói đơn giản, chính là không thể để lại vết nhơ, không thể dính dáng đến oán khí của người ở thế giới trước.

Cho nên, Thần Thược giúp nó tẩy trắng.

Việc này thực ra là phạm quy.

Cũng may, tên này quả thực không có hành động chủ quan làm hại người, hơn nữa những gì trong video đặc san kia, cũng quả thực là sự việc chân thật đã xảy ra.

Cho nên, Thần Thược cho dù là phạm quy, cũng phạm quy không nhiều.

Còn về việc, tại sao Thần Thược luôn tuân thủ quy tắc lại phải mạo hiểm phạm quy để giúp nó...

Bởi vì tình bạn đến từ Thần Thú, đối với người quản lý tạm thời hiện tại của nó, vô cùng quan trọng.

Bởi vì nếu có một ngày Hồng Tiêu muốn gây khó dễ cho Vệ Nguyệt Hâm, Vệ Nguyệt Hâm tuyệt đối không có năng lực chống lại ả, tìm trước cho cô một hậu thuẫn là rất cần thiết.

Còn về việc hậu thuẫn này có thể trở thành một chỗ dựa đáng tin cậy hay không, nó nhìn dáng vẻ ngu ngốc của quái vật pixel, khựng lại một chút.

Thôi được rồi, chỉ có thể nói, tận nhân lực, tri thiên mệnh.

Chứ cũng chẳng còn lựa chọn nào khác a!

Thần Thược nhìn về phía rào chắn thế giới phía trước, bên trên ẩn hiện một cánh cửa, đây là cánh cửa được hình thành từ nguyện lực của người dân thế giới Dị Hình hy vọng có được quái vật pixel.

Nó mở cánh cửa này ra, sau đó, một cước đá quái vật pixel vào trong.

Quái vật pixel đang tò mò nhìn đông nhìn tây, bốn phía tối om, chẳng nhìn thấy gì cả, nơi này chẳng lẽ là nhà sao?

Hai con mắt pixel của nó mở to, cố gắng nhìn rõ thứ gì đó, đột nhiên bị một lực cực lớn đá văng về phía trước.

"Gao gao gao gao gao!"

Nó xoay tròn như con quay, vừa xoay vòng vòng, vừa rơi vào trong thế giới Dị Hình.

...

Thế giới Dị Hình.

Thành phố Kinh Hoa.

Mặt trời đã sắp lặn xuống đường chân trời, bóng hoàng hôn dần bao trùm mặt đất.

Cả ngày hôm nay, mọi người đều đang ra sức làm công tác "Chào mừng quái vật pixel", tuy nhiên đến giờ vẫn chưa nhận được mảy may hồi đáp nào.

Chuyện cầu thần khấn phật này mà, làm gì có chuyện cầu một ngày là linh nghiệm ngay, mọi người đều hiểu đạo lý này, nhưng mắt thấy trời lại sắp tối rồi, họ sốt ruột a!

Ban ngày, Dị hình có thể là sợ ánh nắng chói chang, không hay xuất hiện, nhưng ở trong nhà, đặc biệt là những nơi rộng mà âm u, hay như tầng hầm các kiểu, chúng thường xuyên tác oai tác quái.

Khiến cho những nơi đó mọi người đều không dám đến, rất nhiều người đều không dám ở trong nhà mình, nấu cơm ăn cơm nghỉ ngơi ngủ nghê, đều là ở ngoài trời, có người thậm chí dọn cả đồ đạc phòng bếp và phòng ngủ ra ngoài.

Nếu cảm thấy ánh nắng quá gắt, thì dựng cái lều che chắn một chút cũng tốt hơn là quay vào trong nhà.

Thậm chí bao gồm cả đi vệ sinh, mọi người đều không dám ở trong nhà vệ sinh, nơi đó, dễ ẩn nấp Dị hình nhất có được không, hơn nữa lúc đi vệ sinh, cũng là lúc dễ bị đánh lén nhất a!

Thế là mọi người nghĩ ra một cách, ở ngoài trời, bốn phía quây rèm, bên trên lại để hở, để ánh nắng có thể chiếu vào, đi vệ sinh trong môi trường như vậy, an toàn, yên tâm.

Ánh nắng ấm áp nồng nhiệt, mang lại cho con người sự tự tin rất lớn.

Tốt nhất bên ngoài còn có người canh chừng, nếu xảy ra nguy hiểm, có thể cứu viện bất cứ lúc nào.

Nhưng bất luận mọi người nghĩ ra bao nhiêu diệu kế, những ngày tháng như vậy rốt cuộc vô cùng bất tiện, càng không cần nói đến trạng thái như đi trên băng mỏng, nơm nớp lo sợ, thót tim này, khiến con người chỉ mới qua một ngày, đã mệt mỏi rã rời.

Nếu kéo dài thêm một thời gian nữa, cảm giác không cần Dị hình đâu, con người sẽ tự sụp đổ, phát điên mất.

"Quái vật pixel, chúng tôi hoan nghênh bạn, đồ ăn ngon thức uống tốt chiêu đãi bạn, nhà cao cửa rộng chờ đợi bạn..."

Cái loa buộc trên cột vẫn đang không biết mệt mỏi phát đi phát lại, Đinh Huyên Huyên ngồi dậy từ chiếc ghế sô pha trước cửa nhà mình, bố Đinh mẹ Đinh đang ở bên cạnh, khâu dây đèn vào quần áo, thấy cô tỉnh lại, vội nói: "Con ngủ tiếp đi, thời gian còn sớm mà."

Đinh Huyên Huyên ngẩng đầu nhìn bầu trời, thở dài: "Trời sắp tối rồi, Dị hình sắp hoạt động mạnh rồi, con không ngủ nữa đâu."

Mẹ Đinh cẩn thận hỏi: "Tối nay còn đi không?"

Tối qua, Đinh Huyên Huyên ở lại trong trường, những học sinh lớp lớn đã luyện ra chân khí như các cô, đều được tổ chức lại để đối kháng Dị hình, mãi đến sáng mới được thả về nghỉ ngơi.

Đinh Huyên Huyên nhìn ánh mắt mong đợi bất an của mẹ, trong lòng chua xót: "Không đi nữa, thầy giáo bọn con nói rồi, người nhà mình cũng đang đối mặt với nguy hiểm, quốc gia cần bảo vệ, gia đình nhỏ của mình cũng cần bảo vệ, cho bọn con tối nay ở nhà."

Nghe vậy, mẹ Đinh thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ hẳn lên: "Vậy thì tốt vậy thì tốt."

Bố Đinh tuy không nói gì, nhưng rõ ràng vai cũng thả lỏng ra.

Không phải vì con gái có thể ở nhà giúp đỡ, mà là vui mừng vì con gái không cần ra ngoài chém giết nữa.

Làm cha mẹ, sao có thể yên tâm để con gái mạo hiểm ở nơi mình không nhìn thấy? Càng là lúc nguy hiểm, càng hy vọng cả nhà có thể ở bên nhau.

Mẹ Đinh nói: "Ban ngày bố mẹ đã bàn bạc rồi, buổi tối, người của con phố chúng ta sẽ tập hợp lại với nhau, đến cái sân trượt băng trong nhà ở đầu phố ấy, sau đó luân phiên cử người ra ngoài đối kháng Dị hình, cả nhà ba người chúng ta có thể luân phiên nhau..."

Đinh Huyên Huyên gật đầu, bỗng nhiên nghe thấy một chuỗi âm thanh "gao gao gao" kỳ lạ, hơn nữa dường như còn càng ngày càng gần, cô lần theo tiếng động ngẩng đầu lên, chỉ thấy trên đỉnh đầu, một vật gì đó màu đỏ đang xoay vòng rơi xuống.

Cô kinh ngạc nói: "Đó là cái gì?"

Bố Đinh mẹ Đinh nhìn theo tầm mắt của cô ngẩng đầu lên.

A, cái thứ đỏ lòm đó là gì vậy?

Một người nhảy dù? Không giống, có đuôi! Hơn nữa cũng không thấy dù.

Một con thú bông khổng lồ? Nhưng sao lại từ trên trời rơi xuống, trên trời cũng không có máy bay bay qua mà.

Một quả bóng bay khổng lồ? Nhưng tốc độ rơi này cũng quá nhanh rồi.

Đinh Huyên Huyên biến sắc: "Không ổn, là rơi về phía chúng ta! Chạy ra chỗ đất trống trước đã."

Cô vội vàng đứng dậy, xỏ vội giày, cùng bố mẹ chạy ra ngoài, đến bãi đất trống.

Cư dân gần đó đều phát hiện ra vật thể lạ màu đỏ từ trên trời rơi xuống này, nhao nhao kinh hô chạy ra xem tình hình.

"Gao gao gao... A a a... Cứu —— mạng —— với ——"

Mọi người nghe tiếng kêu la vang dội này, đưa mắt nhìn nhau, thứ này còn biết nói! Chẳng lẽ lại là Dị hình gì đó?

Nhưng Dị hình màu đen mà, cái này đỏ lòm.

"Màu đỏ, chẳng lẽ là..." Có người kinh hô.

Những người khác cũng phản ứng lại: "Quái vật pixel trên Thiên Màn, chính là màu đỏ đúng không?"

"Hình như có đuôi dài đúng không?"

"Hình như to xác lắm đúng không?"

Mọi người vèo cái nhìn lại thứ đang rơi từ trên trời xuống kia, ánh mắt sáng rực lên, cảm giác đều khớp rồi a, chẳng lẽ đây chính là Thần Thú đó?

Sự cầu nguyện hoan nghênh của họ có tác dụng rồi?

Nhưng nếu là Thần Thú, thì màn xuất hiện này có phải hơi...

"A, hướng này, góc độ này, sao lại lao về phía sân trượt băng đầu phố thế?"

"Ối giời ơi, mau gọi người trong sân trượt băng chạy ra mau!

Người trong sân trượt băng vừa vội vàng chạy ra, thứ đỏ lòm này liền như một quả đạn pháo, lao thẳng vào trong.

Mọi người theo bản năng nhắm mắt lại, tiếp đó chỉ nghe một tiếng nổ lớn, cả mặt đất đều rung chuyển.

Không hề nói quá, cửa sổ của những ngôi nhà xung quanh đều bị chấn động nứt toác, mấy cái đèn lớn treo lên đều bị chấn rơi xuống không ít, mọi người suýt chút nữa thì không đứng vững.

Mọi người sợ hãi mở mắt ra, chỉ thấy một vùng khói bụi, sân trượt băng và tòa nhà ba tầng bên trên nó, đã bị đập thành một đống phế tích, mặt đất xung quanh đều xuất hiện từng vết nứt.

Nào là xi măng gạch đá cửa nẻo ngói vỡ, bắn tung tóe đầy đất, xung quanh còn vương vãi đầy những khối vuông màu đỏ (khối pixel), không biết là thứ gì.

A a a, căn nhà an toàn họ bố trí cả ngày trời!

Cái này còn đáng sợ hơn uy lực của tên lửa a!

Lại nhìn vào qua khe hở của đống phế tích kia, có thể thấy một mảng màu đỏ thấp thoáng.

A, thế này là đập chết rồi à? Sao không có động tĩnh gì?

Mọi người anh nhìn tôi tôi nhìn anh, mấy người gan dạ hơn, võ kỹ cũng cao siêu hơn, cầm khiên và gậy dài, cẩn thận từng li từng tí lại gần.

Nhưng đợi khi họ vừa bước vào phạm vi mười mét, trong đống phế tích bỗng động đậy một cái, mọi người run lên, lập tức dừng lại.

Sau đó, vút một cái, một cái đuôi dài to khỏe bất ngờ dựng đứng lên từ trong đống phế tích.

Mọi người: !!!

Đồng loạt lùi ba bước!

Cái đuôi đó, nói thế nào nhỉ, vừa không có lông, cũng không có vảy, được tạo thành từ từng khối vuông màu đỏ xen lẫn màu cam, vô cùng kỳ lạ, nhìn thêm hai mắt liền cảm thấy hoa cả mắt.

Tuy nhiên, mỗi người đều cảm thấy cái đuôi này đẹp cực kỳ, đẹp tuyệt vời.

Bởi vì Thần Thú trên Thiên Màn có một cái đuôi như vậy.

Mọi người nhìn nhau, ánh mắt cấp thiết và khát vọng.

Thần Thú sao? Đây chính là Thần Thú sao?

Nhất định là Thần Thú! Tuyệt đối là Thần Thú!

Tiếp đó, một cái móng vuốt vươn ra, ấn lên mái nhà đổ sập xuống.

Mọi người lại nín thở.

Sau đó lại là một cái móng vuốt nữa.

Tim mọi người đập cực nhanh.

Ào một cái, một mảng phế tích bị một cái đầu khổng lồ húc lên, những thứ lộn xộn rơi lộp bộp từ trên cái đầu vuông vức kia xuống.

Mọi người cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt này.

Một khuôn mặt cũng được tạo thành từ các khối vuông, mắt to mồm rộng, cảm giác đầu tiên không phải là đẹp hay xấu, mà là hoa mắt.

Nhãn cầu màu đen, con ngươi màu vàng, lòng trắng màu trắng, mũi màu nâu, hai cái tai màu cam.

Mấy màu này đều rất bình thường, nhưng được thể hiện bằng các khối vuông đậm nhạt khác nhau, liền cảm thấy lòe loẹt hoa mắt chóng mặt.

Hơn nữa, còn lồi lõm không bằng phẳng.

Mọi người lúc này mới hiểu, đống khối vuông màu đỏ rơi đầy đất này là gì, hóa ra là khối vuông văng ra từ trên người tên này.

Tên to xác này lắc lắc cái đầu, càng nhiều khối vuông trên mặt trên người bị văng ra, đặc biệt là trên mũi, chẳng còn bao nhiêu khối vuông nữa, cứ thế biến thành một cái mũi tẹt, tai thậm chí còn bị văng mất một cái chóp nhọn.

Tên to xác này nhìn những khối pixel rơi vãi đầy đất, nhìn ngôi nhà bị mình đặt mông ngồi nát, lại nhìn cái móng vuốt lồi lõm của mình, trên mặt pixel tràn đầy sự mờ mịt.

Mọi người im thin thít nhìn từng cử động này của nó, theo mỗi cái cử động của nó, trong lòng lại giật thót một cái, nín thở chờ đợi xem tiếp theo nó muốn làm gì.

Nó dường như suy nghĩ một chút, sau đó, há to miệng.

Mọi người không tự chủ được mở to mắt, đây là muốn nói gì sao?

Muốn giới thiệu thân phận của mình rồi sao?

Muốn chào hỏi bọn họ rồi sao?

Khoảnh khắc tiếp theo ——

"Oa oa oa —— hu hu hu —— gao gao gao ——" Một chuỗi tiếng khóc gào chấn động màng nhĩ kinh thiên động địa từ trong miệng tên to xác này vọt ra, nó ngồi trong đống phế tích, khóc thương tâm biết bao.

Mọi người: "..."

Mọi người: "............"

Mọi người: "!!!!!"

Đinh Huyên Huyên đứng trong đám đông kinh ngạc nhìn cảnh này, hồi lâu mới phản ứng lại, chụp cho tên to xác kỳ lạ này một tấm ảnh, gửi cho thầy giáo, sau đó gọi điện thoại qua: "Thầy ơi, ảnh em gửi thầy đã xem chưa ạ?"

Mà rất nhiều người còn báo cảnh sát hoặc báo cáo lên trên sớm hơn cả Đinh Huyên Huyên, chưa được vài phút, đã có một đội quân chạy tới, sơ tán quần chúng xung quanh, sau đó bao vây cả con phố lại.

Xung quanh sân trượt băng càng là bị vây chặt ba tầng trong ba tầng ngoài.

Một lát sau, người của Hiệp hội Võ giả cũng chạy tới, người của các gia tộc võ giả cũng chạy tới, lãnh đạo thành phố Kinh Hoa cũng từ các nơi chạy tới.

Nhìn thấy quái vật pixel, họ khiếp sợ, kích động, vui mừng khôn xiết.

Bởi vì đây chính là Thần Thú đã xuất hiện trong Thiên Màn a!

Vui mừng qua đi chính là mù tịt, Thần Thú này cứ khóc mãi là sao đây?

Chuyện này hoàn toàn khác với Thần Thú uy nghiêm lạnh lùng trong tưởng tượng của họ a.

"Thần Thú đại nhân..."

"Oa oa oa..."

"Vô cùng cảm ơn ngài đã đến giúp đỡ chúng tôi..."

"Oa oa oa..."

"Ngài xem chúng tôi có thể làm gì cho ngài không?"

"Oa oa oa oa oa..."

Mọi người: "..."

Tiếng khóc này nghe lâu, từng trận choáng váng khó chịu, căn bản không cách nào giao tiếp a.

Lãnh đạo phất tay: "Đi, dắt một trăm con trâu một trăm con dê một trăm con lợn tới đây!"

Không thể giao tiếp, vậy trực tiếp cho ăn đi.

Rất nhanh, ba trăm con gia súc được dắt tới, bày ra trước mặt quái vật pixel.

Quái vật pixel cuối cùng tiếng khóc cũng ngớt một chút, đôi mắt to của nó nhìn ba trăm con gia súc này, lại nhìn những chỗ lồi lõm trên người mình, thút thít vươn đuôi ra, chuẩn bị ăn chút gì đó để bồi bổ.

Trước đó nó chính là làm như vậy.

Tuy nhiên, đuôi chạm vào một con trâu, không những không nuốt chửng nó, còn dọa con trâu kêu rống lên, cứt đái vãi ra, nằm rạp trên mặt đất run lẩy bẩy.

Những con trâu bò lợn khác cũng chẳng khá hơn là bao, đều phục trên mặt đất run như cầy sấy, như thể giây tiếp theo sẽ bị dọa chết ngất đi.

Chúng quá sợ hãi con quái vật to lớn này.

Mùi vị tại hiện trường lập tức trở nên khó tả.

Quái vật pixel ngẩn ra, nhìn cái đuôi của mình, nó không ăn được đồ ăn nữa rồi!

Nó càng thương tâm hơn, vừa thương tâm vừa sợ hãi.

"Em gái, đói đói............ Tôi muốn em gái! Hu hu hu..."

Nó vừa khóc vừa bò dậy, bất chấp tất cả đi về phía trước, mọi người vội vàng tản ra, nhưng tên to xác này, một chân giẫm xuống là một mảng đường sụp đổ, đuôi quẫy một cái là một tòa nhà lung lay sắp đổ.

Mọi người đồng loạt biến sắc, mồ hôi lạnh tuôn như mưa.

Tên này thể hình và sức mạnh quá lớn, cái này mà nổi điên lên...

Đơn giản là không dám tưởng tượng.

Hơn nữa tên này thật sự là Thần Thú sao? Thần Thú sao lại như thế này?

Quái vật pixel vừa khóc vừa đi vừa tìm: "Em gái... Em gái em ở đâu... Hu hu hu..."

Mấy ông lớn bên dưới khẩn cấp bàn bạc.

"Bây giờ làm sao đây?"

"Nếu tập hợp cao thủ, thì chưa chắc không thể khống chế được nó."

"Không được, tình hình chưa rõ, sao có thể mạo muội ra tay? Chúng ta không thể có thêm một kẻ địch nữa!"

"Đúng vậy, nó chưa chủ động tấn công chúng ta, hiện tại xem ra, chỉ là cảm xúc kích động mà thôi."

"Nhưng chẳng lẽ cứ mặc kệ như vậy sao?"

Thần Thược nhìn cảnh này có chút sốt ruột, Vệ Nguyệt Hâm đã nói với tên này rồi, nếu đến nhà không thấy bố và em gái, thì đừng sốt ruột, cái người tên Bành Lam kia cũng dặn dò nó rất nhiều.

Sự việc đến nước này sao vẫn khóc thành như vậy?

Chẳng lẽ là cú đá vừa rồi của nó quá mạnh?

Nhưng cũng không cần khóc thành như vậy chứ!

Tâm tính chỉ có ba tuổi, không, ba tháng, không thể nhiều hơn được.

Khoan đã, Thần Thược đột nhiên ý thức được, ý thức của tên này, có thể nói là được Vệ Nguyệt Hâm đánh thức.

Cho nên nghiêm túc mà nói, từ lúc nó sinh ra ý thức độc lập đến bây giờ, chỉ có hơn ba ngày một chút.

Có thể trông mong một em bé ba ngày tuổi hiểu được bao nhiêu chuyện?

Lại đột nhiên bị ngã một cái như vậy, chẳng phải ngã ra hết tất cả tủi thân sợ hãi sao?

Thần Thược không có cơ thể, lúc này cũng bắt đầu toát mồ hôi hột, làm sao đây? Nó hình như làm hỏng việc rồi.

...

Vệ Nguyệt Hâm ngồi trước bàn, hai tay ôm mặt, nhắm mắt, buồn ngủ rũ rượi.

Cô vỗ vỗ mặt, không để mình ngủ thật, còn phải đợi kết quả làm việc của Thần Thược nữa.

Cô cầm Thần Thược trong tay nghịch, vừa lật xem màn hình lơ lửng —— từ sau khi Thần Thược giao phó những chuyện đó với cô, màn hình lơ lửng này lại có thêm mấy trang, bên trong có không ít thông tin về Thần Thược.

Hóa ra, trước kia cách cứu thế giới chủ yếu của người quản lý Thần Thược, là đích thân đến thế giới đó, nhưng cách này thường vừa mệt vừa nguy hiểm, tỷ lệ tổn thất người quản lý quá cao, cho nên sau này đã đổi, làm video dự báo chỉ là một trong những hình thức kiểu mới hiện nay.

Hóa ra mỗi người quản lý Thần Thược đều có tư cách cũng có năng lực đi đến thế giới khác, nhưng chỉ giới hạn trong thế giới nhiệm vụ của chính người đó.

Hóa ra đi đến thế giới khác, một khi chết ở đó, chính là chết thật.

Lúc này, Thần Thược đột nhiên sáng lên một cái, sau đó giọng nói của Thần Thược vang lên trong đầu cô: "Vệ Nguyệt Hâm, xin lỗi, tôi làm hỏng việc rồi."

Vệ Nguyệt Hâm giật mình: "Sao thế? Chưa đưa quái vật pixel đến thế giới Dị Hình à?"

"Đưa đi rồi, nhưng nó bị dọa sợ."

Thần Thược nhanh chóng kể lại sự việc một lần, sau đó nói, "Cô bây giờ làm một video mã hóa đi an ủi một chút đi, nếu không cứ tiếp tục thế này, e rằng quan hệ giữa quái vật pixel và con người bên đó sẽ trở nên tồi tệ."

Vệ Nguyệt Hâm lại không đi làm video ngay, ngược lại suy tư.

Thần Thược yên lặng chờ đợi.

Một lát sau, Vệ Nguyệt Hâm nói: "Đúng như ngươi nói, con quái vật này tâm trí còn non nớt, đột nhiên bị ném đến một nơi lạ nước lạ cái, không thân không thích, lại tạm thời mất đi năng lực ngay cả ăn uống bổ sung năng lượng cũng không làm được, một cái Thiên Màn hai phút có thể an ủi được nó sao? Cho dù an ủi được, trong lòng nó cũng bất an nhỉ."

"Nếu coi nó như một đứa trẻ, sự trưởng thành thiếu cảm giác an toàn như vậy, là rất bất lợi."

Vệ Nguyệt Hâm thở dài: "Là tôi, lại nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi."

"Cô muốn làm thế nào?"

Vệ Nguyệt Hâm chần chừ một chút, sau đó ánh mắt kiên định: "Tôi muốn đích thân đi một chuyến, người em gái là tôi đây, cũng không thể cứ mãi không lộ diện được chứ?"

Thần Thược lập tức can ngăn: "Quá nguy hiểm, thế giới này nguy hiểm hơn thế giới Phế Thổ lúc trước, nếu thật sự cần một người đi an ủi, trước đó có một nhiệm vụ giả khá thích hợp, quái vật cũng rất thân thiết với cậu ta."

Vệ Nguyệt Hâm nghĩ ngợi, vẫn lắc đầu: "Tôi cũng không thể cứ trốn mãi được, nguy hiểm thì không đi, cứ để người khác đi, vậy tôi vĩnh viễn cứ như thế này thôi."

Cô thấp giọng nói: "Tôi biết có đôi khi tôi khá ngốc, cũng chẳng có bao nhiêu kinh nghiệm xử thế, cũng chưa từng thấy việc đời gì, gan cũng không lớn, tiểu phú tức an, nước chảy bèo trôi, không cầu tiến thủ, nhưng có một kẻ địch như Hồng Tiêu ở phía sau nhìn chằm chằm, tôi cũng nên trưởng thành rồi. Nếu không làm sao bảo vệ bản thân, lại làm sao bảo vệ bà ngoại đây?"

Cô nhìn Thần Thược trong tay, "Lúc này Dị hình thực ra không nhiều lắm, lúc nguy hiểm nhất vẫn là khoảng thời gian nửa đêm đợt Dị hình mới được thả ra, mà lúc đó, quái vật pixel đã có thể phát huy năng lực rồi, cho nên, chỉ cần cẩn thận một chút, chắc là sẽ không quá nguy hiểm đâu."

Thần Thược vẫn không đồng ý, cho dù muốn rèn luyện, cũng nên bắt đầu từ thế giới tương đối an toàn, hệ số nguy hiểm của thế giới Dị Hình thực sự quá cao.

Nhưng mà, đây quả thực là một cơ hội tốt để kéo gần khoảng cách với quái vật pixel, thiết lập mối quan hệ thân mật.

Lúc này nếu lại tìm người khác, đoán chừng sau này chẳng còn chuyện gì của Vệ Nguyệt Hâm nữa.

Hơn nữa, nó rốt cuộc chỉ là một Thần Thược, nó có thể đưa ra ý kiến cho người quản lý, nhưng không thể chi phối quyết định của người quản lý, cho dù Vệ Nguyệt Hâm không phải người quản lý chính thức, nhưng đạo lý là giống nhau.

Cho nên, cuối cùng nó vẫn đồng ý: "Nhưng phải về sớm một chút, tránh để Hồng Tiêu phát hiện cô biến mất."

...

Thế giới Dị Hình.

Trời tối rồi, chân trời phía Tây, ráng chiều cháy vô cùng nồng nhiệt, như muốn vắt kiệt chút nhiệt độ và ánh sáng cuối cùng của bầu trời này.

Dị hình bắt đầu rục rịch, bóng đêm quả thực là chiếc dù bảo vệ tốt nhất của chúng, từng con một đều nhảy ra, mọi người cũng nghiêm trận chờ đợi.

Tại một nơi nào đó ở thành phố Kinh Hoa, quái vật pixel khổng lồ vẫn đang chìm đắm trong cảm xúc hoảng loạn vì không tìm thấy em gái cũng không ăn được đồ ăn, móng vuốt quệt mắt, thút tha thút thít tiến về phía trước.

Chỉ là móng vuốt của nó quệt một cái hai cái, độ lập thể trên khuôn mặt kia gần như mất sạch, thậm chí đều có nguy cơ lõm vào trong.

Mà sự đâm ngang húc dọc của nó đã làm hỏng rất nhiều tòa nhà và cơ sở vật chất, càng khiến bản thân sắp trở nên "gầy trơ xương" rồi.

Dù sao thì chính là đi một đường, phá hoại một đường, rơi khối pixel một đường.

Mọi người đầu đầy mồ hôi, không biết nên làm thế nào với vật khổng lồ này.

Cả thành phố Kinh Hoa đều chấn động.

Sau khi video hiện trường được đăng lên mạng, cả thế giới cũng chấn động.

Nếu không phải bên thành phố Kinh Hoa sắp chìm vào bóng tối hoàn toàn, người ở những nơi khác chắc chắn sẽ ngồi máy bay đến xem cho ra nhẽ.

"Làm sao đây? Trời sắp tối hẳn rồi, nếu cứ mặc kệ nó như vậy, mọi người đều không thể chuyên tâm đối phó Dị hình."

Lãnh đạo sa sầm mặt, một lần nữa cầm loa gọi với quái vật pixel, nhưng nó dường như một chữ cũng không lọt tai.

Thậm chí dường như còn chìm đắm trong thế giới của mình hơn trước.

Nơi nó đi qua, mọi người khẩn cấp tránh né, nó cứ đi mãi đi mãi, đến rìa thành phố.

Nơi này là một khu nhà ở giá rẻ, những ngôi nhà chất lượng không ra sao bị quái vật pixel chạm vào, liền dễ dàng đổ sập xuống.

Trương Tư Viễn chen trong đám đông, nhìn vật khổng lồ này từng bước đi tới, lại từng bước đi xa, trong mắt lóe lên ánh sáng hưng phấn.

Đây chính là Thần Thú sao?

Sao trông ngốc nghếch thế?

Nếu mình có thể thu phục nó, từ nay về sau, Dị hình là cái thá gì? Võ giả là cái thá gì? Nhà họ Đổng lại là cái thá gì?

Tất cả mọi người đều phải cung phụng cậu ta!

Nhưng mà, phải làm thế nào đây?

Quái vật pixel đi mãi đi mãi, phía trước chính là một cánh đồng rộng lớn, không có bất kỳ vật cản nào.

Nếu không ngăn cản nó nữa, thì càng khó ngăn cản hơn!

Ai biết cuối cùng nó muốn đi đến nơi nào!

Hơn nữa, sau khi trời tối, cánh đồng này e rằng sẽ chạy ra không ít Dị hình bùn đen, đến lúc đó nơi này sẽ rất nguy hiểm.

Vây quanh nó, đội ngũ gồm những võ giả cao thủ lừng danh vô cùng khó xử, có nên ra tay không? Có thể ra tay không? Có được phép ra tay không?

Trương Tư Viễn nhìn những vị đại lão cao thủ chỉ có thể nhìn thấy trên tivi, thậm chí là trong sách giáo khoa này, thầm nghĩ để lại ấn tượng tốt cho họ cũng được, thế là cắn răng một cái, xông ra: "Thần Thú đại nhân! Đừng bỏ rơi chúng tôi! Xin hãy cứu chúng tôi!"

Một võ giả mắt tinh tay nhanh ngăn cậu ta lại: "Đừng lại gần!"

Những người khác đều nhìn về phía cậu ta, trong mắt có kinh ngạc, cũng có chút tán thưởng, đứa trẻ này tuổi tuy nhỏ, nhưng lại khá có dũng khí đấy.

Nhận ra ánh mắt của những đại lão này nhìn mình, Trương Tư Viễn càng thêm kích động, hét lớn hơn: "Thần Thú đại nhân, ngài muốn cái gì, chỉ cần chúng tôi làm được, cái gì cũng có thể đáp ứng ngài! Chỉ cầu xin ngài đừng đi! Chúng tôi cần ngài a!"

Bỗng nhiên, quái vật pixel dừng lại.

Mọi người đều khiếp sợ nhìn bóng lưng của nó.

Dừng, dừng lại rồi!

Nó đi lâu như vậy, bất kể gọi với nó thế nào, nói hết lời hay ý đẹp, nó đều bỏ ngoài tai, đây là lần đầu tiên dừng lại.

Chẳng lẽ lời của đứa trẻ này thực sự có hiệu quả?

Mọi người vẻ mặt kinh ngạc nhìn Trương Tư Viễn, dường như muốn xem cậu ta có chỗ nào khác người thường.

Trong mắt Trương Tư Viễn cũng là ngỡ ngàng, sau đó mừng như điên: "Mọi người xem, Thần Thú nghe thấy lời của cháu rồi! Nó dừng lại rồi!"

Cậu ta cầu xin người ngăn mình lại: "Cho cháu nói chuyện với nó đi, cháu nói không chừng có thể khuyên được nó đấy!"

Người này suy tư một chút, sau đó quả nhiên dẫn Trương Tư Viễn tiến lên, còn làm ra hành động bảo vệ Trương Tư Viễn, một khi con quái vật kia có hành động hại người, anh ta có thể lập tức che chở đứa trẻ này rời đi.

Tuy nhiên, khi đến gần con quái vật kia, anh ta lại thấy các cao thủ khác vẻ mặt cổ quái khiếp sợ nhìn quái vật pixel... vị trí trước người nó.

Anh ta có chút kinh ngạc, đi sang bên cạnh vài bước, sau đó cũng ngẩn người.

Trương Tư Viễn cũng lập tức mở to mắt, đầy vẻ kinh ngạc.

Trước mặt quái vật pixel xuất hiện một người.

Một cô gái mặc áo khoác gió dài màu cam đỏ, dáng người mảnh khảnh, ngũ quan xinh đẹp, môi hồng răng trắng, đôi mắt sáng ngời có thần, tóc buộc đuôi ngựa, đuôi tóc bị gió đêm trên cánh đồng hoang vu này thổi bay phần phật.

Ráng chiều cháy rực rỡ ngay trên bầu trời sau lưng cô, lại phản chiếu trên mặt sông cách đó không xa, nhuộm cả bầu trời và dòng sông thành một mảng rực rỡ, nụ cười của cô còn rực rỡ hơn cả ráng chiều.

Cô đút hai tay vào túi, cười híp mắt nhìn quái vật pixel đang đứng im, ngẩng đầu nói: "Sao thế, không nhận ra em à?"

Cô dùng nắm tay che miệng, ho khan hai tiếng thanh giọng, sau đó lại ngẩng đầu, há miệng, giọng nói đã hoàn toàn thay đổi.

Giọng nữ thô kệch lại mang theo vẻ non nớt vang lên, giống như một cô em gái quái vật hung dữ nhưng đáng yêu.

Cô đón gió lớn tiếng nói: "Đại ca, em là Vi Tử đây!"

Đề xuất Cổ Đại: Hận Chàng Chẳng Tựa Trăng Lầu Giang
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện