Cố Loan tuy trong lòng nghi hoặc, nhưng vẫn đi theo Diệp Thanh Vũ đến cung Thọ Khang.
“Biết tại sao ai gia gọi ngươi đến cung Thọ Khang không?” Ngồi lên phượng tọa, Diệp Thanh Vũ bảo Cố Loan cũng ngồi xuống.
Cố Loan thành thật trả lời: “Vãn bối không biết, mong Thái hậu chỉ rõ.”
“Bởi vì ai gia rất thích những lời ngươi vừa nói lúc nãy.” Diệp Thanh Vũ nhếch môi cười nhẹ, sau đó đưa mắt nhìn cây mộc miên ngoài điện, “Nam tử do nữ tử sinh ra và nuôi dưỡng, vậy mà lại quay đầu lại chèn ép chà đạp nữ tử, trời đất này làm gì có cái đạo lý đó? Dựa vào cái gì mà nam tử có thể làm quan làm tướng? Còn nữ tử chỉ có thể an phận nơi hậu trạch, sinh con đẻ cái, đến sách cũng không được đọc. Rõ ràng nữ tử thông minh hơn, kiên cường hơn, nhân từ hơn nam tử, vậy mà bị nam tử ép đến mức không còn đường đi, xem ra cái quy tắc thối nát mấy ngàn năm này thực sự nên sửa đổi rồi. Cho nên, ai gia sẽ dốc sức bảo vệ ngươi đăng cơ làm đế, nhưng ngươi phải hứa với ai gia một chuyện.”
...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 67 đến hết truyện với 3.600 linh thạch