“Ai nói Cố Loan không thích đệ? Huynh đừng có nói hươu nói vượn.” Lần này đến lượt Diệp Lân thẹn quá hóa giận.
Diệp Kỳ nhếch môi, giễu cợt nói: “Người sáng suốt đều nhìn ra được Cố Loan không thích chú, chú đừng có tưởng tôi không biết, Cố Loan gả cho chú chẳng qua là để cứu Sở Đình thôi. Chú có thời gian mà quản chuyện của tôi và đại tẩu chú, thà rằng hãy tự thương hại lấy bản thân mình đi.”
Diệp Lân tức giận đến tím mặt, vung nắm đấm định nện vào mặt Diệp Kỳ, dường như nghĩ ra điều gì, đột nhiên cười, “Huynh đắc ý cái gì? Cố Loan không thích đệ, chẳng lẽ đại tẩu thích huynh sao? Huynh đừng quên, hiện giờ người sắp bị vứt bỏ là huynh, chứ không phải đệ.”
Diệp Kỳ: ...
...
Từ chỗ Diệp Kỳ trở về, thấy Cố Loan vẫn còn đang ngủ, Diệp Lân cũng cởi giày lên giường.
Ôm Cố Loan vào lòng, tâm trí Diệp Lân mới yên ổn được đôi chút.
Đêm này, vì trong lòng Cố Loan có giận, lại thêm sáng mai phải vào cung thỉnh an sớm, cho nên Cố Loan không cho Diệp Lâ...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 67 đến hết truyện với 3.600 linh thạch