Ngày hôm sau.
Cố Loan bị làm cho nghẹt thở mà tỉnh, mở mắt nhìn thấy Diệp Lân đang đè lên người nàng, hôn môi nàng một cách say đắm.
Đêm qua tiểu thị bưng nước ra vào không ngớt, hai người đã làm không dưới năm lần, hiện giờ Diệp Lân lại bắt đầu rục rịch, Cố Loan vội vàng đưa tay bịt miệng Diệp Lân, “Chàng không sợ mình tinh tận nhân vong, nhưng ta thì sợ mình anh niên thệ sớm đấy, xuống đi!”
Cũng không biết đám đàn ông này sao lại ham hố cái chuyện này thế, cũng chẳng phải súc sinh.
“Được rồi...” Còn phải đi kính trà, Diệp Lân cũng không dám làm càn, ngoan ngoãn dậy đi tắm rửa.
Lưng đau gối mỏi, nhưng đã mặt trời lên cao, Cố Loan cũng chỉ có thể dậy để Lam Ngọc Lam Phong hầu hạ trang điểm.
Những năm qua, Cố Loan đã dùng quen Lam Ngọc và Lam Phong, cho nên hôm qua lúc xuất giá, liền mang cả hai người tới Hầu phủ.
Diệp Lân từ tịnh phòng tắm rửa thay y phục đi ra, Cố Loan đang trang điểm, Diệp Lân liền lặng lẽ ngồi một bên ngắm nhìn:
V...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 67 đến hết truyện với 3.600 linh thạch