Không quay đầu lại, là sự tôn trọng lớn nhất và là sự cứu rỗi tốt nhất mà cô dành cho chính mình, dành cho Mạt Lị đã khuất.
Ngày hôm sau, anh nhận được lời đe dọa của Giang Mộng Hàm, nhưng anh còn chưa nghe hết điện thoại đã trực tiếp cúp máy.
"Thưa anh Phó, nếu trong vòng bảy ngày anh không về nước xử lý vụ án, tất cả tài khoản của anh tại ngân hàng Thụy Sĩ sẽ bị đóng băng, bao gồm cả quỹ tín thác mà mẹ anh để lại..."
Phó Ngạn chạy đến tiệm hoa mua một bó hoa tươi.
"Mạt Lị..."
"Chào buổi sáng, Mạt Lị." Phó Ngạn cố gắng làm cho giọng mình nghe có vẻ bình tĩnh, "Tôi... tôi mua hoa."
Anh đặt một bó hoa nhài trắng còn đọng sương mai lên quầy thu ngân.
Anh biết đây là loài hoa mà Mạt Lị thích nhất lúc sinh thời.
Ánh mắt Mạt Lị dừng lại trên bó hoa một giây, sau đó không chút biểu cảm cầm lấy bó hoa, ném thẳng vào thùng rác trong bếp sau.
"Tôi đã nói rồi, đừng đến làm phiền cuộc sống của tôi nữa....
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 11 đến hết truyện với 1.200 linh thạch