Phó Yến dựa theo địa chỉ thám tử cung cấp, đi tới đi lui trong một con hẻm lát đá yên tĩnh ở rìa thị trấn. Anh không dám đường đột tiến lại gần, chỉ đứng từ xa nhìn bóng hình mà anh đã ngày đêm mong nhớ suốt ba tháng ròng.
Mạt Vãn thay đổi rồi.
Không còn là đóa hoa héo úa bị mây mù sầu thảm bao phủ, ánh mắt trống rỗng trong ký ức nữa.
Làn da cô được ánh nắng và không khí nơi đây nuôi dưỡng nên trở nên hồng hào khỏe mạnh, ánh mắt trong trẻo sáng ngời, toát ra một sự thỏa mãn từ tận bên trong.
Phó Yến nhìn cô mặc chiếc váy dài nhã nhặn, đang bận rộn.
Nụ cười thư thái ấy là báu vật mà trong ký ức của Phó Yến chưa từng sở hữu.
Kể từ sau khi chuyện đó xảy ra, cô chưa bao giờ cười như vậy nữa, đi theo anh chịu bao nhiêu khổ cực, cô bị giày vò đến mức không còn ra hình người, giờ đây còn có thể thấy cô cười, thật tốt quá.
Trái tim anh bị nụ cười ấy làm cho đau nhói, cảm giác chua xót to lớn và sự hèn mọn không thốt nên...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 11 đến hết truyện với 1.200 linh thạch