Hạc Yên phúc địa đang vào buổi xế chiều, con rắn đen lớn vắt đuôi lên cành cây phơi nắng. Cách đó không xa có tiếng gió thổi cỏ lay, nó mạnh mẽ cuộn tròn cơ thể lại, vảy rắn trên cổ dựng đứng cả lên.
Bên cạnh tấm bia đá giữa dòng suối nhỏ, có một thiếu niên áo trắng không mời mà đến, dòng nước suối ngập đến bắp chân bị nhuộm thành màu máu, hắn bước đi lảo đảo lên bờ, kéo theo sau lưng một vệt nước ướt sũng.
Vảy trên cổ con rắn đen lớn lập tức xẹp xuống, cả con rắn rơi từ trên cây xuống, bỏ chạy trối chết.
"Sợ cái gì?" Một làn sương xanh tụ lại, bàn tay thon dài của Ngọc Linh sờ lên đầu rắn.
Thiếu niên lảo đảo bước ra khỏi dòng suối, không đứng vững được nên quỳ một chân xuống đất, thất khiếu chảy máu cũng chẳng buồn lau.
Ngọc Linh chậc chậc hai tiếng: "Từ Kiêm Gia Độ ngàn dặm bôn ba tới đây, 'Nhất Thốn Tiên' cũng phải mất nửa ngày, ngươi đi đường này mà vẫn chưa mệt chết sao?"
Thiếu niên không ngẩng đầu, phất tay áo...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 2.000 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Thái Tử Phi Mang Thiên Phú Sinh Sản
[Pháo Hôi]
Á bộ này có trên web rồi nè, hóngg