Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 29: ,。

,。

Hồi thứ ba, đồng thời cũng là hồi cuối cùng.

Lúc cô đọc đến đoạn này thực sự quá buồn ngủ, không nhịn được ôm điện thoại ngủ thiếp đi, phần sau đành phải đi trên dây thép mà qua cốt truyện.

Bạch Lê lau sạch bụi đất dính trên ngọc bài rồi ném trả lại cho hắn: "Trả cho huynh." Đồ của tên "bạch thiết hắc" không thể lấy, nếu không bị gài bẫy lúc nào cũng chẳng hay.

Ngọc bài rơi vào vạt áo, ánh mắt hắn tối sầm như băng nguyên gió bắc gào thét.

Hắn luôn dùng sự thâm trầm vượt xa lứa tuổi đồng trang lứa, chôn giấu tất cả hỉ nộ ái ố thật chặt, dùng nụ cười ôn văn nhã nhặn xây nên bức tường đồng vách sắt tầng tầng lớp lớp.

Hiện tại một tia cười cũng không có, đến giả vờ cũng lười giả vờ.

Tiết Quỳnh Lâu cầm lấy tấm ngọc bài không ai thèm trong vạt áo, giấu vào tay áo trắng như tuyết.

Đêm cuối thu hơi lạnh ập đến, cô ngồi xổm trên mặt đất ôm chặt cánh tay, dưới lớp áo lụa mỏng manh nhô lên đường nét xương cánh bướm ưu mỹ, mảnh mai mà không gầy guộc, nùng tiêm hợp độ (vừa vặn).

Giống như một thiếu nữ ngây thơ vô tội trong tháp ngà, chưa từng lăn lộn trong bụi trần.

Đáy mắt hắn nổi lên ý cười châm chọc nhàn nhạt: "Cô cũng thật là cúc cung tận tụy, vì những người xa lạ bèo nước gặp nhau, mà lao vào dầu sôi lửa bỏng cũng không từ nan sao?"

"Đương nhiên rồi, bọn họ trước đó đã cứu tôi, ơn một giọt nước, phải báo bằng cả dòng suối." Cô kéo dài giọng: "Huynh cũng từng cứu tôi, nhưng tôi và huynh đã thanh toán xong rồi."

Tiết Quỳnh Lâu rũ mắt xuống, phá lệ không tiếp lời, hồi lâu sau mới nói: "Vậy cô ở lại... cũng là vì bọn họ?"

"Nếu tôi nói là phải, thì huynh định thế nào?"

Bóng trăng đầy cây bỗng nhiên lay động, giống như một cơn mưa rả rích rơi đầy người.

Bạch Lê nhìn thẳng vào mắt hắn, có lẽ do bị trọng thương, màu đen như mực ngưng tụ nơi đáy mắt hắn nhạt hơn ngày thường một chút, giống như một viên đá hắc diệu thạch vừa dầm mưa mới.

Hai người nhìn thấy hình bóng của nhau trong mắt đối phương, mỗi người lại không hề nhượng bộ.

Một chiếc lá xoay tròn rơi xuống từ giữa, cắt đứt sự ngưng trệ nôn nóng này, tầm mắt xuất hiện khoảng trống trong chốc lát.

Mắt cô thực sự trừng không nổi nữa rồi, chết mất thôi, tên khốn nào bảo nhìn nhau mười giây sẽ nảy sinh tình cảm nồng nàn, kẻ đó chắc chắn chưa cân nhắc đến cái gọi là "kẻ thù gặp nhau đặc biệt đỏ mắt".

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi chiếc lá rơi xuống, hắn không biết đã cụp mắt xuống từ lúc nào, hàng mi dài nằm ngang, như một hình cắt giấy mỏng manh.

Ơ, thế mà lại là hắn dời mắt đi trước?

Bạch Lê cảm thấy vô cùng mới lạ.

"Được rồi, tôi nói thật với huynh." Cô hạ thấp giọng: "Thực ra là vì tôi thíc——"

"Bạch đạo hữu," Cơn run rẩy lúc nóng lúc lạnh sắp leo lên vành tai, Tiết Quỳnh Lâu không nể nang gì cắt ngang: "Cùng một cái cớ, nói hai lần thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa."

"Huynh không tin thì thôi." Cô không giận cũng không dây dưa, cười tươi rói, ánh trăng quanh thân đều sáng lên trong chớp mắt, "Huynh cứ coi như tôi là một cái bóng đi."

Đề xuất Cổ Đại: Xé Toang Mệnh Số Kẻ Thế Mạng, Ba Bậc Vương Giả Tranh Giành Đến Đỏ Mắt
BÌNH LUẬN
ngochnh12
ngochnh12

[Luyện Khí]

2 ngày trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, còn update ngoại truyện nữa kh

Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

4 ngày trước
Trả lời

Á bộ này có trên web rồi nè, hóngg

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện