Trong nội thất tĩnh mịch, bên giường lão phu nhân, bầu không khí tựa hồ đông đặc lại vì lo âu. Nghi Ninh hầu lão gia cùng các vị phu nhân, công tử, tiểu thư đều đứng ngồi không yên, dõi mắt nhìn Khương Tự tiểu thư.
Bỗng nhiên, Khương Tự, với vẻ mặt kiên định lạ thường, đã khẳng định lão phu nhân chẳng may trúng độc. Nàng không chút ngần ngại, rút ra một con dao nhỏ sắc bén, rạch nhẹ vào đầu ngón tay lão phu nhân.
Một dòng máu đen kịt, mang theo mùi tanh nồng kinh dị, tức thì trào ra, và theo đó là một con huyết trùng ghê rợn, uốn éo. Cảnh tượng ấy khiến không ít người rùng mình, tái mặt.
Khương Tự chậm rãi giải thích, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy uy lực: "Con trùng này chính là huyết trùng ký sinh, ẩn mình trong tâm mạch, dần dần bào mòn sức sống, khiến tâm suy mà đoản mệnh." Nàng ngừng lại một chút, ánh mắt quét qua những gương mặt đang biến sắc, rồi dõng dạc tuyên bố: "Song, huyết trùng này dù độc hại đến đâu, cũng không tự nhiên mà có. Kẻ chủ mưu thật sự, chính là con người!"
Lời nàng vừa dứt, cả gian phòng chìm vào tĩnh lặng đến đáng sợ. Khương Tự không đợi ai kịp phản ứng, nàng tiếp lời, ngữ khí chứa đựng sự uy hiếp khó tả: "Nay, thỉnh tất cả quý vị, xin hãy đưa bàn tay trái của mình ra. Đặc biệt, hãy kiểm tra ngón áp út." Nàng dừng lại, ánh mắt sắc như dao cau, gằn từng tiếng: "Kẻ nào trên ngón tay đó có vết cắt sâu, ấy chính là dấu hiệu của kẻ đã dùng máu tươi nuôi dưỡng huyết trùng này!"
Đề xuất Hiện Đại: Cha Tôi Cưới Bạch Nguyệt Quang