Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 98: Mẹ Tròn Con Vuông, Chào Đón Tiểu Công Chúa Tuế Tuế

Chương 98: Mẹ Tròn Con Vuông, Chào Đón Tiểu Công Chúa Tuế Tuế

Lý gia thẩm thẩm vẫn chưa về, Lý Lãng đã mời được bà đỡ trên trấn về trước một bước.

Bà đỡ vừa vào phòng đã đuổi Mộ Vân Thăng ra ngoài.

“Cậu đứng ở đây không hợp lễ nghi, e là sẽ mạo phạm thần linh, ra ngoài đợi đi!”

Bà tháo túi vải bên hông xuống, bên trong đựng kéo và vải gai sạch.

“Đứa trẻ thế nào rồi?” Bà xắn tay áo lên, rửa sạch tay trong nước ấm.

Mộ Vân Thục vội vàng nhường chỗ cho bà: “Đầu đã ra rồi ạ.”

Bà đỡ gật đầu, lấy miếng vải gai sạch đỡ lấy đầu đứa trẻ, chậm rãi kéo đứa trẻ ra ngoài.

“Cô đi lấy cho tôi mấy chậu nước nóng qua đây, rồi nấu ít cháo loãng, có đường đỏ thì nấu cùng luôn, đợi đứa trẻ sinh ra thì cho sản phụ bồi bổ cơ thể.”

“Để con đi, Vân Thục con ở đây trông chừng, đại bá mẫu đi nấu.”

Vương thị đi ra, nhìn thấy Tiểu Phúc trong sân.

“Lão phu nhân, con cũng tới giúp một tay.”

Nàng vốn dĩ định đi tìm Cảnh Niên ca ở nhà trưởng thôn, kết quả trên đường nghe nói chuyện phu nhân sắp sinh, liền đi theo Lý Lãng cùng qua đây.

“Được, con đi bưng mấy chậu nước nóng sạch đưa vào trong, ta đi nấu cháo.”

“Dạ!”

Mộ Vân Thục ngồi bên cạnh, đôi tay không ngừng run rẩy, nhưng vẫn cố gắng nhìn bà đỡ đỡ đẻ cho Thương Nguyệt Lê, nỗ lực muốn ghi nhớ từng chi tiết một.

Bà đỡ: “Đúng rồi, chính là như vậy, dùng sức thêm chút nữa!”

Bàn tay bà thô ráp rộng lớn, vững vàng đỡ lấy đầu đứa trẻ.

“Nước nóng tới rồi đây!”

Một chậu không đủ, nàng lại chạy ra ngoài bưng thêm một chậu nữa.

Ngoài phòng.

Mộ Vân Thăng mấy lần cố nén ý định muốn xông vào, hắn cũng thực sự sợ vì mình mà mạo phạm thần linh, làm hại Thương Nguyệt Lê.

Thương Phủ vỗ vai hắn, không nói gì.

Lại qua một canh giờ nữa.

Cha Lý Lãng cầm chiêng trống tuần tra đến trước cửa nhà họ Mộ, thấy bên ngoài tụ tập một đống người, trong lòng cảm thấy kỳ lạ.

Ông làm việc ban đêm, nên ban ngày đều đang ngủ, căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì.

Dân làng ngăn ông lại, “Tối nay đừng có gõ cái chiêng rách của ông nữa, vợ Vân Thăng sinh rồi, đừng có làm kinh động đến cô ấy.”

Nghe vậy, ông lập tức dùng dải vải bọc chiêng trống lại, để tránh vô ý phát ra tiếng động.

“Vào trong bao lâu rồi?” Ông hỏi.

“Ước chừng sắp được hai canh giờ rồi, khó nói lắm, bà đỡ này mãi đến lúc sinh được nửa canh giờ rồi mới tới, tôi vẫn là lần đầu tiên thấy tình huống này.”

Cha Lý Lãng đút tay vào ống tay áo, cũng không đi nữa, cứ thế đứng đợi ở cửa.

“Oa oa ——”

“Sinh rồi sinh rồi, tôi nghe thấy tiếng trẻ con khóc rồi!”

Mộ Vân Thăng lập tức nhìn về phía cửa, một lát sau, bà đỡ bế đứa trẻ đi ra.

“Cha nó đâu?”

Người trong sân quá đông, bà đành phải gào lên một câu.

Mộ Vân Thăng: “Là tôi.”

Bà đỡ tiến lên cho hắn xem đứa trẻ một cái, cười nói: “Chúc mừng nhé, mẹ tròn con vuông, sinh được một tiểu công chúa xinh xắn!”

Vương thị cũng chạy lại xem, khóe miệng cười không dứt được.

“Đẹp quá...”

Mộ Vân Thăng: “Tôi có thể vào thăm phu nhân tôi không?”

Được sự cho phép của bà đỡ, Mộ Vân Thăng lập tức xông vào phòng đẻ.

Thương Nguyệt Lê kiệt sức, đã mệt đến mức ngủ thiếp đi, Tiểu Phúc và Mộ Vân Thục ở bên cạnh giúp thu dọn đồ đạc.

Sau khi thấy người thực sự không sao, Mộ Vân Thăng cảm thấy tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng biến mất.

Bà đỡ bế đứa trẻ vào trong tắm rửa, nói với Mộ Vân Thăng: “Mọi người nhớ để cháo luôn nóng, đợi phu nhân cậu tỉnh lại thì mau cho cô ấy ăn.”

“Dạ.”

Thương Nguyệt Lê tỉnh lại thì đã là trưa ngày hôm sau rồi.

Ánh nắng xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ mỏng manh, chiếu xiên lên bình hoa mai bên cửa sổ, như dát lên nó một lớp ánh vàng.

Tầm mắt dời xuống, là một cái đầu lớn, tóc tai rối bù, cũng không chịu chải chuốt tử tế.

Thương Nguyệt Lê nhếch môi cười, nhẹ nhàng vuốt ve trán Mộ Vân Thăng, vén những sợi tóc rối trước trán lên, lộ ra đôi lông mày vẫn luôn nhíu chặt.

Mộ Vân Thăng nằm bò bên giường ngủ thiếp đi, nhưng ngủ không yên, Thương Nguyệt Lê mới cử động vài cái hắn đã giật mình tỉnh giấc.

Bàn tay thô ráp siết chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của Thương Nguyệt Lê, đôi mắt vằn tia máu, như một con sói mất đi lý trí.

Thương Nguyệt Lê kêu đau một tiếng.

Mộ Vân Thăng tỉnh táo lại, vội vàng buông tay ra, nhưng vẫn để lại mấy dấu ngón tay đỏ hằn trên cổ tay trắng ngần của Thương Nguyệt Lê.

“Chàng có bệnh à!”

Thương Nguyệt Lê bực mình đánh vào đầu hắn một cái, Mộ Vân Thăng lại cười.

“Ừm, là ta có bệnh, phu nhân nàng đừng giận.”

Mộ Vân Thăng lấy thuốc trị thương từ trong tủ ra.

Hắn đặt chiếc gối mềm mại ở đầu giường, để Thương Nguyệt Lê tựa vào, lại tỉ mỉ bôi thuốc lên cổ tay nàng.

Thương Nguyệt Lê nhìn một vòng, chỉ thấy một chiếc nôi trống không trong phòng.

“Đứa trẻ đâu rồi?” Nàng hỏi.

“Tuế Tuế đói rồi, nương bế đi cho vú nuôi bú sữa rồi.”

“Con trai hay con gái thế?”

Mộ Vân Thăng bôi thuốc xong, lại lấy dải vải băng bó cổ tay cho nàng, “Con gái, giống nàng.”

Hắn thắt một chiếc nơ bướm xinh xắn ở trên cùng mới chịu thôi.

Thương Nguyệt Lê vung vẩy cổ tay, “Chỉ đỏ một chút thôi, lát nữa là tan rồi, làm gì mà phải băng...” nhiều lớp thế này.

Lời còn chưa dứt, Mộ Vân Thăng đột nhiên ôm chầm lấy nàng.

“Phu nhân, chúng ta sau này không sinh nữa được không, chỉ nuôi một mình Tuế Tuế thôi.”

Không phải là không nuôi nổi con cái.

Hắn chỉ là... không muốn trải qua cảm giác suýt chút nữa mất đi Thương Nguyệt Lê thêm một lần nào nữa.

Thương Nguyệt Lê nhìn người đàn ông đang vùi đầu vào lòng mình, lòng mềm nhũn đi một mảng.

“Chàng cũng đâu phải làm bằng nước, sao cứ khóc mãi thế.”

“Ta chính là làm bằng nước đấy.”

Mộ · làm bằng nước · Vân Thăng, ngẩng đầu lên, một đôi mắt ướt át nhìn về phía Thương Nguyệt Lê.

Như một dòng suối trong vắt đêm khuya, chỉ chứa đựng được vầng trăng thuộc về riêng mình hắn, không còn chứa thêm được thứ gì khác.

Thương Nguyệt Lê thầm nghĩ hỏng rồi.

Hỏi: Sinh một đứa con, dọa chồng mình thành kẻ hay khóc nhè thì phải làm sao?

Nàng lúng túng vuốt ve tóc Mộ Vân Thăng, như đang vuốt ve mèo vậy.

Mộ Vân Thăng rõ ràng rất hưởng thụ, thoải mái nhắm mắt lại.

“Chàng mau đứng dậy đi, ta đói rồi.”

“Đợi chút.”

“Sao thế?”

Thương Nguyệt Lê thấy tai Mộ Vân Thăng đỏ ửng lên một cách rõ rệt.

“Chân ta tê rồi...”

“Chàng nằm bò ở đây bao lâu rồi?”

Mộ Vân Thăng thành thật nói: “Cả đêm.”

“Cả đêm, chàng định thành tiên à?”

“Thật là, cũng không biết ra sập mềm mà ngủ, nằm bò ở đây không mệt sao?”

Thương Nguyệt Lê miệng thì càm ràm, nhưng động tác trên tay lại càng thêm nhẹ nhàng.

Đợi chân hơi hồi phục lại được một chút, Mộ Vân Thăng vội vàng chạy vào bếp bưng cho Thương Nguyệt Lê một bát cháo đường đỏ hạt kê qua đây.

“Uống từ từ thôi, không đủ trong bếp vẫn còn.”

Một bát xuống bụng, Thương Nguyệt Lê no không thể no hơn được nữa.

“Tiểu Hoàng đâu, sao không thấy nó?”

Trước đây có chuyện gì hệ thống cũng là đứa đầu tiên chạy lại xem náo nhiệt, hôm nay nàng tỉnh lại lâu như vậy, mà mãi không thấy bóng dáng con mèo béo đó đâu, trong lòng không khỏi cảm thấy kỳ lạ.

Mộ Vân Thăng lau miệng cho nàng, nói: “Tiểu Hoàng từ tối qua đã không thấy đâu rồi, không biết ở đâu.”

Thương Nguyệt Lê mí mắt giật liên hồi, gọi hệ thống trong đầu, gọi đến tiếng thứ ba, hệ thống mới lên tiếng.

“Tiểu Hoàng, ngươi đang ở đâu thế?”

【Ký chủ, tôi đang ở ngoài bắt bướm, vui lắm.】

“Bao giờ ngươi về?”

【Tôi chơi thêm lát nữa...】

Thương Nguyệt Lê cảm thấy giọng nói của hệ thống rất yếu ớt, hơn nữa mùa đông giá rét thế này, lấy đâu ra bướm cho nó bắt?

Nhận ra có điều bất thường, Thương Nguyệt Lê vội vàng truy hỏi.

Bên kia im lặng một lát, phát ra một tiếng thở hắt.

【Ký chủ, trên người tôi đau quá...】

【Có phải tôi sắp chết rồi không...】

Đề xuất Hiện Đại: Thiên Kim Đích Thực - Cô Ấy Là Đại Lão Toàn Năng
BÌNH LUẬN
Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Khi nào có chương mới ạ, hóng quá

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
2 tuần trước

Nói b không nghe mình xóa acc b đấy nhé.

Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện