Chương 93: Ngày Về Lại Nhà Mẹ Đẻ, Kế Hoạch Mở Học Đường Cho Thôn
Tuyết càng lúc càng lớn, đè trĩu cả cành cây hồng trong sân xuống một nửa.
Mộ Vân Thăng vác mấy bó củi, đẩy cổng sân ra, tuyết đọng bên trên rơi xuống “rào rào”, lướt qua bên người hắn.
Ống khói trên nóc bếp bốc khói nghi ngút, Vương thị vẫn còn ở bên trong chưa ra.
“Nương, sáng sớm người bận rộn cái gì thế?”
Hắn gọi vào bên trong, lúc nói chuyện miệng phả ra một luồng sương trắng.
Vương thị: “Tiểu Phúc hôm nay về lại nhà mẹ đẻ, nương phải làm thêm chút đồ ngon cho con bé, bồi bổ cơ thể.”
“Con mau qua đây, giúp nương vặt lông con gà này đi.”
“Dạ, nương cứ để đó, con cho gà ăn xong sẽ qua ngay.”
Mộ Vân Thăng mang củi về kho củi, rũ sạch tuyết trên người, tuyết rơi xuống đất chẳng mấy chốc đã tan thành nước.
Cũng may có mặc áo tơi, nếu không quần áo đã ướt sũng rồi.
Hắn múc một bát ngô xay từ trong chum ra cho gà ăn.
“Cục cục cục.”
Mấy con gà con nhanh chóng chạy ra mổ thức ăn.
“Nương, người đun nước chưa?”
“Đun rồi!”
Mộ Vân Thăng lại cho lừa ăn ít rơm rạ, lúc vào bếp, bỗng nhiên nhìn thấy dưới lớp tuyết dưới gốc cây hồng có một cái ụ nhỏ, cứ đùn lên đùn xuống bên trong.
Hắn đi tới, thuần thục đưa tay xách cái đống đó lên.
Hệ thống cụp tai ra sau, kẹp đuôi lại, khẽ kêu “meo” một tiếng.
“Meo meo~”
Với quan hệ của hai ta, ngươi sẽ không nói cho ký chủ biết đâu đúng không?
Hệ thống cứ liên tục nháy mắt với Mộ Vân Thăng, mưu đồ khiến hắn tha cho mình.
Mộ Vân Thăng nghiêng đầu, nói: “Mắt ngươi không thoải mái à?”
Nói đoạn còn định vạch mí mắt nó ra, xem bên trong có phải bị dính sâu bọ không.
Hệ thống: ......
Cũng chẳng cần biết mèo nhỏ có nghe hiểu hay không, Mộ Vân Thăng giáo huấn nó một trận.
“Ngươi muốn chơi thì vào phòng, bên ngoài lạnh lắm, dễ bị ốm...”
Nói xong, hắn bế hệ thống về phòng.
Thương Nguyệt Lê đang ngồi trên sập mềm bên cửa sổ cắt hoa giấy, dưới đất đốt một chậu lửa, cả căn phòng ấm áp vô cùng.
“Phu nhân, Tiểu Hoàng lại ra ngoài nghịch tuyết.”
Mộ Vân Thăng ném con mèo xuống đất, đóng cửa lại vào bếp vặt lông gà.
“Meo meo~”
【Ký chủ, cô nghe tôi giải thích.】
Thương Nguyệt Lê gõ vào đầu nó một cái.
“Tuyết trên chóp mũi ngươi còn chưa tan kìa, còn muốn giải thích cái gì?”
Hệ thống nghe vậy, thò lưỡi liếm liếm chóp mũi.
【Làm gì có tuyết, không có tuyết mà.】
“Hắt xì!”
Hệ thống đột nhiên hắt hơi một cái, lập tức ngoan ngoãn hẳn.
“Ngươi cứ thành thật ở trong phòng sưởi lửa đi, nếu thực sự bị cảm lạnh thì đến cả thú y cũng không tìm được để chữa cho ngươi đâu.”
Hệ thống kêu một tiếng, khoanh tay nằm bò bên cạnh chậu lửa, cái đuôi sau lưng vẫy qua vẫy lại.
【Ký chủ, Tuế Tuế bao giờ mới có thể ra ngoài chơi với tôi nhỉ, buồn quá đi~】
Động tác cắt hoa giấy của Thương Nguyệt Lê khựng lại, “Chắc là trong hai tháng tới thôi.”
【Thật sao!】
Hệ thống chạy đến bên sập mềm hướng về phía bụng Thương Nguyệt Lê kêu meo meo một hồi.
【Tuế Tuế em cứ yên tâm, đợi em ra đời rồi có anh đại vương mèo này bảo kê cho em, không ai dám bắt nạt em đâu!】
“Lão phu nhân, con về rồi đây!”
Tiểu Phúc người còn chưa vào, đã nghe thấy tiếng trước rồi.
【Ký chủ, tôi đi đón Tiểu Phúc tỷ tỷ đây!】
Hì hì, tuyệt đối không phải nó muốn nghịch tuyết đâu nhé.
Cái chân vừa mới sưởi ấm của hệ thống lại lún sâu vào lớp tuyết, hưng phấn lăn lộn trên lớp tuyết mềm mại.
“Tiểu Hoàng, chị nhớ em quá.”
Hệ thống đang nghịch tuyết, bị Tiểu Phúc xốc nách bế lên, hít một hơi thật sâu vào bụng nó.
“Tiểu Phúc, con vào phòng nghỉ ngơi trước đi, bên ngoài lạnh, cơm một lát nữa là xong ngay.”
“Lão phu nhân chào bà.”
Mạnh Cảnh Niên xách lỉnh kỉnh đồ đạc cũng đi theo sau.
Vương thị gật đầu, “Hai đứa vào phòng sưởi lửa trước đi, bên trong ấm lắm.”
Mạnh Cảnh Niên xắn tay áo: “Lão phu nhân, để con ở lại giúp mọi người cùng nấu cơm nhé.”
Tiểu Phúc: “Phu nhân và đại cô nương đâu ạ?”
Vương thị: “Man nương nói bà ta thấy người không khỏe, gọi Vân Thục đi rồi, Nguyệt Lê đang ở trong phòng cắt hoa giấy đấy.”
“Dạ vâng ạ.”
Tiểu Phúc để đồ đạc ở nhà chính, liền chạy đi tìm Thương Nguyệt Lê.
Nàng gõ cửa mấy cái, “Phu nhân, con có thể vào không?”
“Vào đi.”
Tiểu Phúc mang theo một luồng khí lạnh bước vào phòng, xoa xoa đôi bàn tay đông cứng đến đỏ ửng.
“Qua đây ngồi đi, ở đây có nhiều đồ ăn vặt lắm.”
“Dạ!”
Tiểu Phúc cởi chiếc áo choàng bông màu đỏ trên người treo lên giá, đi tới bên sập mềm ngồi xuống.
Thương Nguyệt Lê đẩy đồ ăn vặt tới trước mặt Tiểu Phúc, nói: “Con ở nhà họ Mạnh thế nào, có quen không?”
Tiểu Phúc thẹn thùng cúi đầu, “Cảnh Niên ca đối xử với con rất tốt, cha cũng rất tốt...”
“Họ chẳng để con làm việc gì cả, con mỗi ngày ngoài ăn ra là ngủ, sắp biến thành heo rồi!”
Thương Nguyệt Lê thấy màu tóc nàng không đúng, sờ một cái, vậy mà lại bị ướt.
Nàng vội vàng lấy miếng khăn lau lau cho Tiểu Phúc, “Sao tóc con lại ướt thế này, trên đường tới không che ô sao?”
Tiểu Phúc hì hì cười: “Cảnh Niên ca có che rồi, nhưng con chạy nhanh quá, không để ý.”
“Đúng rồi phu nhân, cha con nói đợi qua năm mới, muốn mở một học đường trong thôn.”
“Học đường?”
“Dạ. Cảnh Niên ca thời gian này bán than kiếm được không ít bạc, hơn nữa giấy cũng không đắt nữa, cha liền định đem tiền dưỡng già của mình ra góp vào, xây một ngôi học đường trong thôn, để mọi người đều có thể đọc sách viết chữ.”
Trong thôn có không ít trẻ con, vì không có tiền lên trấn đi học, cả đời chỉ có thể tiêu hao trên đồng ruộng, không có tiền đồ gì lớn.
Nếu có học đường, cũng có thể cho chúng một cơ hội “bước ra khỏi núi lớn”.
Chỉ cần thi đỗ Tú tài, là có thể miễn trừ lao dịch, gặp quan không cần quỳ; nếu trúng Cử nhân, là có cơ hội làm quan, có thể ăn lương bổng của triều đình, cuộc sống chắc chắn cũng sẽ không tệ hơn hiện tại.
Tiểu Phúc cười ngốc nghếch nói, “Biết đâu đợi Tuế Tuế lớn lên cũng có thể đến học đường cha con mở để đọc sách đấy!”
Hai người ở trong phòng tán gẫu, luôn cảm thấy không bao lâu sau, cơm đã nấu xong rồi.
Vương thị đặc biệt hầm cho Tiểu Phúc một con gà để bồi bổ cơ thể, lại xào thêm món tỏi mầm xào thịt hun khói, cà rốt xào thịt và hai món rau xanh.
“Nào, ăn cái đùi gà đi.”
Vương thị gắp cho Tiểu Phúc và Thương Nguyệt Lê mỗi người một cái đùi gà.
Vương thị: “Vừa nãy Lý gia thẩm thẩm nhắn tin tới, nói Vân Thục tối nay không về nữa.”
“Tại sao ạ?”
“Ước chừng là muốn để tình cảm cha con họ hòa hoãn lại, nên mới mượn cớ Man nương bị bệnh, gọi con bé về.”
“Tiểu Phúc, con ở nhà họ Mạnh có quen không?”
“Dạ.” Tiểu Phúc gật đầu, “Quen ạ, Cảnh Niên ca rất thương con, việc gì cũng không để con làm, con sắp nghẹt thở đến nơi rồi!”
Vương thị cười đến híp cả mắt.
“Ha ha ha, không xong rồi, Tiểu Phúc nhà ta bây giờ cũng biết làm nũng rồi.”
“Lão phu nhân...”
Tiểu Phúc và Mạnh Cảnh Niên ở lại nhà họ Mộ mãi đến chiều tối mới lưu luyến rời đi.
Tuyết đã ngừng rơi, nhưng trên đường vẫn còn rất nhiều tuyết đọng.
Vương thị đi tới cửa, lo lắng nói: “Trời tuyết đường khó đi, để Vân Thăng đánh xe lừa tiễn hai đứa về nhé.”
“Không cần phiền phức vậy đâu ạ, trên đường nhiều tuyết, xe cũng không tiện, con với Cảnh Niên ca đi bộ về là được, không xa lắm đâu.”
“Vậy được, hai đứa đi đường chú ý một chút, đừng để bị ngã.”
“Dạ vâng ạ!”
Vương thị luôn đứng ở cửa ngóng trông, cho đến khi họ mất hút mới đóng cửa về phòng nghỉ ngơi.
“Thiên can vật táo, cẩn thận củi lửa, canh một rồi đây ——”
“Tùng!”
Đề xuất Trọng Sinh: Vô Cực Thánh Tôn: Phượng Hoàng Cầu Thân
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới ạ, hóng quá
[Nguyên Anh]
Trả lờiNói b không nghe mình xóa acc b đấy nhé.
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ