Chương 70: Tiểu Phúc Hái Trộm Rau Nhầm Nhà Mỹ Nam, Duyên Phận Bất Ngờ Ập Đến
Ngôi nhà sắp đi vào giai đoạn hoàn thiện, Thương Nguyệt Lê mang một ít thịt lạp đã xông xong qua để bồi dưỡng cho họ.
Vương thị chưa bao giờ ăn thứ này, nhất thời cũng không biết nên bắt đầu từ đâu.
Lão Lưu: “Xào thế nào à? Thịt lạp đó nhất định phải xào với tỏi mầm!”
Lý Đại Phúc trọng trọng gật đầu: “Đúng thế đúng thế.”
“Con bé kia, cháu đi lấy ít tỏi mầm qua đây.” Lão Lưu nói với Tiểu Phúc: “Ngay trước cửa nhà Đại Phúc ca cháu ấy, trồng cả một đám lớn.”
“Dạ, con đi ngay!”
Lão Lưu: “Ở phía đông thôn ấy, đằng sau cháu.”
Tiểu Phúc vốn định chạy về phía tây liền đỏ mặt, vội vàng quay người chạy về hướng ngược lại.
Lão Lưu lắc đầu: “Cái con bé này hấp tấp quá, đến đông nam tây bắc còn chẳng phân biệt được.”
Vương thị: “Ha ha ha, tôi lại thấy con bé này khá lanh lợi, chẳng biết sau này rẻ cho cái thằng ranh nào.”
Lý Đại Phúc đột nhiên vỗ trán một cái: “Lưu thúc, trước cửa nhà cháu không có trồng tỏi mầm mà?”
Cha hắn sợ bị người ta trộm (thực ra chẳng ai thèm), nên đã dời hết ra sân sau rồi.
Lão Lưu: “Hả? Là lão tử nhớ nhầm sao?”
Mọi người: “......”
Còn cô bé lanh lợi Tiểu Phúc, lúc này lại bị lạc đường.
Cô bé đi về phía đông là đúng rồi, nhưng ở đây chẳng có căn nhà nào trồng tỏi mầm bên ngoài cả.
“Trước cửa trồng cả một đám tỏi mầm......”
“A, tìm thấy rồi!”
Tiểu Phúc nhìn thấy một túp lều tranh nhỏ, cửa đóng chặt, bên ngoài có trồng tỏi mầm, chỉ là không nhiều lắm nên không rõ ràng.
“Lão Lưu lừa người, ở đây chỉ có một khoảnh nhỏ thôi, chứ đâu có cả một đám lớn đâu.”
Để cho chắc chắn, Tiểu Phúc còn liếc nhìn tên trên biển cửa xem có phải nhà Lý Đại Phúc không.
Nhìn một hồi, cô bé đột nhiên “Ồ” một tiếng.
“Ồ, mình quên mất là mình không biết chữ, ha ha.”
Chẳng nhìn ra được gì, Tiểu Phúc cứ thế ngồi xổm xuống, dù sao quanh đây cũng chẳng còn căn nhà nào khác trồng tỏi mầm bên ngoài nữa.
Cũng chẳng biết họ cần bao nhiêu, Tiểu Phúc liền hái nhiều một chút.
Một thân hình nhỏ nhắn ngồi xổm dưới đất “hì hục” hái tỏi mầm, trông cực kỳ đáng yêu.
Mạnh Cảnh Niên xách con gà rừng vừa mới săn được về, thấy cảnh tượng này thì ngẩn người.
Đầu óc hắn nhất thời có chút mịt mờ.
Thời buổi này, lại còn có người đi trộm tỏi mầm sao?
Hèn chi Lý thúc hàng xóm đã sớm dời tỏi mầm vào sân sau rồi, hóa ra là đã dự liệu trước.
“Này, cô......”
Tiểu Phúc giật mình, vội vàng đứng dậy nhưng không cẩn thận đâm sầm vào lồng ngực cứng như đá của Mạnh Cảnh Niên.
Mạnh Cảnh Niên không sao, cô bé ngược lại bị bật ngã ngồi bệt xuống đất.
“Có sao không?”
Tiểu Phúc bực bội lườm hắn một cái: “Anh nói xem!”
“Anh lén lút đứng sau lưng tôi làm gì, không lẽ định cướp tỏi mầm của tôi sao!”
Nghĩ đến khả năng này, Tiểu Phúc lập tức ôm chặt tỏi mầm trước ngực, đôi mắt hạnh trừng trừng nhìn Mạnh Cảnh Niên, đôi má phúng phính tức giận phồng lên như hai quả bóng.
Mạnh Cảnh Niên cảm thấy trái tim mình sắp tan chảy vì sự đáng yêu này rồi.
Người ta đã không có cơm ăn rồi, trộm của hắn hai cọng tỏi mầm thì đã sao?
Mạnh Cảnh Niên sợ làm cô bé sợ, liền bóp giọng nói: “Đủ chưa, không đủ thì lấy thêm ít nữa đi.”
“Cô là con gái nhà ai, sao tôi chưa từng thấy cô nhỉ, gầy gò thế này, có phải bị người nhà bắt nạt không?”
Trong đầu Mạnh Cảnh Niên đã tự biên tự diễn một vở kịch gia đình khổ tình rồi.
Tiểu Phúc là đứa trẻ không được sủng ái nhất trong nhà, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, thực sự đói quá không chịu nổi mới đến trước cửa nhà hắn trộm rau ăn.
Tiểu Phúc cảnh giác liếc hắn một cái, rồi cầm thêm hai cọng tỏi mầm chạy biến.
Chẳng biết cái tên quái đản này bị cái bệnh gì, cứ bóp giọng nói chuyện như thể chưa từng thấy con gái bao giờ ấy.
Lại còn chẳng lấy rau nhà hắn, cứ nhìn chằm chằm mình làm gì không biết?
Tiểu Phúc ôm tỏi mầm đi ngang qua nhà hàng xóm, cô bé còn cảm thán một câu sân nhà này rộng thật, nào ngờ, đây mới là nhà của Lý Đại Phúc.
Mạnh Cảnh Niên nhìn theo bóng lưng cô bé rời đi, trái tim đập thình thịch, mãi không bình tĩnh lại được.
Hắn đẩy cửa vào nhà, trực tiếp giật lấy cuốn sách trên tay cha mình, lớn tiếng nói: “Cha, con muốn đi cầu thân!”
Mạnh Uyên: “Hỏng rồi, gia môn bất hạnh!”
“Cha nói nhảm gì thế?”
“Cái thằng nghịch tử này, ráng nhịn thêm vài năm nữa đợi Thương Chính Đế băng hà, tân đế lên ngôi đại xá thiên hạ rồi, về kinh cưới một cô nương hiền thục làm vợ không tốt sao?”
Mạnh Cảnh Niên mặt đầy oán hận: “Lại đợi nữa à?”
“Cha, cha đã đợi ba mươi năm rồi mà cũng chẳng ra ngoài được, con khuyên cha nên dẹp cái ý định đó đi.”
“Ngươi thì biết cái gì!”
Mạnh Cảnh Niên đúng là không biết thật, vì hắn sinh ra ở thôn Bình Khê, chưa từng thấy cái kinh thành trong miệng Mạnh Uyên, cũng chẳng biết nơi đó rốt cuộc có cái gì mà cứ quyến rũ cha hắn mãi.
Mạnh Uyên đoạt lại cuốn sách bị hắn giật mất, làm bộ cao thâm vuốt râu dài trắng muốt của mình.
“Lão phu có linh cảm, qua hai năm nữa, chúng ta có thể quay về rồi.”
“Vâng vâng.” Mạnh Cảnh Niên chiếu lệ đáp ứng: “Cha, cô nương đó thực sự rất lanh lợi, chỉ là thân thế đáng thương, đợi con tìm được nhà cô ấy ở đâu rồi cha mang theo bà mối cùng con đi cầu thân nhé.”
Mạnh Uyên giả vờ như không nghe thấy, hai tay chắp sau lưng, thần thần đạo đạo bỏ đi.
“Lão phu có linh cảm, chỉ trong hai năm này thôi......”
“Cha!”
Bên kia, Tiểu Phúc hớn hở ôm tỏi mầm quay về.
Lão Lưu: “Không ngờ lại để con bé này tìm thấy thật, hậu sinh khả úy nha!”
“Ý thúc là sao, chẳng phải ngay trước cửa nhà Đại Phúc ca sao?” Tiểu Phúc nghiêng đầu.
Lý Đại Phúc: “Đâu có, tỏi mầm nhà ta đã sớm bị cha ta dời vào sân sau rồi, nhưng ta nhớ hình như trước cửa nhà Mạnh thúc bên cạnh vẫn còn một ít.”
“Nói đi cũng phải nói lại, lâu rồi không thấy Cảnh Niên ca, thèm ăn gà rừng huynh ấy nướng quá.”
“Cái gì cơ!”
Tiểu Phúc cảm thấy trời sập rồi.
Vậy là cô bé không chỉ tìm sai chỗ, mà còn hái nhầm rau?
Thậm chí có khả năng còn làm mấy chuyện đó ngay trước mặt chính chủ!
Tiểu Phúc ôm hy vọng cuối cùng chạy qua hỏi Vương thị.
“Lão phu nhân, chữ Lý và chữ Mạnh viết thế nào ạ?”
Vương thị và Thương Nguyệt Lê dùng cành cây vạch hai nét xuống đất, Tiểu Phúc càng nhìn lòng càng lạnh.
Cô bé thực sự tìm sai chỗ rồi, lại còn hung dữ với người ta nữa.
Hu hu hu, Tiểu Phúc trong lòng vô cùng áy náy.
Cô bé hạ quyết tâm nhìn Vương thị: “Lão phu nhân, con muốn học chữ!”
*
“Học chữ?”
“Đúng vậy đúng vậy, phu nhân, cô có thể dạy con được không~”
Thương Nguyệt Lê cạn lời.
Chữ nghĩa thời đại này, chính nàng còn chẳng nhận hết được, lúc đọc sách toàn phải nhờ hệ thống giúp đỡ.
Vương thị biết chữ, nhưng mắt bà không tốt, không dạy được.
“Quanh đây có thầy đồ nào không?”
Tiểu Phúc lắc đầu.
“Con hỏi lão Lưu rồi, ông ấy nói cả thôn chỉ có một người đọc sách thôi.”
Thương Nguyệt Lê nghe vậy mắt sáng lên, xem ra có thể nhờ người đọc sách này dạy Tiểu Phúc rồi?
“Nhưng mà......”
Ha ha, không sao đâu, nàng đã quen với những cú "quay xe" rồi.
“Nhưng mà sao?” Thương Nguyệt Lê hỏi.
“Nhưng lão Lưu nói người này tính tình quái gở lắm, tính khí cũng chẳng tốt.”
Quan trọng nhất là, Tiểu Phúc vừa mới hái trộm rau nhà ông ta, giờ càng chẳng dám đến.
Thương Nguyệt Lê liếc nhìn thôn trưởng đang sưởi lửa bên cạnh.
Thương Phủ cảm nhận được ánh mắt, liền xua tay, nheo mắt cười nói: “Lão già này từ nhỏ lớn lên trong núi, cũng không biết chữ.”
“Xì, mọi người đều không được, vẫn phải dựa vào Thế Tài đại vương ta đây!”
“Miao!”
Còn có mèo méo meo đại vương nữa!
Mộ Thế Tài ôm lấy hệ thống đang nhe răng trợn mắt, trên đầu dính mấy cái lá vàng, chẳng biết từ xó xỉnh nào chui ra.
Tiểu Phúc/Thương Nguyệt Lê: “Em biết chữ à?”
Thương Phủ cũng trợn tròn mắt nhìn qua.
Mộ Thế Tài bị nhìn đến mức có chút chột dạ.
“Chắc, chắc là biết......?”
Đề xuất Huyền Huyễn: Long Nữ Bị Cá Chép Nhỏ Tráo Đổi, Nữ Chiến Thần Trở Về Sát Phạt Điên Cuồng
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới ạ, hóng quá
[Nguyên Anh]
Trả lờiNói b không nghe mình xóa acc b đấy nhé.
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ