Chương 66: Mộ Trường Ca Bị Hiểu Lầm Là Đoạn Tụ, Tình Ngay Lý Gian Giải Thích Không Xong
Hệ thống im lặng một hồi, ngoe nguẩy cái đuôi.
【Tao cũng không biết nữa.】
Thương Nguyệt Lê: “......”
Nuôi mày có tích sự gì chứ!
【Ha ha ha, bị bổn miêu lừa rồi nhé!
Vì ngươi đã thành tâm thành ý muốn biết, thì ta cũng đại từ đại bi mà trả lời ngươi: Để bảo vệ thế giới hòa bình, để thực thi công lý và tình yêu! Nhân vật phản diện xinh đẹp và đầy quyến rũ, miao——】
“Tiểu Hoàng, tốt nhất tối nay mày đừng có về.”
【Ha ha, đùa chút thôi ký chủ, đừng có hẹp hòi thế chứ~】
“Tao khuyên mày tốt nhất nên xóa sạch mấy cái rác rưởi tiểu thuyết đó khỏi não đi, nếu không tao không dám bảo đảm sau này sẽ nhịn được mà không đánh mày đâu.”
【Khụ khụ, quay lại chủ đề chính!
Hành động của họ sở dĩ cộng công đức cho ký chủ, là vì ký chủ và Giang Hạ đã thiết lập cơ duyên với nhau.
Tuy đồ là do người khác giúp bán, nhưng về bản chất vẫn là do Giang Hạ bán ra.】
“Cơ duyên?”
Nàng thiết lập cơ duyên với Giang Hạ từ bao giờ thế?
Đúng rồi, lúc trước khi Giang Hạ xin lỗi nàng, có tặng nàng một cái túi thơm tự tay khâu.
Lúc đó còn vì hóa giải được nút thắt trong lòng Giang Hạ mà cộng cho nàng 0.5 công đức.
Thương Nguyệt Lê kể lại chuyện đó cho hệ thống.
“Có phải vì lý do đó không?”
Hệ thống kiểm tra lại hệ thống, đưa ra câu trả lời khẳng định.
【Đúng vậy!
Bao gồm cả Mộ Vân Thăng, Tiểu Phúc, Mộ Vân Thục, đứa nhóc mà ký chủ cứu ở miếu hoang lúc trước, rồi cả mấy con bướm nhỏ trong rừng mật nữa, đều hiển thị trong hệ thống là những người có cơ duyên với ký chủ.】
“Ý là chỉ cần họ tích đức làm việc thiện, cuối cùng đều sẽ phản hồi lại chỗ tao, cộng công đức cho tao?”
【Đúng vậy không sai! Chuẩn cơm mẹ nấu rồi~】
Thương Nguyệt Lê trán nổi gân xanh.
“Còn chơi mấy cái trò đó nữa là sau này mày đừng hòng ăn gà quay nữa!”
【Xin lỗi mà......】
Watashi là cố ý không cẩn thận thôi.
Câu sau hệ thống không dám nói ra, nói ra là bị ăn đòn thật đấy.
Nghĩ đến việc Thương Nguyệt Lê một đấm có thể đấm nát bức tường, hệ thống lập tức run bần bật.
Nó vội vàng chuyển chủ đề.
【Đúng rồi ký chủ, số nước linh tuyền mà cô để lại bên ngoài miếu hoang lúc trước giờ đã biến thành nước suối bình thường rồi, ngoài vị ngọt thanh ra thì chẳng khác gì nước giếng thông thường cả.】
“Tại sao?”
【Có một chuyện quên chưa nói, nước linh tuyền không thể rời khỏi không gian quá lâu, sau khi quá ba ngày, nó sẽ biến thành nước bình thường, không còn gì đặc biệt nữa.】
Thương Nguyệt Lê đã hiểu.
Nhưng bệnh dịch trong thôn chắc chắn đã được chữa khỏi rồi, vì lúc đó tiếng cộng công đức vang lên cứ như sấm bên tai vậy.
【Đúng rồi đúng rồi, ký chủ nhất định phải bảo quản cẩn thận vật định duyên, vật định duyên có thể là một món đồ, cũng có thể là một loại tình cảm, nếu món đồ bị hỏng hoặc tình cảm bị biến chất, nhẹ thì đứt đoạn liên kết, nặng thì sẽ phản phệ lên chính bản thân ký chủ đấy.】
Thương Nguyệt Lê: “Còn gì nữa không?”
【Hết rồi!】
Hệ thống nói xong, nhanh chóng lặn mất tăm.
Thương Nguyệt Lê nhìn Mộ Thế Tài đang ngồi bắt kiến dưới đất chơi, suy nghĩ bay xa.
Vật định duyên......
Vật định duyên giữa Giang Hạ và nàng là cái túi thơm, cái này rất dễ đoán.
Vậy còn của Mộ Vân Thăng?
Vật định duyên giữa Mộ Vân Thăng và nàng là cái gì?
Chẳng lẽ là chiếc nhẫn kim cương trên tay này?
Vật định duyên giữa mấy con bướm nhỏ và nàng chắc chắn là mấy con sâu bướm mà chúng tặng nàng lúc trước rồi.
Nhưng sâu bướm đã hóa nhộng từ mấy ngày trước rồi.
Mộ Vân Thục nói, vì bây giờ là mùa đông, nhiệt độ thấp, nên sâu bướm có lẽ phải đợi đến mùa xuân năm sau khi thời tiết ấm lên mới có thể hóa bướm.
Còn Tiểu Phúc thì có cơ duyên gì với nàng nhỉ......
Thôi, không nghĩ nữa.
Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, dù sao sau này chắc chắn sẽ biết thôi.
“Tẩu tử, bao giờ chúng ta mới đi đón nương ạ?”
Mộ Thế Tài đã đợi cả một buổi sáng rồi.
Cậu bé chưa bao giờ xa Giang Hạ lâu như vậy, lúc này trong lòng vô cùng lo lắng.
Cứ luôn lo lắng nương mình ở bên ngoài có bị người ta bắt nạt không, hay là bị thương không về được.
Trẻ con tâm tư rất đơn giản, nghĩ gì đều viết hết lên mặt.
Thương Nguyệt Lê an ủi: “Yên tâm đi, nương em không sao đâu, chắc khoảng vài canh giờ nữa là về đến nhà thôi.”
“Thật ạ?”
“Ừm, thật mà.”
*
Vết thương ở mông Mộ Trường Ca còn chưa khỏi hẳn, đã bị cha hắn lôi ra đồng gieo hạt.
Mộ Trường Ca mặt đầy oán hận: “Cha, tam thúc tự mình có tay có chân, tại sao lại bắt chúng ta qua giúp nhà họ cuốc đất chứ?”
Mộ Thái Nhiên: “Tam thúc con dạo này đang mặn nồng với bà góa họ Lý ở phía tây thôn, chẳng thèm ngó ngàng gì đến chuyện trong nhà cả, nếu chúng ta không giúp một tay, tam thẩm và đường đệ con năm sau chắc phải đi ăn xin mất!”
“Con không thấy thằng nhóc béo đó dạo này đói đến mức gầy rộc đi rồi sao?”
Mộ Trường Ca dửng dưng bước đi: “Mộ Thế Tài chẳng phải là đứa con trai duy nhất của ông ta sao, sao nào, Mộ Thế Tài mà chết đói, tam thúc không sợ tuyệt tự tuyệt tôn à?”
Mộ Thái Nhiên hiếm khi im lặng.
Mộ Trường Ca vô tâm vô tính, chẳng hề nhận ra sự bất thường của cha mình.
Hắn ngậm một cọng cỏ đuôi chó trong miệng, trêu chọc: “Cẩn thận kẻo tổ phụ đến lúc đó lại nhảy dựng lên mắng ông ta là đồ bất hiếu, lêu lêu lêu!”
“Ta thấy ngươi mới là đồ bất hiếu đấy, suốt ngày gây rắc rối cho ta!”
“Cha mắng thì mắng, sao lại động tay động chân thế hả!
Cha, con sai rồi, đừng đánh nữa, vết thương ở mông con còn chưa khỏi đâu, oái!!!”
Mộ Trường Ca ôm mông chạy thục mạng trên đồng, vừa vặn nhìn thấy Du Thanh Hòa đang vùi đầu làm việc ngẩng lên, nhìn kỹ lại, đứa em trai ngốc nghếch của nàng ta cũng ở đó!
“Chạy đi, sao không chạy tiếp đi!”
Mộ Thái Nhiên không ngờ hắn lại dừng lại, mọi khi tầm này Mộ Trường Ca đều chạy đến khi đứt hơi mới thôi!
Nên Mộ Thái Nhiên đã dùng mười phần lực đạo, không kịp hãm phanh, trực tiếp húc bay Mộ Trường Ca đi.
Mộ Trường Ca kêu “Oái” một tiếng, vẽ một đường parabol hoàn hảo trên không trung, rồi cắm đầu xuống ngay dưới chân Du Minh Triệt!
Mộ Trường Ca mặt úp xuống đất, mông chổng ngược lên trời.
Hắn lúc này chỉ muốn chết quách cho xong!
Một con chuột đồng nhe răng trợn mắt chui ra từ cái lỗ dưới đầu hắn, tức giận gõ vào trán Mộ Trường Ca một cái rồi nghênh ngang bỏ đi.
“Phụt——”
Du Thanh Hòa bịt miệng, cơ thể không ngừng run rẩy.
Trong miệng đột nhiên có một mùi vị kỳ lạ, nàng ta cúi đầu nhìn, hóa ra là bùn đất dính trên tay, không cẩn thận đưa vào miệng rồi!
“Phi phi phi! Tởm chết đi được!”
Mộ Trường Ca: !!!
Nàng ta vừa rồi là đang nói mình tởm sao?
Tại sao chứ?
Cái người phụ nữ ngu ngốc này chắc không thực sự nghĩ mình thích cái thằng béo ngốc Du Minh Triệt đó chứ!!!
Không!!!
Mộ Trường Ca trong lòng gào thét điên cuồng, nhưng trong mắt người ngoài, hắn vẫn nằm bẹp dưới đất, bất động, ngay cả tư thế cũng chẳng đổi.
Du Minh Triệt kéo kéo cái quần bị Mộ Trường Ca nắm chặt, kéo không ra, ngược lại dây thắt lưng bị đứt, cái quần tuột thẳng xuống dưới, lộ ra đôi chân trắng trẻo mập mạp, và một chiếc quần lót màu hồng.
Mộ Trường Ca: “.”
Du Minh Triệt bất lực nhìn Du Thanh Hòa, vẻ mặt ủy khuất trông đáng thương vô cùng.
“Chị ơi, đều tại chị hôm nay bắt em mặc quần, bị người ta lột mất rồi.”
Du Thanh Hòa vội vàng chạy lại, nhưng không cẩn thận dẫm trúng tay Mộ Trường Ca đang để dưới quần.
“Á!”
“Xin lỗi nhé, tuy huynh thích em trai ta, nhưng kẻ ngốc và kẻ ngốc là không có tương lai đâu, huống hồ hai người đều là nam nhân!”
Mộ Thái Nhiên nghe thấy trọng điểm, chất vấn: “Ngươi là đoạn tụ?”
Mộ Trường Ca vẫn bất động, cái đầu vùi trong bùn đất phát ra giọng nói nghèn nghẹt: “Con là người chết rồi......”
“.”
Đề xuất Ngược Tâm: Sau Trăm Lần Bị Giết Trong Cõi U Minh, Phu Quân Hóa Điên Vì Hối Hận
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới ạ, hóng quá
[Nguyên Anh]
Trả lờiNói b không nghe mình xóa acc b đấy nhé.
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ