Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 62: Tam Thẩm Đi Bán Xà Phòng Thơm, Gặp Được Thương Nhân Khéo Mồm Khéo Miệng

Chương 62: Tam Thẩm Đi Bán Xà Phòng Thơm, Gặp Được Thương Nhân Khéo Mồm Khéo Miệng

Du Thanh Hòa cảm thấy hắn thật là kỳ quặc.

Lúc thì khóc, lúc thì cười.

Chẳng lẽ cũng là một kẻ ngốc giống như Minh Triệt sao?

Thế thì không được, trong nhà đã có một Minh Triệt rồi, thêm một đứa nữa chắc chắn là chịu không thấu.

Thôi bỏ đi.

Dù sao nàng ta cũng chỉ là nhất thời ham mê sắc đẹp, chứ chẳng phải thích Mộ Trường Ca đến thế.

“Cái đó, huynh cứ bận đi, ta không làm phiền huynh nữa.”

Du Thanh Hòa bước ra khỏi phòng, còn tiện tay đóng cửa giúp hắn.

Nàng ta quay sang nói với Du Minh Triệt: “Đi, mau về thôi! Ở đây cũng có một kẻ ngốc giống em đấy.”

Du Minh Triệt: “?”

Nó đứng khựng lại, không chịu đi nữa.

“Chị ơi, anh ấy giống em, vậy có thể làm bạn với em, cùng chơi đùa được không?”

Du Thanh Hòa lắc đầu: “Không được, loại bệnh đó của hắn chỉ có ngày càng nặng thêm thôi, vả lại còn lây nữa đấy!”

Hôm qua nàng ta đến thấy Mộ Trường Ca trông vẫn còn bình thường, hôm nay đã thần trí không tỉnh táo rồi, lại còn thích lấy mông ngồi bệt xuống đất mà đi.

Điều ly kỳ hơn là, ánh mắt hắn nhìn em trai nàng ta chẳng hề trong sáng chút nào.

Du Thanh Hòa cảm thấy Mộ Trường Ca chắc chắn là đã nhắm trúng Du Minh Triệt.

Nếu không sao hắn cứ nhìn chằm chằm vào Du Minh Triệt mà cười ngây dại như vậy!

Tuy Du Minh Triệt là một kẻ ngốc, nhưng trông vẫn rất đáng yêu, dù sao thì nhà họ Du bọn họ chưa bao giờ có kẻ xấu xí.

Dù vậy, Du Thanh Hòa cũng không đời nào đồng ý cho Mộ Trường Ca và Du Minh Triệt ở bên nhau!

“Sau này em tránh xa hắn ra một chút, biết chưa?”

Du Minh Triệt ngây ngô gật đầu, đi theo Du Thanh Hòa về nhà.

Mộ Trường Ca ở trong phòng nghe hết cuộc đối thoại của bọn họ, trong đầu chậm rãi hiện lên một dấu chấm hỏi.

Hắn là hạng người gì mà bị khinh bỉ thế này?

Thích Du Minh Triệt?

Cái này còn khó chịu hơn cả việc để cha hắn đánh chết hắn nữa!

Vết thương ở mông bị lãng quên nãy giờ bỗng âm ỉ đau, Mộ Trường Ca nhe răng trợn mắt nằm xuống giường nghỉ ngơi.

“Chuyện quái gì thế này không biết nữa......”

Hắn đang yên đang lành nằm phơi nắng bên ngoài, từ xa thấy Du Thanh Hòa đi về phía này.

Mộ Trường Ca muốn chạy, nhưng căn bản là chạy không nhanh nổi, hắn chỉ cần cử động một chút là mông đau muốn chết!

Vừa rồi lại ngồi bệt xuống mấy cái như vậy, vết thương chắc chắn là lâu lành hơn rồi!

Haizz!

Hắn đúng là có thù oán gì với nhà họ Du, cứ gặp bọn họ là y như rằng chẳng có chuyện gì tốt đẹp!

Mộ Trường Ca nhe răng trợn mắt nằm lại giường nghỉ ngơi.

Nào ngờ, "nghiệt duyên" giữa hắn và Du Thanh Hòa mới chỉ vừa bắt đầu.

*

Thấm thoắt lại qua hai ngày, hôm nay có một chuyến xe bò đưa bọn họ lên trấn họp chợ.

Giang Hạ đã sớm thu dọn đồ đạc, mang theo số xà phòng thơm đã gói sẵn, định mang lên trấn bán.

Thương Nguyệt Lê và Mộ Thế Tài cùng nhau tiễn bà lên xe bò.

Thương Nguyệt Lê: “Thẩm chú ý một chút, bán không hết cũng không sao, sức khỏe là quan trọng nhất.”

Mộ Thế Tài: “Nương, hay là con đi cùng nương nhé?”

Giang Hạ an ủi xoa đầu Mộ Thế Tài, con trai bà thực sự đã lớn rồi, đã biết xót nương rồi.

Tuy chuyện này ở nhà người khác chỉ là một việc bình thường không thể bình thường hơn, nhưng đối với một Mộ Thế Tài vốn dĩ được nuông chiều từ nhỏ, mắt cao hơn đầu mà nói, thì đúng là tổ tiên hiển linh rồi!

Giang Hạ cười nói: “Không cần đâu, con cứ ngoan ngoãn ở nhà đừng có gây phiền phức cho tẩu tử là được.”

“Nguyệt Lê, con trai ta làm phiền con rồi, nó mà nghịch ngợm thì con cứ bảo Mộ Vân Thăng dạy dỗ nó!”

Thương Nguyệt Lê: “Vâng, con sẽ giúp thẩm trông chừng nó thật tốt.”

Giang Hạ ngồi vững trên xe bò, đặt mấy túi xà phòng dưới chân, tay luôn nắm chặt lấy, sợ sơ sẩy một chút là đồ đạc biến mất.

Có lẽ vì trời lạnh nên hôm nay trên xe bò không có mấy người, dọc đường cũng không xóc nảy như tưởng tượng.

Giang Hạ mang theo một trái tim thấp thỏm đến trấn trên, tìm một chỗ trống trải tấm vải ra, đặt từng cái xà phòng lên rồi bắt đầu bày hàng.

Lúc đầu bà không dám lên tiếng, khách ghé thăm sạp hàng của bà rất ít, đa số chỉ liếc nhìn một cái rồi bỏ đi.

Suốt cả một buổi sáng, bà chỉ bán được duy nhất một cái xà phòng.

Giang Hạ nhìn những chủ sạp bên cạnh lớn tiếng rao bán và lượng khách hàng nườm nượp của họ, liền lấy hết can đảm, cũng định học theo.

“Chào quý khách......”

Mới nói được hai chữ, Giang Hạ đã nhút nhát ngậm miệng lại.

Bà chỉ cảm thấy tim mình đập thình thịch, cứ như sắp nhảy ra ngoài đến nơi rồi.

Giang Hạ trước đây cũng là tiểu thư nhà quyền quý, trước khi gả đi luôn là "trướng rủ màn che", ngay cả lúc lưu đày cũng là cả một đại gia đình đi cùng nhau, đâu có bao giờ đơn độc đối mặt với cảnh tượng này?

Bà nhất thời có chút luống cuống, nhưng trong lòng lại vô cùng lo lắng.

Trong nhà đã chẳng còn gì ăn, Mộ Thái Khải ước chừng vẫn đang muốn ly hôn với bà, nếu bản thân không nỗ lực kiếm chút tiền, Mộ Thế Tài sau này phải làm sao?

“Cô là người mới đến phải không, trên sạp này bán thứ gì thế?”

Chủ sạp bên cạnh thấy bà cả buổi sáng chẳng bán được gì, có chút tò mò.

Tuy huyện Phòng Lăng không phải là một thành phố phồn hoa, nhưng những chủ sạp đến trấn bán đồ, chỉ cần món đồ không quá tệ thì đều sẽ có người mua.

Người phụ nữ bên cạnh hắn trông rất lạ mặt, cũng không giống người biết buôn bán.

Giang Hạ cảnh giác liếc nhìn hắn một cái, nói: “Tôi bán xà phòng thơm.”

“Xà phòng thơm? Đó là thứ gì, nghe chưa thấy bao giờ.”

“Nó cũng giống như bồ kết vậy, nhưng rất thơm, rửa cũng sạch hơn bồ kết, vả lại còn dùng được lâu hơn bồ kết nữa.”

“Thứ tốt như vậy sao? Tôi chưa từng nghe qua, có thể cho tôi xem thử không?”

Giang Hạ mở một cái xà phòng đưa cho hắn.

Người đàn ông đưa lên mũi ngửi ngửi, mắt sáng rực.

Hắn đổ nước lên tay mình, dùng xà phòng xoa xoa.

Tay không chỉ trắng ra không ít, mà còn thơm nữa!

Hắn bình thường trên người luôn có mùi mồ hôi nồng nặc, vợ hắn ngày nào cũng chê hắn hôi, nếu sớm có cái thứ này thì hắn đã có đứa con thứ ba rồi!

Người đàn ông phấn khích nhìn Giang Hạ, hỏi: “Thứ này cô bán bao nhiêu tiền?”

Giang Hạ nhớ lời Thương Nguyệt Lê, nói: “Năm văn tiền một cái.”

“Thế này đi, chúng ta cứ coi như kết bạn, hôm nay tôi giúp cô bán sạch chỗ xà phòng này, cô về nhà suy nghĩ xem có muốn hợp tác lâu dài với tôi không, sau này có xà phòng cứ mang hết đến tiệm của tôi mà bán, thấy sao?”

“Anh còn có tiệm nữa à?”

“Ha ha, đúng vậy, ngay phố bên cạnh thôi, vợ tôi đang trông, là một tiệm hương liệu. Tôi ra đây bày sạp chính là để lôi kéo chút khách khứa qua đó.”

Giang Hạ rất động lòng, nhưng chuyện này không phải một mình bà có thể quyết định được.

Bà nói với người đàn ông rằng mình không phải chủ tiệm, chỉ là giúp người ta mang xà phòng ra bán, sẵn tiện kiếm chút tiền mua thức ăn.

Nào ngờ người đàn ông nghe xong chẳng hề ngạc nhiên.

Hắn vừa nhìn Giang Hạ đã biết bà không phải người có chủ kiến, không thể nào thực sự là chủ tiệm được.

Nhưng người đàn ông cũng không để tâm, nói: “Không sao, cứ coi như kết bạn trước đã, nếu bán hết sạch thì cô giúp tôi làm một cái ân huệ, hỏi xem vị chủ tiệm kia có muốn hợp tác lâu dài với tôi không.”

“Được.” Giang Hạ bán tín bán nghi đồng ý.

Bản thân bà cả buổi sáng mới bán được một cái, hắn làm sao có thể bán hết sạch chỗ này được chứ?

Phải biết rằng trên sạp này có tới tận một trăm cái xà phòng.

Thấy Giang Hạ đồng ý, người đàn ông cầm cái xà phòng đã mở sẵn chạy vào đám đông tuyên truyền, chẳng mấy chốc đã thu hút một đám khách khứa vây quanh.

“Mời mọi người ghé xem, đi ngang qua đừng bỏ lỡ nha!”

Mọi người thấy thứ đồ trên tay hắn chưa từng thấy bao giờ, đều tò mò vây lại.

“Đây là thứ gì thế?”

“Chưa thấy bao giờ luôn.”

Người nọ giơ xà phòng lướt qua dưới mũi họ một vòng: “Cái này chính là loại bồ kết chuyên dùng cho các bậc quyền quý đấy, mọi người ngửi xem, có thơm không?”

“Thật hay giả vậy?”

“Thơm quá đi mất!”

“Hắn nói là đồ chuyên dùng cho quý nhân kìa, chắc không rẻ đâu nhỉ?”

Người đàn ông: “Loại bồ kết này không chỉ thơm, rửa còn cực kỳ sạch, vả lại còn có thể làm trắng da nữa đấy! Không tin mọi người nhìn tay tôi xem, có phải trắng ra bao nhiêu không!”

“Trắng thật kìa......”

“Vậy bao nhiêu tiền một cái?”

Người đàn ông thấy không khí đã chín muồi, nói: “Không đắt, chỉ cần hai mươi văn một cái thôi.”

“Bao nhiêu cơ?”

Giang Hạ trợn tròn mắt: “Hai mươi văn?”

Đề xuất Huyền Huyễn: Đổi Sư Tôn, Nàng Chuyển Tu Vô Tình Đạo: Cả Tông Môn Quỳ Gối Hối Hận!
BÌNH LUẬN
Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Khi nào có chương mới ạ, hóng quá

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
1 tuần trước

Nói b không nghe mình xóa acc b đấy nhé.

Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện