Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 56: Đánh Nhau Một Trận Thu Phục Thợ Mộc, Trà Xanh Lại Muốn Dụ Dỗ Phu Quân

Chương 56: Đánh Nhau Một Trận Thu Phục Thợ Mộc, Trà Xanh Lại Muốn Dụ Dỗ Phu Quân

“Tiền bối, mắng người như vậy là không đúng đâu.”

“Ngươi quản lão tử chắc, lão tử thích mắng ai thì mắng! Sinh con không có lỗ đít thì sao? Tốt quá đi chứ, còn chẳng cần đi vệ sinh nữa!”

Mộ Vân Thăng mím môi, nhịn không nổi nữa.

Hắn lùi lại một bước, đặt hũ rượu vững vàng xuống đất, khẽ nói một câu: “Đắc tội rồi.”

Một tiếng “Rầm” vang lên, cánh cửa viện bị đá văng xuống đất, một lão già để râu dài đang ngồi trong sân uống rượu.

“Cái thằng ranh con này ngứa da rồi phải không!”

Lão đặt bình rượu trong tay xuống rồi lao về phía Mộ Vân Thăng, Mộ Vân Thăng đưa tay đỡ lấy một đấm.

Hai người đánh qua đánh lại, nhất thời không phân thắng bại.

“Khá lắm tiểu tử, công phu không tệ nha!”

“Thân thủ của tiền bối cũng rất khá!”

Lão Lưu lùi lại vài bước, vận khí đan điền, rồi lại đột ngột lao thẳng về phía trước.

Mộ Vân Thăng nghiêng người né tránh, thuận thế tung một cú đá ngang.

Lão Lưu vốn định tránh, nhưng cái xương thắt lưng đột nhiên kêu một tiếng "rắc", cả người cắm đầu xuống đất lăn một vòng.

“Mẹ kiếp! Nếu không phải lão tử bị trẹo lưng thì ngươi đánh thắng được ta chắc!”

“Đợi đã!”

Lão nhắm mắt, mũi khịt khịt ngửi ngửi thứ gì đó, đột nhiên mở bừng mắt, nhìn chằm chằm vào hũ rượu mà Mộ Vân Thăng mang đến.

“Rượu ngon!”

Lão định vồ lấy, nhưng đã bị Mộ Vân Thăng nhanh tay đoạt mất.

Ánh mắt lão Lưu thèm thuồng nhìn hũ rượu: “Tiểu tử, chỉ cần ngươi đưa hũ rượu này cho ta, ngươi bảo lão tử làm gì cũng được!”

“Tiền bối xin lỗi ta trước đã?”

“Hả? Xin lỗi cái gì?”

“Tiền bối mắng ta, mắng ta...” Những lời đó Mộ Vân Thăng thực sự không nói ra miệng nổi.

“Ồ, ngươi nói ta mắng ngươi sinh con không có lỗ đít hả? Ta mắng thì đã sao, ngươi mau đưa rượu cho ta, nếu không đợi ta khỏe lại sẽ tẩn cho ngươi một trận nữa!”

Mộ Vân Thăng giơ hũ rượu lên không trung, làm bộ như sắp ném xuống.

“Ấy ấy ấy, ngươi đừng có kích động! Ta xin lỗi là được chứ gì. Xin lỗi nhé, được chưa.”

Mộ Vân Thăng vẫn dửng dưng.

Lão Lưu xoa xoa cái đầu hói bóng loáng, chột dạ nói: “Được rồi được rồi, xin lỗi, sau này ta không mắng con người ta không có lỗ đít nữa, nếu còn mắng thì phạt ta một tháng không được uống rượu, được chưa?”

“Ừm...”

Mộ Vân Thăng đưa rượu cho lão.

“Hì hì!”

Lão Lưu lập tức bưng hũ rượu dốc thẳng vào miệng.

Một ngụm rượu xuống bụng, lão đỏ mặt cảm thán: “A, rượu ngon!”

“Nói đi, ngươi tìm lão tử có việc gì?”

Mộ Vân Thăng: “Ta muốn nhờ tiền bối giúp đỡ xây nhà.”

“Chuyện nhỏ nhạt thế này sao ngươi không nói sớm? Còn phải lôi lão tử ra đánh một trận mới chịu thôi.”

Mộ Vân Thăng: “......”

Lão Lưu giả vờ ho một tiếng, lại hớp thêm ngụm rượu, hỏi: “Cái nhà nát của ngươi bao giờ thì xây?”

“Ngày mai.”

“Haizz, được rồi, các ngươi cứ chuẩn bị gỗ và nhân công cho tốt, lão tử chỉ quản việc xây thôi, mấy thứ linh tinh khác lão tử không quản đâu nhé.”

“Không vấn đề gì, vậy làm phiền tiền bối rồi.”

“Xì, mau cút đi, đừng có làm phiền lão tử uống rượu, cái đồ——” Nói được một nửa, lão Lưu lập tức mím chặt môi, suýt chút nữa lại phạm lỗi, mẹ kiếp!

Sau khi Mộ Vân Thăng rời đi, lão Lưu nhìn theo bóng lưng hắn lẩm bẩm: “Trông giống cái thằng cha khốn kiếp kia thật đấy, không biết thằng cha đó sinh, phi phi phi, cái mồm thối này, kệ đi, uống rượu!”

Trời cao đất dày, uống rượu là lớn nhất!

Mộ Vân Thăng rời khỏi nhà lão Lưu, trên đường gặp phải Du Thanh Hòa.

Du Thanh Hòa tiến lên hai bước, vui mừng nói: “Là huynh, sao huynh lại ở đây, chẳng lẽ là chuyên môn đến tìm ta?”

“Hừ, hôm qua còn đối xử với ta như vậy, hôm nay đã muốn cầu xin sự tha thứ của ta sao?

Mơ đi!”

“Ta đến tìm lão Lưu ở phía tây thôn, không phải đến tìm cô.”

“Cho, cho dù là vậy, chắc chắn huynh cũng thích ta đúng không.

Thế này đi, chỉ cần huynh xin lỗi ta, ta sẽ để huynh ở rể nhà họ Du chúng ta.

Huynh có biết cô mẫu của ta là ai không?

Đây là phúc phận mà những nam nhân khác cầu tám kiếp cũng không được đấy!”

Mộ Vân Thăng vốn dĩ vẫn coi bọn họ là trẻ con, không ngờ lại gây ra hiểu lầm không đáng có này.

Hắn giải thích: “Cô nương, tại hạ đã có gia thất. Hơn nữa cho dù tại hạ có cưới vợ hay chưa, cũng không thể ở bên cô được, cho nên, mời cô tìm lương duyên khác đi.”

Mộ Vân Thăng nói rất rõ ràng.

Dù hắn có vợ hay không, cũng không thể ở bên Du Thanh Hòa.

“Tại sao!” Du Thanh Hòa không phục.

“Ta chẳng lẽ là hạng phụ nữ tồi tệ lắm sao?”

Mộ Vân Thăng lắc đầu: “Tại hạ không có ý đó, chỉ là chuyện tình cảm, cuối cùng không thể cưỡng cầu.”

Mộ Vân Thăng nói xong, không thèm để ý đến nàng ta nữa, tiếp tục đi tìm những dân làng khác có thể giúp đỡ.

Chuyện này hắn nói nhiều cũng vô ích, vẫn phải để Du Thanh Hòa tự mình thông suốt.

Du Thanh Hòa đứng ngẩn ngơ tại chỗ hồi lâu, chính là không nuốt trôi cơn giận này.

Mọi người rõ ràng đều nói mình là người phụ nữ đẹp nhất thôn, năm đó lúc cập kê, không biết bao nhiêu nam nhân đến cầu thân đều bị nàng ta từ chối!

Mộ Vân Thăng dựa vào cái gì mà không thèm nhìn trúng nàng ta!

Du Thanh Hòa lén lút chạy đến chỗ nhà thôn trưởng, nàng ta muốn xem xem người phụ nữ nào đã vượt mặt mình!

Nàng ta đến nhà thôn trưởng, thấy trong sân có một người phụ nữ đang bận rộn.

Một người trông cũng có vài phần nhan sắc, nhưng lại bị thọt chân.

Giang Hạ thấy có người đến, vội hỏi: “Cô đến tìm thôn trưởng sao? Ông ấy hiện không có nhà.”

“Không phải, cô là Mộ phu nhân phải không, tôi đến tìm Mộ phu nhân.” Du Thanh Hòa mỉm cười nói, thái độ khá ôn hòa, không vì mối quan hệ này mà buông lời ác ý với Mộ phu nhân.

Giang Hạ ngập ngừng gật đầu, cũng không biết nàng ta nói Mộ phu nhân là vị phu nhân nào.

Cộng thêm Vương thị, ở đây có tới bốn vị Mộ phu nhân lận!

“Cô biết đánh đàn, vẽ tranh, thêu thùa không?”

Giang Hạ lắc đầu.

“Vậy cô biết cuốc đất không?”

Giang Hạ lại lắc đầu.

“Vậy cô biết cái gì?”

Giang Hạ bị hỏi đến ngơ ngác, nhất thời cũng không nghĩ ra mình biết cái gì.

“Nương, con đói rồi, bao giờ thì được ăn cơm ạ?”

Mộ Thế Tài từ trong phòng đi ra, rõ ràng là vừa mới ngủ dậy, so với trước đây có thêm vài phần đáng yêu mềm mại.

“Cô, cô với hắn con cái đã lớn thế này rồi sao?”

Du Thanh Hòa lần đầu tiên trong đời mất kiểm soát biểu cảm.

Rõ ràng Mộ Vân Thăng trông cũng chỉ mới ngoài hai mươi, sao lại có một đứa con mười mấy tuổi thế này!

“Tam thẩm, đây là phần cuối cùng rồi, làm xong là có thể nghỉ ngơi.”

Trong phòng lại có một người phụ nữ bước ra.

Du Thanh Hòa như tìm được phao cứu sinh nhìn sang, nhưng lập tức bị đóng đinh tại chỗ.

Người phụ nữ đang nói chuyện tết tóc đuôi sam lỏng lẻo rủ trước ngực, trên đầu không có bất kỳ trang sức nào, tuy mặc bộ y phục đơn giản nhất nhưng cũng không giấu nổi khí chất cao quý toát ra từ người nàng.

Nàng rất đẹp, vẻ đẹp đầy rực rỡ.

Như hoa mẫu đơn mùa xuân, hoa mai mùa đông, dù đặt ở đâu cũng là sự tồn tại đặc biệt nhất.

Du Thanh Hòa vân vê vạt áo, đứng tại chỗ, có chút luống cuống.

“Vị này là?”

—— Ngoại truyện ——

Nhà họ Lý.

“Cha! Sao cha lại đánh con!”

“Thằng ranh con, ngươi đem rượu của ta đi đâu rồi?”

“Con chẳng phải đã nói rồi sao, đem đổi lấy ba con gà rừng, có thể bán được hai trăm văn đấy! Chẳng lỗ tí nào!”

Lý cha tức đến đỏ mặt tía tai: “Hũ rượu đó là lão tử tốn một lượng bạc lên trấn đổi từ chỗ lão nát rượu về đấy, cái đồ phá gia chi tử!”

“Hả?” Lý Đại Phúc mặt mũi bầm dập, lúc này trong lòng vô cùng hối hận, thấy cha định đánh tiếp, hắn vắt chân lên cổ mà chạy.

Lý cha cầm chổi đuổi đến tận gốc cây.

“Có giỏi thì ngươi xuống đây cho lão tử, xem ta có xử đẹp ngươi không!”

“Con không giỏi, con không xuống!”

“Oái! Á——”

Lý Đại Phúc vì chuyện này mà bị cha tẩn cho một trận tơi bời, la hét suốt cả một đêm mới chịu thôi.

Đề xuất Ngọt Sủng: Kỳ Công Thử Lòng, Chẳng Thể Thất Bại
BÌNH LUẬN
Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Khi nào có chương mới ạ, hóng quá

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
1 tuần trước

Nói b không nghe mình xóa acc b đấy nhé.

Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện