Chương 197: Truy Tìm Kẻ Phản Bội, Hù Cho Tiểu Nha Hoàn Suýt Chút Bay Màu
“Em ấy có nói đi đâu không?”
Nha hoàn lắc đầu: “Nô tỳ không biết ạ.”
“Xuân Hy tỷ tỷ trước khi đi chỉ bảo nô tỳ chăm sóc tiểu thư cho tốt, còn lại không nói gì thêm.”
“Ta biết rồi, các ngươi ra ngoài canh giữ đi.”
“Rõ...”
Mộ Vân Thăng tiến lên, đón lấy Tuế Tuế trong lòng nàng: “Nàng nghi ngờ là Xuân Hy sao?”
“Không, Xuân Hy là người chàng tìm cho ta, đối với chàng, ta vẫn rất yên tâm.”
Tuế Tuế nhìn trái nhìn phải, hoàn toàn không hiểu cha nương đang nói gì.
“Cha ơi, Xuân Hy tỷ tỷ bị làm sao ạ?”
“Không sao hết, Tuế Tuế có đói không?”
Tuế Tuế sờ sờ cái bụng tròn vo của mình, nói: “Con vừa nãy ở phòng tổ mẫu đã ăn cơm tối rồi, đầu bếp nấu món cá vược hấp, ngon lắm ạ!”
Cô bé đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, vội vàng bảo Mộ Vân Thăng đặt mình xuống.
“Sao thế con?”
“Tiểu Hoàng hôm nay vẫn chưa vận động, nó mà không giảm cân nữa là sẽ béo đến mức không đi nổi đường mất!”
Nói xong, Tuế Tuế tức giận chạy ra ngoài, giữa đường còn bị một viên đá nhỏ làm vấp một cái, suýt chút nữa đã có màn tiếp xúc thân mật với mặt đất.
“Chậm chút thôi, đừng để bị ngã.”
“Biết rồi ạ~”
Tuế Tuế vẫy vẫy tay với hai người, sau đó đầu cũng không ngoảnh lại mà quay người rời đi.
Hai nha hoàn vốn đứng canh ở cửa cũng vội vàng đuổi theo, sợ Tuế Tuế giữa đường xảy ra chuyện gì.
Buổi tối, Thương Nguyệt Lê ngồi trước bàn trang điểm chải đầu.
Hôm nay Xuân Hy không có ở đây, nha hoàn phía sau này làm việc cứ hấp tấp, luôn làm nàng không thoải mái.
“Suýt ——”
Tóc của Thương Nguyệt Lê lại bị nha hoàn vô tình giật một cái, đau đến mức nàng hít một hơi khí lạnh.
Nha hoàn sợ hãi vội vàng quỳ xuống, run giọng nói: “Phu nhân, nô tỳ không cố ý ạ.”
Thương Nguyệt Lê cạn lời rồi.
Rõ ràng người đau là nàng, nha hoàn này khóc cái nỗi gì chứ?
Đừng có làm như thể là mình đang bắt nạt người ta vậy.
Thương Nguyệt Lê rũ mắt liếc nhìn người đang run rẩy vì sợ bị trách phạt dưới đất, bất lực nói: “Ta cũng không phải mãnh thú gì, chỉ là giật tóc một cái thôi mà, ngươi sợ hãi cái gì chứ?”
“Nô tỳ làm sai chuyện, sợ phu nhân trách phạt.”
Nha hoàn từ đầu đến cuối đều cúi gầm mặt, vào phòng lâu như vậy rồi, Thương Nguyệt Lê đến mặt mũi nàng ta trông như thế nào cũng không biết.
“Ngẩng đầu lên.”
Nha hoàn do dự một lát, chậm rãi ngẩng cằm lên, nhưng đôi mắt vẫn luôn nhìn xuống đất.
Thương Nguyệt Lê tỉ mỉ nhận diện khuôn mặt nàng ta, xác nhận trước đây chưa từng thấy trong phủ.
Nàng quay người đối diện với gương đồng tháo những chiếc trâm cài tóc còn lại xuống, giả vờ như vô tình hỏi: “Ngươi tên là gì?”
“Nô tỳ tên là Lục La.”
“Lục La à... tên nghe cũng hay đấy, vào phủ từ lúc nào?”
“Đã được một thời gian rồi ạ.”
“Một thời gian là bao lâu?”
Ánh mắt nha hoàn lảng tránh, nói dối: “Nô tỳ không nhớ rõ ạ.”
Thương Nguyệt Lê nhíu mày: “Chính ngươi đã lĩnh bao nhiêu lần tiền lương cũng không nhớ rõ sao?”
Thấy con ngươi dưới mí mắt Lục La đảo qua đảo lại, Thương Nguyệt Lê đặt trâm cài lên bàn, lại tháo chiếc vòng ngọc trên tay xuống, hù dọa:
“Ngươi đừng có nghĩ đến chuyện lừa gạt ta. Kẻ trước đây dám nói dối trước mặt bản phu nhân, giờ đã thành phân bón hoa ở vườn sau rồi đấy.”
Cơ thể Lục La cứng đờ trong chốc lát, vội vàng đổi giọng: “Nô tỳ nhớ ra rồi, nô tỳ là nửa tháng trước mới vào phủ tướng quân, vẫn chưa kịp lĩnh tiền lương.”
“Vậy trước đây ngươi hầu hạ ở đâu?”
“Nô tỳ trước đây luôn làm việc nặng ở tiền viện, được lão phu nhân thương xót nên mới được sắp xếp vào nội viện hầu hạ.”
Nửa tháng trước mới vào phủ, lại luôn ở tiền viện...
Chẳng trách Thương Nguyệt Lê thấy nàng ta mặt lạ hoắc.
Nhưng Lục La này chắc chắn có vấn đề.
Thương Nguyệt Lê liếc nhìn nàng ta, không định rút dây động rừng lúc này.
Đang định bảo nàng ta lui xuống, ngoài cửa liền truyền đến tiếng “cộc cộc cộc”, tiếp theo chính là bóng dáng quen thuộc kia.
“Nô tỳ thỉnh an phu nhân.”
Thương Nguyệt Lê nháy mắt với Xuân Hy một cái, Xuân Hy liền lập tức hiểu nàng muốn làm gì.
Xuân Hy tiến lên phía trước, đặt nhẹ tay lên vai Lục La.
Cũng không biết phu nhân đã nói gì với con bé này, mà nó sợ đến mức liên tục xin lỗi.
“Phu nhân, nô tỳ biết sai rồi, cầu xin phu nhân đừng biến nô tỳ thành phân bón hoa!”
Thương Nguyệt Lê: “...”
Nàng nhìn về phía Xuân Hy, bất lực nhún vai.
Ai mà biết con bé này nhát gan thế chứ.
Xuân Hy an ủi: “Lục La, em về nghỉ ngơi trước đi, ở đây để chị hầu hạ phu nhân là được rồi.”
Lục La vẫn co rúm dưới đất không dám cử động.
Thương Nguyệt Lê day day thái dương, thầm thề sau này không bao giờ tùy tiện hù dọa người khác nữa.
Nàng dặn dò: “Lục La, ngươi lui xuống trước đi.”
Cuối cùng, lại bổ sung thêm một câu: “Yên tâm đi, sẽ không nửa đêm trói ngươi lại làm phân bón đâu.”
Lời này vừa nói ra, Lục La càng run rẩy dữ dội hơn.
“Nô tỳ xin cáo lui.”
Nói xong, nàng ta chạy trối chết rời đi.
Xuân Hy nhìn bóng dáng run rẩy của nàng ta mà lắc đầu, đi tới cầm lấy lược ngọc, thành thục chải đầu cho Thương Nguyệt Lê.
“Xuân Hy, Lục La vào nội viện từ ngày nào?”
Xuân Hy cẩn thận chải mượt mái tóc vốn bị Lục La chải thành nút thắt, nói: “Con bé đó hôm kia được lão phu nhân sắp xếp vào nội viện, luôn phụ trách quét dọn lá rụng và sỏi đá trên con đường nhỏ bên ngoài Nguyệt Quế Hiên.”
Chỉ trong một câu nói, Xuân Hy đã chải mượt được nút thắt kia.
Nàng lại lấy từ trong tủ ra một lọ kem dưỡng tóc, thoa nhẹ lên đuôi tóc Thương Nguyệt Lê, tiếp tục nói: “Chiều nay, nô tỳ có xin phép tổng quản ra ngoài một chuyến, thấy Lục La trông có vẻ thật thà nên mới để con bé thay nô tỳ hầu hạ phu nhân, nhưng không ngờ con bé làm việc lại không đáng tin cậy như vậy.”
“Cũng là lỗi của nô tỳ, nhìn lầm người, mới để phu nhân phải chịu khổ thế này.”
Kỹ thuật chải đầu của Xuân Hy rất tốt, Thương Nguyệt Lê thoải mái nheo mắt lại, có chút buồn ngủ.
Nhưng những lời Xuân Hy nói, nàng rốt cuộc đều nghe lọt tai.
Lục La sau khi tới nội viện liền luôn phụ trách vệ sinh bên ngoài Nguyệt Quế Hiên.
Nàng hôm nay cùng Mộ Vân Thăng đi vào, những lời nói đó cũng không hề đặc biệt giấu giếm ai.
Cho nên nếu Lục La muốn biết hành tung của họ, chỉ cần cầm dụng cụ quét dọn, thành thật đứng canh bên ngoài Nguyệt Quế Hiên là được, căn bản không tốn chút sức lực nào.
Thương Nguyệt Lê: “Vậy hôm nay nàng ta có ra khỏi phủ không?”
Xuân Hy: “Đầu bếp ở tiểu khố sáng nay có nhờ con bé ra chợ phía tây mua hai con cá vược tươi về.”
Trong lúc nói chuyện, Xuân Hy đã chải mái tóc của Thương Nguyệt Lê mượt mà vô cùng, dưới ánh nến còn có thể hiện lên độ bóng loáng.
“Phu nhân, thời gian không còn sớm nữa, nô tỳ đi chuẩn bị nước rửa mặt nhé?”
“Được.”
Thương Nguyệt Lê buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, suýt chút nữa đã ngồi ngủ quên luôn!
Cho đến khi chiếc khăn ấm áp áp lên mí mắt, nàng mới cảm thấy tỉnh táo hơn một chút.
Xuân Hy trước tiên dùng nước sạch và sữa rửa mặt tẩy sạch phấn son trên mặt Thương Nguyệt Lê, sau đó lại thoa sáp thơm lên mặt nàng.
Loại sáp thơm này thực chất là một loại mỹ phẩm dưỡng da đơn giản hóa, Thương Nguyệt Lê đặc biệt mua công thức bảo Giang Hạ làm.
Xuân Hy nhẹ nhàng xoa đều sáp thơm trên mặt nàng, lại dùng con lăn ngọc lăn nhẹ quanh mặt.
Không biết qua bao lâu, Thương Nguyệt Lê cảm thấy mình như mơ một giấc mơ.
Đến khi nàng mở mắt ra lần nữa, mới phát hiện từ lúc nàng nhắm mắt đến giờ, chưa đầy một khắc đồng hồ.
Nàng chớp chớp mắt, nói với Xuân Hy: “Thời gian không còn sớm nữa, em về nghỉ ngơi trước đi.”
“Dạ vâng...”
Đề xuất Hiện Đại: Tình Yêu Tôi Dành Cho Anh, Xin Dừng Lại Tại Đây
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới ạ, hóng quá
[Nguyên Anh]
Trả lờiNói b không nghe mình xóa acc b đấy nhé.
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ