Chương 188: Chữa Khỏi Bệnh Ngốc, Cả Nhà Đoàn Viên Trở Về Kinh Thành
“Làm gì có, ha ha, phu nhân nàng nói bậy gì thế.”
Mộ Vân Thăng đành cắn răng ngồi xuống trước mặt thần y.
Vương Ngũ: “Đưa tay cho tôi.”
Ông ta nhắm mắt cảm nhận kỹ mạch đập của Mộ Vân Thăng.
Hồi lâu sau, ông ta đột nhiên mở mắt ra, hỏi: “Hai người muốn xem bệnh về phương diện nào?”
Thương Nguyệt Lê: “...”
Mộ Vân Thăng: “...”
“Xem cái đầu của hắn.”
“Phu quân của tôi đoạn thời gian trước bị ngã từ vách núi xuống nên mất trí nhớ, người cũng trở nên hơi ngốc nghếch.”
Thương Nguyệt Lê nói năng vẫn còn uyển chuyển chán.
Đâu chỉ là trở nên hơi ngốc nghếch, căn bản chính là một kẻ ngốc!
Nhưng may mắn là vẫn còn nhận ra nàng, nếu không Thương Nguyệt Lê nhất định phải cho Mộ Vân Thăng nếm mùi “gia pháp hầu hạ”.
Vương Ngũ ngẩn ra một lát, dường như không ngờ người đàn ông trông bảnh bao thế này lại là một kẻ ngốc.
“Thế nào, kẻ ngốc ông cũng chữa được chứ?”
“Tất nhiên rồi!”
Ánh mắt Vương Ngũ kiên định, lấy ra bộ châm cứu gia truyền châm vài mũi lên đầu Mộ Vân Thăng.
Một lát sau, ông ta rút ngân châm ra, vuốt râu thong thả nói:
“Phu quân của cô tôi đã chữa khỏi rồi, đưa tiền đi.”
Ông ta xòe tay phải ra đòi tiền Thương Nguyệt Lê, “Không đắt, chỉ năm lạng bạc thôi.”
Bà thím lúc đầu vẫn chưa đi, nghe thấy lời này càng thêm sốt ruột.
“Vương Ngũ, ông lừa tiền của một kẻ ngốc, thật là không có lương tâm!”
Vương Ngũ cúi đầu né tránh lá rau nát bà thím ném tới, vặn lại: “Tôi lừa tiền chỗ nào, bà tự nhìn đi, hắn rõ ràng đã được tôi chữa khỏi rồi!”
Thương Nguyệt Lê bán tín bán nghi nhìn về phía Mộ Vân Thăng.
Dáng vẻ không nói lời nào của hắn lúc này cực kỳ giống lúc chưa mất trí nhớ.
Trên đường tới trấn Kiều Khê, Thương Nguyệt Lê cũng không ít lần tìm đại phu xem bệnh cho Mộ Vân Thăng, vốn dĩ đều không ôm hy vọng gì rồi, chẳng lẽ thật sự bị người này chữa khỏi sao?
Thương Nguyệt Lê thử gọi một câu: “A Thăng, chàng còn nhớ ta không?”
Mộ Vân Thăng trầm giọng “ừm” một tiếng.
Thực ra ký ức của hắn hai ngày trước đã hoàn toàn khôi phục rồi, chỉ là không biết vì tâm lý gì mà mãi vẫn chưa thú nhận với phu nhân.
Thương Nguyệt Lê nghe thấy hắn đáp lại, mắt sáng lên trong chốc lát, kinh hỉ nói: “Chàng đều nhớ ra hết rồi sao?”
“Đều nhớ ra hết rồi.”
Mộ Vân Thăng nhìn Thương Nguyệt Lê: “Nàng và nương, còn có Tuế Tuế và Chiêu Chiêu... phu nhân, ta đều nhớ ra hết rồi.”
Động tác ném lá rau nát của bà thím khựng lại, đầy vẻ không thể tin nổi.
Chẳng lẽ thật sự bị lão lừa đảo này chữa khỏi sao?
Vương Ngũ chớp thời cơ, vội vàng hô to: “Bà thấy chưa, tôi chữa khỏi rồi, tôi mới không phải kẻ lừa đảo trong miệng bà!”
Thực ra Vương Ngũ thật sự không phải kẻ lừa đảo gì.
Những lời ông ta nói khi xem bệnh cho người ta trước đây đều là thật.
Rất nhiều người đều ôm tâm lý xem náo nhiệt tới xem bệnh, thực chất cơ thể khỏe mạnh vô cùng, chẳng có chuyện gì cả.
Còn có không ít người đã bệnh tình nguy kịch rồi, dù Hoa Đà tái thế cũng vô phương cứu chữa.
Đã như vậy rồi, Vương Ngũ còn có thể có cách gì chứ?
Thế là, ông ta càng đi càng xa trên con đường bị mọi người hiểu lầm, cứ thế trở thành kẻ lừa đảo trong miệng bà thím.
Thậm chí ngay cả đồng môn sư huynh đệ của ông ta cũng cảm thấy ông ta làm hỏng bảng hiệu của Thần Y Cốc, không còn qua lại với ông ta nữa.
Về chuyện này, Vương Ngũ thực sự oan uổng.
Còn về việc tại sao ông ta có thể chữa khỏi cho Mộ Vân Thăng nhanh như vậy, đương nhiên là vì ông ta liếc mắt một cái đã phát hiện ra người đàn ông trước mặt này đang giả ngốc lừa vợ mình!
Lúc ông ta châm cứu cho Mộ Vân Thăng đã ghé sát tai người đàn ông nói vài câu thì thầm.
Vương Ngũ đã minh oan được cho mình, Mộ Vân Thăng cũng nhân cơ hội này “khôi phục” ký ức.
Một kế hoạch vẹn cả đôi đường, không ai là không đồng ý.
Người đã chữa khỏi, Thương Nguyệt Lê vui mừng đưa cho Vương Ngũ mười lạng bạc!
Vương Ngũ nhận lấy, cười đến không khép được miệng.
Hì hì, tối nay lại có thể ăn một bữa thịnh soạn rồi.
...
Sau khi mọi chuyện đã bụi bặm lắng xuống, Thương Nguyệt Lê trực tiếp sử dụng bùa dịch chuyển tức thời dẫn theo Mộ Vân Thăng cùng nhau quay về phủ tướng quân ở kinh thành.
Trong sân truyền đến tiếng cười nói vui vẻ của Tuế Tuế.
Thương Nguyệt Lê đẩy cửa ra, vừa vặn nhìn thấy Tuế Tuế đang dắt hai bàn tay nhỏ của hệ thống nhảy múa trên mặt đất.
“Nương thân?”
Tuế Tuế ngẩn ra một lát.
Sau khi phản ứng lại, lập tức lao tới sà vào lòng Thương Nguyệt Lê.
“Nương thân, cuối cùng người cũng về rồi, Tuế Tuế nhớ người lắm!”
Thoáng thấy Mộ Vân Thăng phía sau, mắt Tuế Tuế lại sáng lên trong chốc lát.
“Cha, cha cũng ở đây sao!”
Mộ Vân Thăng cười cười, ra hiệu im lặng với Tuế Tuế.
“Tuế Tuế ngoan, chuyện cha về đừng nói với bất kỳ ai biết chưa?”
Đám người Vương Sảng còn cách kinh thành khoảng một hai ngày đường nữa.
Trước đó, Mộ Vân Thăng không thể để bất kỳ ai biết hắn đã về trước.
Nếu không náo tới chỗ hoàng đế thì khó mà giải thích.
Tuế Tuế tuy không biết tại sao, nhưng vẫn gật đầu lia lịa.
Con bé che miệng nói nhỏ: “Cha yên tâm, con tuyệt đối sẽ không nói cho bất kỳ ai biết đâu!”
“Ngoan lắm.”
...
Hai ngày sau.
Mộ Vân Thăng đợi sẵn ở ngoài kinh thành từ sớm, nhân lúc mọi người nghỉ ngơi đã lặng lẽ quay trở lại đội ngũ.
Lúc hắn không có mặt, luôn là con rối do Thương Nguyệt Lê sắp xếp thay thế mình.
Cộng thêm sự che chở của Vương Sảng, không có ai khác biết thời gian qua Mộ Vân Thăng căn bản không có mặt.
“Tướng quân, ngài đã về rồi!”
Thấy Mộ Vân Thăng, Vương Sảng đầy vẻ kích động.
Mộ Vân Thăng trầm giọng “ừm” một tiếng, đưa cho hắn một viên thuốc màu nâu.
Đây là thuốc giải của bột thôi miên mà Thương Nguyệt Lê để lại trước đó.
“Uống cái này đi.”
Đối mặt với lời của Mộ Vân Thăng, Vương Sảng không hề do dự, cầm lấy viên thuốc nhét thẳng vào miệng.
Một lát sau, hắn cảm thấy đầu óc mình “oanh” một tiếng, dường như đột nhiên quên mất rất nhiều chuyện.
Nhưng hắn vốn là người vô tư, lắc lắc đầu liền không nghĩ nhiều nữa.
Ánh mắt Mộ Vân Thăng dừng lại trên người Trần Cương ở cuối đội ngũ.
Đã qua một thời gian, một cánh tay của hắn buông thõng vô lực bên sườn.
Người gầy đi không ít, cũng không còn vẻ kiêu ngạo như trước.
Trước đây vì mất trí nhớ nên Mộ Vân Thăng vẫn chưa tìm Trần Cương tính sổ chuyện hắn ám toán mình.
Nhưng nhìn dáng vẻ của hắn hiện giờ, sau này e là khó mà ngóc đầu lên được nữa.
Mộ Vân Thăng dời mắt, không còn quan tâm đến hắn nữa.
Hắn nể tình Trần Cương là thuộc hạ cũ đi theo mình nhiều năm, chỉ cho hắn một hình phạt nhỏ.
Những ngày tháng sau này của Trần Cương ra sao đều không còn nửa điểm quan hệ với hắn nữa rồi...
Đề xuất Cổ Đại: Thật Thiên Kim Trở Về Khi Đã Tuổi Tứ Tuần, Bị Gia Đình Khinh Miệt Và Màn Phản Đòn Đanh Thép
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới ạ, hóng quá
[Nguyên Anh]
Trả lờiNói b không nghe mình xóa acc b đấy nhé.
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ