Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 158: Kẻ Ngốc Hay Thiên Tài? Màn Kịch Tại Dưỡng Tâm Điện

Chương 158: Kẻ Ngốc Hay Thiên Tài? Màn Kịch Tại Dưỡng Tâm Điện

Hoàng cung, Dưỡng Tâm điện.

Sau buổi bãi triều, Thương Chính giữ lại mấy vị đại thần quan trọng ở lại Dưỡng Tâm điện để bàn bạc đại sự.

Trong đó bao gồm cả Mộ Vân Thăng.

Mộ Vân Thăng giấu đôi bàn tay trong ống tay áo quan bào, không kiên nhẫn mà vân vê, thần sắc đầy vẻ khó chịu.

Dùng lời của phu nhân nhà hắn mà nói, đây chính là tăng ca!

Là hành vi bóc lột giá trị thặng dư của bọn họ một cách trắng trợn!

Vốn dĩ theo thời gian bãi triều bình thường, Mộ Vân Thăng đã sớm về tới phủ rồi.

Biết đâu chừng còn có thể nhìn thấy phu nhân vừa mới ngủ dậy.

Lại trêu chọc nàng một chút.

Sau đó nhận lấy một cái tát "thơm tho" từ phu nhân.

Mộ Vân Thăng mím đôi môi khô khốc, thả hồn treo ngược cành cây, mặc kệ Thương Chính có nói đến khô cả nước miếng hắn cũng chẳng thèm mở miệng.

Bầu không khí bỗng nhiên im lặng trong chốc lát.

"Rầm!"

Thương Chính đột ngột ném tấu chương xuống đất.

"Lũ lụt ở Lĩnh Nam đã xảy ra một tháng rồi, các khanh vẫn chưa nghĩ ra đối sách giải quyết, trẫm nuôi các khanh có tác dụng gì!"

Thái giám và cung nữ run rẩy quỳ rạp xuống, da đầu dán chặt vào mặt đất, không dám ngẩng lên dù chỉ nửa phân.

Bởi vì ngay vừa rồi, có một cung nữ vô tình ngẩng đầu lên đã bị Thương Chính sai người lôi xuống chém đầu trực tiếp!

"Bệ hạ bớt giận!"

Các quan viên có mặt đều cúi rạp người xuống, ngoại trừ Mộ Vân Thăng.

Hắn vì mải mê suy nghĩ tối nay ăn gì nên không chú ý đến chuyện vừa xảy ra.

Vẫn đứng thẳng tắp như một cây cột tại chỗ.

Bất động như núi.

"..."

Thương Chính vốn dĩ vì chuyện kho riêng bị trộm mà đầy bụng lửa giận.

Nay lại thấy Mộ Vân Thăng đứng đực ra đó như một kẻ ngốc, suýt chút nữa thì tức tới mức hộc máu.

"Mộ ái khanh, phải chăng khanh đã có cách giải quyết trong lòng?"

"Chi bằng nói ra cho trẫm nghe thử."

Mộ Vân Thăng vẫn không nhúc nhích, ngay cả độ cong của ánh mắt nhìn xuống cũng giữ nguyên không đổi.

"Mộ ái khanh?"

Thương Chính nén giận gọi thêm một lần nữa.

"..."

Các quan viên bên cạnh đều toát mồ hôi hột thay cho Mộ Vân Thăng.

Dám làm bộ làm tịch trước mặt Thánh thượng, hắn là người thứ hai.

Còn người thứ nhất, ước chừng đã sớm chết ở xó xỉnh nào đó rồi.

Thương Chính giận dữ thở ra luồng hơi nóng hổi, tiện tay vớ lấy một bản tấu chương ném thẳng vào người Mộ Vân Thăng.

"Mộ Vân Thăng!"

"Thần có mặt."

"Trẫm hỏi khanh trong lòng đang nghĩ cái gì."

Mộ Vân Thăng buột miệng đáp: "Thịt kho tàu."

"Phụt——"

"Cái gì?"

Thương Chính nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Chẳng lẽ Mộ Vân Thăng ở Phòng Lăng ba năm đã biến thành kẻ ngốc rồi sao?

"Thôi bỏ đi, trẫm nhìn thấy các khanh là thấy phiền."

"Hôm nay nếu không nghĩ ra đối sách thì tất cả đừng hòng về nhà!"

Thương Chính trực tiếp phất tay áo rời đi, nhốt bọn họ lại đây.

"Giờ phải làm sao đây?"

"Tối nay nếu thật sự phải ngủ lại trong cung, ngày mai không chừng sẽ xảy ra chuyện loạn gì nữa!"

"Mộ tướng quân, về chuyện lũ lụt Lĩnh Nam, ngài có đối sách gì không?"

Mộ Vân Thăng lắc đầu.

Vẻ mặt đúng kiểu "hỏi gì cũng không biết".

Hắn biết hôm nay Thương Chính triệu tập mọi người ở đây là "ý tại ngôn ngoại".

Mục đích thực sự là muốn ép buộc các đại thần cùng quyên góp tiền cứu trợ cho Lĩnh Nam.

Mà Thương Chính, với tư cách là Hoàng đế Đại Khánh, có vơ vét hơn một nửa số tiền đó cũng chẳng ai dám hỏi một câu.

Những người có mặt ở đây ai chẳng là cáo già.

Làm sao có thể cam tâm tình nguyện để Hoàng đế đem gia sản của mình đi quyên góp?

Mà hành động lỗ mãng hôm nay của Mộ Vân Thăng cũng là do hắn cố ý làm vậy.

Mục đích là để nói cho mọi người biết.

Hắn, Mộ Vân Thăng, chỉ là một võ tướng đầu óc ngu ngơ, đối với chuyện quyền mưu hoàn toàn mù tịt, cũng chẳng hề quan tâm.

Mọi người cứ thế ở lại Dưỡng Tâm điện đến tận đêm khuya cũng chẳng bàn bạc ra được kết quả gì.

Thương Chính thực sự hết cách, đành phải cho bọn họ giải tán.

Ít nhất là để khỏi chướng mắt mình.

Đến khi Mộ Vân Thăng về tới tướng quân phủ thì đã là giờ Hợi.

Trong lòng hắn có chút thấp thỏm.

Về muộn thế này, phu nhân chắc chắn là rất giận.

Nhưng chắc là lo lắng chiếm phần nhiều, cho nên tối nay...

Chắc sẽ không bắt hắn ngủ dưới đất đâu nhỉ?

Mộ Vân Thăng không chắc chắn mà nghĩ thầm.

"Cha ơi, cha về rồi!"

Mộ Vân Thăng bế thốc Tuế Tuế vừa từ xó xỉnh nào đó chui ra.

"Mẹ con đâu?"

"Mẹ vừa mới ra ngoài rồi ạ."

Mộ Vân Thăng lấy chiếc lá trên đầu Tuế Tuế xuống: "Muộn thế này rồi, mẹ con đi đâu?"

Tuế Tuế lắc đầu, đưa tờ giấy mà Thương Nguyệt Lê đưa cho mình cho Mộ Vân Thăng.

"Mẹ bảo con đưa cái này cho cha, nói cha xem xong là biết ạ."

Mộ Vân Thăng nhận lấy, sau khi nhìn rõ nội dung bên trên, chân mày hắn nhíu chặt lại.

*

Phía bắc thành, tiệm hạt dẻ.

Kinh thành giờ Dậu bắt đầu lệnh giới nghiêm.

Lúc này trên phố không một bóng người.

Ánh trăng nhạt nhòa rải xuống đất, soi sáng con hẻm nhỏ tối tăm.

Thương Nguyệt Lê khoác một chiếc áo choàng đen, chui ra từ con hẻm, dưới chân còn có một con mèo nhỏ mập mạp đi theo.

Cũng chẳng biết đầu óc Lục Thời Thanh có vấn đề gì không.

Tiệm hạt dẻ phía bắc thành cách tướng quân phủ xa như vậy.

Nàng đi bộ tới đây cũng mất hơn nửa tiếng đồng hồ!

Trong đầu đột nhiên vang lên giọng nói âm u của hệ thống:

[Ký chủ, cô nói xem có khi nào hắn định giết người diệt khẩu không?]

"Cẩn thận ta tịch thu hết tiểu thuyết của ngươi đấy."

[Ồ!]

Hệ thống lập tức ngậm miệng.

Không lâu sau, nó lại nhịn không được.

[Ký chủ, Lục Thời Thanh tìm cô không phải là muốn nối lại tình xưa với cô đấy chứ!]

"Làm sao có thể, trong nguyên tác Lục Thời Thanh chỉ coi ta là một quân cờ có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào, căn bản không tồn tại chuyện nối lại tình xưa..."

"Pháp... fuck."

[Sao vậy ký chủ?]

"Ngươi tự nhìn đi."

Hệ thống ngẩng đầu, nhìn thấy Lục Thời Thanh đang tựa vào bên cạnh tiệm hạt dẻ, mặc một bộ y phục màu tím lòe loẹt, đầu đội ngọc quan.

Hoàn toàn không liên quan gì đến vẻ thanh lãnh thường ngày.

[Ký chủ, tôi cảm thấy như có mùi quấy rối tình dục phảng phất trong không khí vậy.]

"Hì hì..."

Thương Nguyệt Lê cảm thấy mắt mình bị vấy bẩn rồi.

Nàng từng bước một tiến lại gần.

"Điện hạ, ta cứ ngỡ... ngài sẽ không tới."

"Dừng dừng dừng, ta không phải điện hạ gì cả, hiện tại ta là phu nhân của Mộ tướng quân. Còn nữa, hôm nay ta tới là muốn nói với ngài, sau này không có việc gì thì đừng tới phiền ta, ta không muốn dính dáng gì tới ngài nữa!"

Sắc mặt Lục Thời Thanh lạnh xuống.

"Cho nên, nàng thực sự yêu Mộ Vân Thăng rồi?"

"Ừ hử."

Nắm đấm của Lục Thời Thanh giấu trong ống tay áo siết chặt, khóe miệng nặn ra một nụ cười.

"A Lê, ta biết nàng vì chuyện ba năm trước mà giận ta, thực ra trong lòng ta cũng có nàng."

"Từ khi nàng theo người nhà họ Mộ bị lưu đày tới Phòng Lăng, ta mỗi ngày ăn không ngon ngủ không yên, suýt chút nữa thì lâm bệnh nặng không dậy nổi."

Vừa nói, Lục Thời Thanh vừa ho khan hai tiếng.

Dường như để chứng minh hắn thực sự vì sự ra đi của Thương Nguyệt Lê mà trở nên yếu ớt.

"A Lê, chỉ cần nàng bằng lòng đứng về phía ta, đợi sau khi nhà họ Mộ hoàn toàn sụp đổ, ta sẽ cưới nàng làm chính thê, có được không?"

Thương Nguyệt Lê nhướng mày, hỏi hệ thống trong đầu: "Tiểu Hoàng, chế độ ghi âm đã mở chưa?"

[Bao trọn gói thưa ký chủ!]

Thương Nguyệt Lê mím môi, bấm mạnh vào cánh tay để không cho mình cười ra tiếng.

Nàng ngẩng đầu, giả vờ bộ dạng lệ nhòa trong mắt.

"Chính thê? Vậy ngài định xử lý Hứa Y Y thế nào?"

Lục Thời Thanh hơi khựng lại.

"A Lê, ta chỉ coi nàng ta là một quân cờ có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào, nàng không cần lo lắng, lòng chân thành của ta đối với nàng, trời đất chứng giám."

"Ta không tin, trừ phi ngài thề."

"Được, ta thề."

Lục Thời Thanh giơ ba ngón tay lên: "Những lời ta nói hôm nay, câu câu là thật, nếu có nửa lời gian dối, trời đánh thánh đâm!"

"Ầm đoàng!"

Đề xuất Cổ Đại: Nghĩa Huynh Mưu Đồ Gia Nghiệp, Ta Đòi Mạng Hắn
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Khi nào có chương mới ạ, hóng quá

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
3 tháng trước

Nói b không nghe mình xóa acc b đấy nhé.

Luna
Luna

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện