Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 106: Trốn Tránh Mỹ Nhân, Mầm Lúa Mạch Xanh

Chương 106: Trốn Tránh Mỹ Nhân, Mầm Lúa Mạch Xanh

"Du Thanh Hòa!"

Mộ Trường Ca hít một hơi khí lạnh, sợ tới mức vội vàng chui xuống gầm bàn trốn biệt.

"Trường Ca, đệ làm cái gì thế?"

Lý Đại Phúc nhìn một chuỗi động tác liên hoàn của hắn, ngơ ngác gãi đầu.

"Suỵt!"

Mộ Trường Ca ra dấu im lặng, dùng tấm vải đỏ trùm kín đầu mình lại.

Du Thanh Hòa thu ô lại dựng bên cửa, tự mình bước vào trong.

"Lý Đại Phúc, ở đây còn tuyển người không?"

Lý Đại Phúc đỏ mặt, thẹn thùng nói: "Thanh Hòa, sao cô lại tới đây?"

Hắn bê chiếc ghế mà Mộ Trường Ca vừa ngồi đặt ra sau lưng Du Thanh Hòa.

"Đi đường xa mệt rồi phải không, nào, ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đi."

Mộ Trường Ca há miệng mắng vài câu nhưng không phát ra tiếng.

Du Thanh Hòa: "Anh cũng biết đấy, cha mẹ tôi mất sớm, cô mẫu tuổi đã cao, đệ đệ lại là kẻ ngốc, những năm qua cả nhà đều dựa vào một mình tôi chống đỡ.

Tôi nghe nói ở đây tuyển công nhân dài hạn, mỗi tháng có năm lượng bạc, nên muốn tới đây thử vận may, ít nhất cũng có thể để cô mẫu và Minh Triệt được ăn một bữa cơm no."

Mộ Trường Ca không ngờ thân thế của Du Thanh Hòa lại thê thảm đến vậy, tuổi còn nhỏ đã phải gánh vác trách nhiệm của cả gia đình, điều này làm hắn nhớ tới tỷ tỷ của mình, Mộ Vân Thục.

Hồi Tết, cha hắn và Lâm di nương vừa mở miệng đã đòi Mộ Vân Thục ba lượng bạc.

Không chỉ vậy, Lâm Chi Man còn ép buộc Mộ Vân Thục mỗi tháng phải đưa cho gia đình ba lượng bạc tiền phụng dưỡng, nếu không đưa sẽ gả nàng cho một lão góa vợ.

Mộ Vân Thục tuy mở một y quán, nhưng mỗi lần thu tiền không nhiều, bao nhiêu ngày qua cũng chỉ mới tích cóp được bốn lượng bạc.

Nhưng đối mặt với sự tham lam vô độ của Lâm Chi Man, nàng cũng chẳng biết làm sao.

Mộ Trường Ca hít hít mũi, chợt thấy chân tê rần, bèn đứng phắt dậy. Kết quả quên mất mình đang ngồi xổm dưới gầm bàn, đầu đập mạnh vào mặt bàn phát ra một tiếng "cốp" vang dội.

"Suýt, đau chết ta rồi!"

"Mộ Trường Ca, sao anh lại ở đây?"

Mộ Trường Ca ôm đầu, cười gượng gạo: "Ha ha, đây là xưởng do tẩu tẩu ta mở, ta ở đây làm giám công."

Du Thanh Hòa liếc nhìn Mộ Trường Ca từ trên xuống dưới, châm chọc: "Không ngờ anh còn có sở thích trốn dưới gầm bàn nghe lén người khác nói chuyện đấy."

Lý Đại Phúc: "Trường Ca, đệ mau lấy tờ cam kết ra cho Thanh Hòa ký đi."

"Có ngay."

Trong mắt Du Thanh Hòa xẹt qua một tia kinh ngạc.

Nàng biết xưởng này là do nhà họ Mộ mở, vốn tưởng rằng mình và Mộ Trường Ca có thù oán, xưởng sẽ không nhận mình, không ngờ lại vào được dễ dàng như vậy.

Mộ Trường Ca: "Ta thấy cô sức yếu nhưng tay chân khéo léo, vậy sắp xếp cho cô làm khâu xe giấy nhé."

Du Thanh Hòa khẽ nhíu mày, hỏi: "Xe giấy là làm gì, có khó học không?"

Mộ Trường Ca ngẩn người.

Hắn cũng chẳng biết xe giấy là làm gì, chỉ nghe tẩu tẩu nói qua bước này không cần sức lực gì nhiều, hợp với người có lòng kiên nhẫn và tay chân khéo léo.

Hắn nghĩ một lát rồi nói: "Không khó học đâu, đơn giản lắm, đến lúc đó cô tới làm là biết ngay."

"Ồ."

Du Thanh Hòa cầm bút lông chấm chút mực, ký tên mình lên giấy.

Mộ Trường Ca vươn vai một cái, đem tất cả những tờ cam kết đã ký hôm nay bọc trong tấm khăn trải bàn màu đỏ nhét vào trong áo tơi, đi về phía nhà họ Mộ ở phía đông thôn.

Lý Đại Phúc mặc áo tơi vào, đi theo sau lưng Du Thanh Hòa: "Thanh Hòa, trời mưa đường trơn khó đi, để tôi đưa cô về."

Du Thanh Hòa nhìn hắn một cách khó hiểu.

"Chẳng lẽ anh đưa tôi về thì đường sẽ dễ đi hơn sao?"

Nói xong, nàng bung chiếc ô giấy dầu, đầu cũng không ngoảnh lại mà rời đi, để lại một mình Lý Đại Phúc đứng ngẩn ngơ tại chỗ, thất thần nhìn bóng lưng nàng dần khuất sau màn mưa.

*

Trận mưa phùn này rả rích mãi đến hoàng hôn mới chịu ngừng.

Bầu trời đột ngột hửng nắng.

Ánh hoàng hôn vàng rực mang theo những tia sáng đỏ li ti, nhẹ nhàng lướt qua cánh đồng phía tây, cuối cùng dừng lại trên những dãy núi xa xăm, làm bạn với mây trôi.

Mộ Vân Thăng đưa tay kéo Thương Nguyệt Lê một cái.

Trời vừa tạnh, bọn họ đã chạy ngay ra đồng.

"Đây là lúa mạch nhà chúng ta trồng sao?"

Thương Nguyệt Lê tò mò ngồi xổm xuống đất, đầu ngón tay khẽ chạm vào những mầm non xanh mướt.

Mùa đông giá rét lặng lẽ qua đi, lúa mạch trên đồng đều đã đâm chồi nảy lộc, trở thành những mầm non xanh mướt.

Lý Đại Dũng từ mảnh ruộng nhà mình đi tới.

Trên người hắn vẫn còn mặc áo tơi, ướt sũng.

"Cả vùng đất trên núi này đều là đất tốt, chỉ tiếc là sông cách đây xa quá, nước không tưới lên được."

Hắn cắm chiếc cuốc xuống đất, tay chống lên cán cuốc, mắt nheo lại vì bị ánh hoàng hôn chiếu vào.

"Mùa đông thì còn đỡ, chứ cứ đến mùa hè là mầm non trên mấy mảnh ruộng này đều chết khô hết."

Thương Nguyệt Lê đứng dậy, nhìn vùng đất hoang bao la trên núi, đột nhiên hỏi: "Nếu nước có thể tưới lên được, thì những mảnh đất này đều có thể trồng trọt sao?"

"Cái đó là chắc chắn rồi. Tôi đã nói rồi, đây toàn là đất tốt, nếu nước mà tưới lên được, tôi thà ở luôn trên ruộng này, mỗi ngày trời vừa sáng là bắt đầu cuốc đất khai hoang ngay!"

"Sao thế, cô có cao kiến gì à?"

Lý Đại Dũng đột nhiên nhìn về phía Thương Nguyệt Lê, ánh mắt đầy vẻ tò mò.

Nhà họ Mộ này từ khi vào thôn đã làm ra bao nhiêu thứ lạ lẫm.

Nào là xà phòng, than không khói rồi lại đến giấy... đều không phải là thứ mà người bình thường có thể nghĩ ra được.

Chẳng lẽ cô vợ nhà họ Mộ này thật sự có cách đưa nước lên núi?

Thương Nguyệt Lê lắc đầu.

Nàng không có cách, nhưng Hệ thống chắc chắn có cách.

Huyện Phòng thuộc địa hình đồi núi, ruộng của mọi người đều ở trên núi, muốn tưới nước chỉ có thể gánh từng gánh đi lên, vừa tốn thời gian vừa tốn sức, những mảnh ruộng ở địa thế cao một chút là cứ đến mùa hè là bị hạn chết.

Chính vì những nguyên nhân này nên lương thực sản xuất ra của cả thành phố mỗi năm không được bao nhiêu.

Vốn dĩ sản lượng lương thực trên mỗi mẫu đất đã không nhiều, nếu không khai hoang thêm, cứ kéo dài mãi như vậy, e rằng sau này có tiền cũng chẳng mua nổi lương thực.

Nàng còn nhớ trong tiểu thuyết, hai năm nay Đại Khánh đang gặp nạn đói, xem ra phải sớm tính toán thôi.

Thương Nguyệt Lê cùng Mộ Vân Thăng đi dạo một vòng quanh các cánh đồng lân cận.

Sau khi về nhà, nàng dựa theo trí nhớ vẽ sơ đồ phân bố ruộng đất và các con sông trong thôn lên giấy.

Ruộng trong thôn chủ yếu tập trung ở phía tây, sông chảy từ bắc xuống nam ra khỏi thôn, tuy sông chủ yếu ở phía tây nhưng khoảng cách đến ruộng vẫn còn một đoạn.

Hệ thống tra cứu bách khoa toàn thư.

【Ký chủ, chúng ta có thể xây một cái guồng nước, đào một cái ao dưới chân núi rồi dẫn nước vào đó.】

"Sau đó thì sao?"

【Sau đó lại chế tạo một cái guồng nước trục đứng cao tầng, chúng ta có thể dẫn nước lên cao để tưới ruộng rồi!】

Đề xuất Hiện Đại: Từ Chối Liên Hôn, Cô Khiến Thiếu Gia phát Điên Vì Mình
BÌNH LUẬN
Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Khi nào có chương mới ạ, hóng quá

Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

Trả lời
2 tuần trước

Nói b không nghe mình xóa acc b đấy nhé.

Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện