Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi nhìn thấy đống quần áo trong tủ bị giày vò đến thảm hại, tim tôi vẫn không kìm được mà thắt lại một nhịp.
Theo quan sát, con gái của nhân tình mẹ tôi chắc cũng trạc tuổi tôi. Nhưng ở cái tuổi này rồi, chứ có phải trẻ con đâu, sao cô ta có thể ở bẩn đến mức này?
Nhìn những vết bẩn và cả vết máu khô trên bộ đồ tôi yêu thích, cơn giận trong lòng tôi bốc lên ngùn ngụt.
Tôi quay ngoắt lại chất vấn: "Cô lấy quyền gì mà mặc đồ của tôi?"
Trên mặt người phụ nữ kia thoáng qua một tia chột dạ, nhưng miệng lưỡi vẫn cứng như vịt luộc: "Cô lấy bằng chứng gì bảo tôi mặc?"
"Cô chắc chứ?"...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 37 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Hiện Đại: Duyên Tình Dằng Dặc, Đến Ngày Tan