"Mày còn dám nhắc đến?"
Nếu không phải Kỷ Tử Huyên xúi giục ả đi dạy dỗ Kỷ Lạc Dao, ả làm sao lại chọc phải Kỷ Lạc Dao? Nếu không chọc phải Lạc Dao thì hôm qua ả cũng chẳng phải mất mặt đến mức đó.
Vốn tưởng rằng có Lâm Hải trấn giữ, dạy dỗ Kỷ Lạc Dao là chuyện dễ như trở bàn tay, ai ngờ lại "xôi hỏng bỏng không"! Vết thương của mọi người thực ra không nặng lắm, đều là vết thương ngoài da. Nhưng những vị trí Lạc Dao chọn lại quá hiểm hóc, tuy không chết người nhưng lại đau đến thấu xương.
Lâm Hải vốn dĩ hống hách quen rồi, đây là lần đầu tiên bị vả mặt đau đớn như vậy.
Lâm Chi sợ Lâm Hải trút giận lên đầu mình, ra sức nịnh nọt Lâm Hải, mặc dù bình thường ả cứ gọi anh anh em em, nhưng thực chất quan hệ của bọn họ cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam.
Ý của Lâm Hải rất đơn giản và rõ ràng, muốn gã không thù hằn ả thì ả phải dâng hiến bản thân.
Ban đầu Lâm Hải đồng ý đến chống lưng cho Lâm Chi là vì Lâm Chi bảo có em gái xinh tươi có thể "khai phá", giờ thấy món hời đã định sẵn bị hụt mất, đương nhiên phải có người bù đắp tổn thất cho gã.
Lâm Chi cứ nghĩ đến tối hôm qua, cái thân hình béo múp và bóng mỡ của Lâm Hải đè lên người mình như con lợn ủi đi ủi lại là ả lại thấy buồn nôn.
Mặc dù Lâm Chi ả cũng chẳng phải loại thanh cao gì, nhưng ban đầu việc nhắm vào Lạc Dao là ý của Kỷ Tử Huyên, cuối cùng dựa vào cái gì mà chỉ có mình ả phải chịu trừng phạt?
Ả hiểu rõ mười mươi, Kỷ Tử Huyên lợi dụng việc ả ghét tiểu tam và việc ả cũng có chút ngưỡng mộ Tô Trạch để mượn đao giết người, xúi giục ả đi dạy dỗ Kỷ Lạc Dao. So với kẻ chỉ là đồng phạm như ả, kẻ chủ mưu như Kỷ Tử Huyên mới càng đáng bị trừng phạt hơn.
"Tan học chiều nay, đợi tao ở cổng trường, nếu không đến, mày biết hậu quả rồi đấy."
Nói xong nhóm Lâm Chi liền nghênh ngang rời đi, chỉ để lại Kỷ Tử Huyên một mình ngồi thụp trong nhà vệ sinh, thút thít khóc.
Hại người thì hại mình, chính là đang nói về Kỷ Tử Huyên lúc này.
...
Sau khi tan học buổi sáng, đám đàn em theo lệ thường đến tìm Tư Tuân.
Thấy đại ca nhà mình bị Lạc Dao "giam lỏng", đứa nào đứa nấy như loại đàn ông "vắt chanh bỏ vỏ", lập tức thề thốt —— sau này tuyệt đối không làm phiền Tư Tuân học hành nữa, rồi đồng loạt hả hê chạy mất hút.
Hai người ăn trưa ngay tại lớp, ăn xong, Lạc Dao lại một lần nữa bắt Tư Tuân viết từ vựng.
Trong lớp rất yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng mới nghe thấy giọng nói lạnh lùng của thiếu nữ thốt ra một từ tiếng Anh.
Tư Kiến Vĩ chính là lúc này lén lút mò đến cửa sau lớp Một.
Đứa con trai vốn dĩ ngông cuồng không ai bảo nổi của ông, lúc này đang cầm bút, ngoan ngoãn ngồi trên ghế nghe viết từ vựng, ngoan đến mức Tư Kiến Vĩ có lúc tưởng mình đang gặp ảo giác.
"Từ cuối cùng, devote."
Lạc Dao đọc xong liếc nhìn cửa sau, thấy là một ông già, cũng không để tâm lắm.
"Xong rồi."
Tư Tuân viết xong, đưa cuốn sổ cho Lạc Dao, sau đó nhìn chằm chằm đối phương, trong mắt có sự mong đợi mà chính cậu ta cũng không nhận ra.
Lạc Dao liếc mắt một cái, dùng bút đỏ đánh một dấu tích: "Đúng hết."
Còn chưa kịp để Tư Tuân vui mừng lấy một giây, liền thấy Lạc Dao lật sách tiếng Anh ra, dùng bút gạch mười từ vựng: "Đây là những từ sáng mai phải kiểm tra."
"..."
Lạc Dao lại lấy từ trên bàn mình ba cuốn sổ tay đưa cho cậu ta: "Đây là những trọng điểm thi mà tôi đã tổng kết, không cần học thuộc hết, chỉ cần nhớ một nửa là lấy được bằng B toàn bộ không thành vấn đề."
"Ồ."
"Gần trường có một công viên."
"Hửm?" Quả nhiên là không nhịn được rồi chứ gì, quả nhiên vẫn là muốn hẹn hò với mình chứ gì! Cậu ta biết ngay mà, bổ túc gì đó đều là cái cớ hết!
"Sau này tan học chúng ta sẽ đến đó bổ túc."
"??" Hẹn hò trong truyền thuyết đâu rồi?
Lạc Dao tiếp tục nói: "Cậu có chỉ số thông minh không cao, cần phải lấy cần cù bù thông minh."
Đề xuất Hiện Đại: Chạm Vào Hoa Hồng