Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 475: Thăng cấp Nguyên Anh

Dung Trúc vốn là Thuần Dương chi thể, kẻ được thiên đạo ưu ái, theo lý mà nói lôi kiếp này sẽ nhỏ thôi. Nhưng Dung Trúc tu luyện quá dễ dàng, không chỉ có "bàn tay vàng" Lạc Dao mà còn có truyền thừa của Thanh Hư, đúng là đã "hack game" quá nhiều, nên dù chỉ là lôi kiếp kỳ Nguyên Anh mà cũng to lớn đến đáng sợ.

Ai không biết còn tưởng đây là thăng cấp kỳ Hóa Thần không chừng.

Dung Trúc lấy pháp bảo Lạc Dao đã chuẩn bị sẵn cho mình ra chắn trên đỉnh đầu.

Chỉ thấy tia lôi kiếp to bằng bắp tay kia bỗng chốc to thêm một vòng thấy rõ bằng mắt thường.

Ước chừng ý của nó là: Ngươi còn dám dùng ngoại quải à? Đúng là không coi bố con nhà ai ra gì mà.

Dung Trúc bỗng cảm nhận được sự bất mãn của lôi kiếp: "..."

"Ầm ầm ầm ——"

Tia lôi kiếp màu tím khổng lồ từ trên trời giáng xuống, đánh thẳng vào Dung Trúc, lôi kiếp đánh trúng pháp bảo, pháp bảo không sao, thế là lại một tia lôi kiếp nữa giáng xuống, liên tiếp ba tia, pháp bảo cũng nát bét, Dung Trúc cũng bị dư chấn của lôi kiếp đánh trúng.

Hắn vội vàng ngồi thiền, hấp thụ luồng sức mạnh lôi kiếp này.

Lôi kiếp này cũng có cái lợi, có thể tôi luyện kinh mạch, khiến kinh mạch của mình trở nên mạnh mẽ hơn.

Vừa hấp thụ xong, Dung Trúc liền nhanh chóng rời khỏi chỗ cũ.

Không lâu sau, có không ít người tu chân kéo tới đây, nhìn thấy mảnh đất bị lôi kiếp tàn phá mà há hốc mồm kinh ngạc.

"Đây chắc là thăng cấp kỳ Hóa Thần rồi, xem ra giới tu chân lại sắp có thêm một vị đại năng nữa."

...

Dung Trúc chẳng hề hay biết những lời cảm thán của người khác.

Sau khi thăng cấp thành công, hắn liền nhanh chóng rời khỏi rừng Lạc Nhật, sau đó thay một bộ y phục mới, lại uống Dịch Dung Đan rồi mới đi về phía thành Lạc Nhật.

Đây là nơi hắn sinh ra và lớn lên nên Dung Trúc vô cùng quen thuộc.

Năm năm rưỡi không quay lại, thành Lạc Nhật vẫn chẳng hề thay đổi.

Hắn vừa đi vừa giới thiệu cho Lạc Dao từng cảnh vật nơi đây: "... Quán trọ Tiên Kiếm là nơi hồi nhỏ tôi muốn vào nhất, mỗi lần đi ngang qua đây đều ngửi thấy mùi thịt và mùi rượu thơm phức, lúc đó ước mơ của tôi là được đánh một bữa no nê ở đây đấy."

"Ừ."

Dung Trúc vừa nói vừa bước vào quán trọ Tiên Kiếm, đặt một phòng riêng, sau đó gọi tất cả các món đặc sản của quán trọ ra một lượt.

"Lạc Dao, cô có khả năng hóa thành hình người không?"

Cô đã ở bên cạnh hắn gần năm năm rồi.

Năm năm qua, bất kể là lúc thuận lợi hay lúc hiểm nguy, luôn là cô ở bên cạnh chỉ bảo, bảo vệ và giúp đỡ hắn.

Trong lòng Dung Trúc, Lạc Dao là người bạn đồng hành quan trọng nhất, vừa là thầy vừa là bạn.

"Xin lỗi ký chủ, tôi chỉ là một chuỗi mã code thôi, không thể biến thành người được."

Ngân Hà Hào: "..." Bố mày tin sái cổ luôn đấy.

Tiếc là Dung Trúc không rõ chuyện này nên vô cùng thất vọng.

Mã code là cái gì thì trước đây Lạc Dao đã giải thích cho hắn rồi. Nhớ lại những vị diện công nghệ cao mà Lạc Dao kể, Dung Trúc bỗng thấy có chút hướng khởi.

Chỉ cần phi thăng, hắn nói không chừng có thể phá vỡ hư không để đi xem quê hương của Lạc Dao.

Trong lúc hai người trò chuyện, thức ăn cũng đã lên đủ.

Mùi thịt và mùi rượu vẫn không hề thay đổi, Dung Trúc cầm đũa lên ăn vài miếng, gật đầu nói: "Quả nhiên rất ngon, nhưng khác với mùi vị trong tưởng tượng của tôi."

"Thứ trong tưởng tượng bao giờ cũng tốt đẹp hơn mà."

"Đúng vậy."

Dung Trúc thong thả thưởng thức những món ăn này.

Hắn thấy cuộc đời đúng là kỳ diệu, năm năm trước hắn còn đang phải đau đầu vì sinh kế, giờ đây đã thành Nguyên Anh lão tổ, đạt tới độ cao mà trước đây hắn có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Dung Trúc đang ăn thì nghe Lạc Dao nói: "Ký chủ, Bạch Thiên Ly và Giang Hựu đang ở hậu viện của quán trọ này đấy."

"Không ngờ bọn họ lại ở ngay quán trọ này."

Việc Bạch Thiên Ly và Giang Hựu đến thành Lạc Nhật cũng chẳng khó đoán.

Truyện được đăng tại Bán Hạ Tiểu Thuyết, đọc ở đó vui hơn nhiều.

Đề xuất Trọng Sinh: Trùng Sinh: Ta Xé Nát Kịch Bản Bố Thí
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện