Chuyện Dung Trúc thăng liên tiếp hai cấp khiến buổi luyện kiếm sáng sớm kết thúc trong không khí chẳng mấy vui vẻ.
Vốn dĩ mọi người đều đứng cùng một vạch xuất phát, nhưng Dung Trúc chớp mắt đã vượt xa bọn họ, những người khác thấy hụt hẫng, không vui cũng là chuyện bình thường.
Trong số đó, Bạch Thiên Ly là người khó chịu nhất.
Cô ta không ngờ Dung Trúc đã bị cô ta chèn ép đến mức này rồi mà vẫn có thể thăng cấp lên Trúc Cơ trung kỳ. Cứ theo tốc độ thăng cấp hiện tại của hắn, e rằng chưa đầy nửa năm nữa là hắn sẽ đạt tới Trúc Cơ đỉnh phong.
Bạch Thiên Ly bắt đầu thấy phân vân.
Cô ta không biết nên nhân lúc Dung Trúc còn chưa quá lợi hại mà trừ khử hắn luôn, hay là đợi tu vi hắn cao thêm chút nữa rồi mới ra tay?
Dù sao đợi hắn leo cao rồi mới đẩy xuống thì Dung Trúc chắc chắn sẽ đau đớn hơn nhiều, báo thù như vậy mới sướng.
Nghĩ đến đây, Bạch Thiên Ly quyết định mình vẫn nên nhẫn nhịn thêm chút nữa.
...
Chuyện Dung Trúc thăng cấp đã truyền đến tai Bạch Huyền Quân.
Đồ đệ mình nhận có tư chất tốt, lý ra Bạch Huyền Quân phải vui mừng mới đúng, nhưng cứ nghĩ đến những gì con gái kể về hành vi của Dung Trúc lúc riêng tư, ông ta lại thở dài ngán ngẩm lắc đầu.
Hồi đầu gặp Dung Trúc, ông ta đã nhìn ra ngay hắn là một mầm non tốt.
Tiếc là đối phương thấy ông ta ăn mặc sang trọng liền nịnh nọt lấy lòng, khiến Bạch Huyền Quân vô cùng chán ghét. Người tu chân lẽ ra phải coi tiền tài như phấn thổ, cái kiểu khúm núm nịnh bợ này chắc chắn là loại người trước mặt một kiểu sau lưng một kiểu.
Ông ta vốn không muốn nhận Dung Trúc, nhưng lại tình cờ phát hiện hắn sở hữu Thuần Dương chi thể, đây đúng là thứ có thể gặp mà không thể cầu, đặc biệt là con gái ông ta có Thuần Âm chi thể, thiên phú bị phong ấn, nếu hai người có thể song tu thì chắc chắn sẽ phá giải được phong ấn.
Nhưng trước đó, ông ta nghĩ vẫn nên giữ người bên cạnh mình để xem có thể uốn nắn tính cách của hắn không, tiếc là gần hai năm trôi qua vẫn chẳng có tiến triển gì, ngược lại còn tệ hơn.
Bạch Huyền Quân vô cùng thất vọng, nghe tin đối phương không cần ông ta chỉ dạy mà tự mình thăng liên tiếp hai cấp, từ Luyện Khí tầng chín lên thẳng Trúc Cơ trung kỳ, trong lòng ông ta ngổn ngang trăm mối tơ vò, có một sự khó chịu không nói nên lời.
Cái tu vi này giống như tát thẳng vào mặt ông ta một cái, bảo rằng không có ông thì Dung Trúc hắn vẫn cứ "ngon lành cành đào".
Dĩ nhiên, ý nghĩ đó chỉ thoáng qua trong đầu Bạch Huyền Quân.
Người tu chân tâm địa phải rộng mở.
Bạch Huyền Quân nỗ lực thuyết phục bản thân, nghĩ rằng vẫn nên đi xem tình hình của Dung Trúc thế nào.
Thiên phú của Dung Trúc tuy tốt, nhưng thăng cấp nhanh quá mức thế này, chẳng lẽ là gặp được cơ duyên gì sao?
...
Khi Dung Trúc trở về chỗ ở, hắn liền lo lắng nói: "Lạc Dao, tôi thăng liên tiếp hai cấp, e là bảo mình không gặp cơ duyên thì chẳng ai tin, người khác tôi không sợ, nhưng nếu sư phụ đích thân tới kiểm tra, e là chuyện tâm pháp và công pháp sẽ không giấu nổi."
Liên quan đến tâm pháp và công pháp Tiên giai, Dung Trúc nghĩ dù là Huyền Quân Kiếm Thánh thì chắc chắn cũng sẽ nảy sinh lòng tham.
"Đừng sợ, trừ khi lão ta dùng phép sưu hồn, nếu không sẽ chẳng bao giờ phát hiện ra tâm pháp và công pháp trong thức hải của anh đâu."
Dung Trúc nghe vậy mới yên tâm: "Đa tạ."
"Ừ."
Giọng cô vẫn lạnh nhạt, nhưng trong lòng Dung Trúc lại thấy ấm áp hơn đôi chút.
Vốn dĩ hắn tưởng con đường tu chân chắc chắn sẽ cô độc và gập ghềnh, nhưng giờ đây nếu có Lạc Dao ở bên cạnh cùng hắn truy cầu đại đạo, dường như cũng không tệ lắm.
Quả nhiên Dung Trúc đoán không sai.
Ngay ngày hôm sau khi hắn thăng cấp, hắn đã bị Bạch Huyền Quân gọi tới viện của ông ta.
"Đệ tử Dung Trúc bái kiến sư phụ."
"Ừ." Bạch Huyền Quân liếc nhìn hắn, không để lại dấu vết mà thăm dò tu vi của hắn: "Vi sư nghe nói con trong vòng chưa đầy một tháng đã từ Luyện Khí tầng bảy thăng lên Trúc Cơ trung kỳ?"
"Dạ thưa sư phụ, đúng vậy ạ."
"Tốc độ thăng cấp này nhanh đến mức bất thường, có phải con đã đi vào con đường tà môn ngoại đạo nào không?"
Truyện được đăng tại Bán Hạ Tiểu Thuyết, đọc ở đó vui hơn nhiều.
Đề xuất Xuyên Không: Ca Ca Không Ngừng Hắc Hóa