Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 449: Chìm đắm tu luyện

Dung Trúc dù sao cũng chưa đạt đến mức tích cốc.

Tu luyện cả ngày trời, tuy tinh thần sảng khoái nhưng cái bụng thì biểu tình dữ dội.

Hắn nhìn trời, giờ này đã qua giờ cơm của tông môn, may mà trong nhẫn trữ vật vẫn còn ít lương khô.

Đã là đại sư huynh đứng đầu Xích Tiêu Tông mà Dung Trúc ăn uống có hơi bị "hẻo".

Miếng lương khô cứng ngắc, cắn một miếng phải hớp một ngụm nước, nếu không thì đừng hòng nuốt trôi.

Hắn chẳng thấy khổ chút nào, trước khi vào Xích Tiêu Tông, hắn cũng chỉ là một thằng nhóc nghèo kiết xác Luyện Khí tầng hai, làm nghề nghe ngóng tin tức trong thành, kiếm chẳng bao nhiêu nhưng cũng đủ sống.

Lúc được Bạch Huyền Vũ nhìn trúng, hắn cứ ngỡ mình một bước lên mây, chạm tới đỉnh cao nhân sinh, tuy đến Xích Tiêu Tông rồi cuộc sống có hơi khác so với tưởng tượng, nhưng ít ra cơm ăn áo mặc không lo, hắn không cần vì sinh kế mà đau đầu, chỉ cần nỗ lực tu luyện là được.

Thế nên dù là một đại sư huynh hữu danh vô thực, Dung Trúc cũng chưa từng oán hận Bạch Huyền Vũ.

"Lạc Dao, tuy không biết mục đích của cô là gì, nhưng vẫn cảm ơn cô."

Dù là Tẩy Tủy Đan hay tâm pháp, đó đều là những lợi ích thực tế mà hắn nhận được.

"Ừ." Lạc Dao đáp một tiếng, không nói gì thêm.

Dung Trúc cũng không hỏi nữa, ăn no xong, hắn liền uống viên Tẩy Tủy Đan vừa nhận được. Tẩy Tủy Đan đối với người đã đạt Trúc Cơ trở lên thì không có tác dụng gì mấy, nhưng với kẻ vẫn còn ở mức Luyện Khí như Dung Trúc thì hiệu quả cực lớn.

Sau khi uống thuốc, không lâu sau, cả người hắn bắt đầu đau nhức, hắn nghiến răng, trán lấm tấm mồ hôi hột, ngay sau đó, trên người bắt đầu tiết ra một lớp tạp chất đen ngòm.

Đây chính là tác dụng của Tẩy Tủy Đan, tẩy kinh phạt tủy, cải thiện thể chất.

Dung Trúc nhìn đống chất bẩn trên người, lập tức đi tắm rửa.

Thực ra Thanh Khiết Thuật sơ cấp hắn cũng biết dùng, nhưng chắc do chưa quen với cuộc sống tu chân, hắn cứ thấy dùng phép thuật rửa không sạch bằng nước thật.

Tắm xong, hắn mới sực nhớ ra: "Lạc Dao, lúc nãy cô có nhìn tôi tắm không đấy?"

"Không." Lạc Dao nói dối không chớp mắt.

"Vậy thì tốt." Dung Trúc thắt dây lưng, lại hỏi: "Lạc Dao, tôi có thể gặp cô không?"

"Có gì mà nhìn, đẹp đẽ gì đâu."

"..."

Dung Trúc không gặng hỏi nữa.

Hắn chỉnh đốn trang phục rồi lại về phòng ngồi thiền.

Lạc Dao thấy chán, bèn nhắm mắt ngủ đông, còn chuyện của Dung Trúc thì cô quăng cho Ngân Hà Hào canh chừng, dù sao nó mới là hệ thống thật, cô chỉ là hàng pha-ke thôi.

Ngân Hà Hào: "..."

Rốt cuộc là ký chủ làm nhiệm vụ hay là tui làm nhiệm vụ vậy trời?

Về chuyện này, Lạc Dao chỉ phán một câu: Thế rốt cuộc là ai đang đi dọn bãi chiến trường cho ai?

Thôi được rồi.

Ngân Hà Hào lẳng lặng làm việc.

Dù sao nó cũng chẳng cần ngủ.

...

Dung Trúc có tâm pháp mới, suốt ngày chìm đắm trong tu luyện, chẳng thèm bước chân ra ngoài.

Dù sao nhẫn trữ vật cũng đủ lương khô, cộng thêm việc Lạc Dao thỉnh thoảng lại tung ra nhiệm vụ tu luyện hằng ngày, phần thưởng là cả đống đan dược.

Có cái hắn dùng được, có cái không, nhưng tất cả đều là cực phẩm đan dược, đồ xịn cả đấy.

Kể cả không dùng thì để dành đem bán đổi linh thạch cũng ngon.

Lương khô của hắn là dùng linh thạch kiếm được lúc trước để mua, cũng sắp cạn rồi. Ở đây, bổng lộc mà một đại sư huynh nên có dường như đã bị người ta "quên khẩn trương", mỗi tháng đến một viên linh thạch cũng chẳng thấy đâu, đúng là phải kiếm ít tiền để phòng thân.

Dung Trúc tu luyện trong viện được năm ngày, Bạch Thiên Ly cuối cùng cũng nhớ tới hắn.

Chẳng phải giờ mới nhớ, mà là trước đó không thèm để tâm, nhưng thấy Dung Trúc mãi không xuất hiện, Bạch Thiên Ly lại thấy không yên lòng. Dù sao chẳng ai rõ hơn cô ta rằng thiên phú tu luyện của Dung Trúc cao đến mức nào.

Truyện được đăng tại Bán Hạ Tiểu Thuyết, đọc ở đó vui hơn nhiều.

Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện