Ở vị trí nào thì mưu sự đó, dù ban đầu mục đích làm hoàng đế của Quý Triều chỉ là để trả thù hoàng tộc họ Giang, nhưng một khi đã ngồi vào vị trí này, hắn phải quản lý tốt thiên hạ.
Dù đã tin lời Lạc Dao, Quý Triều vẫn hỏi: "Nếu thành thân, tình kiếp của cô có thể hóa giải?"
"Ừm."
"Vậy cô sẽ ở đây bao lâu?"
"Cho đến khi anh qua đời."
Thiếu nữ gương mặt lạnh lùng, Quý Triều nhìn cô, nửa ngày sau mới gật đầu: "Được."
Gió khẽ thổi qua, cuốn theo lời nói của hắn vào hư không.
Nhưng Lạc Dao đã nghe thấy.
Ngân Hà Hào: "..."
Thành thân với một thái giám, ký chủ đúng là đỉnh của chóp.
Bố của mày mãi mãi là bố của mày!
...
Việc Quý Triều giao phó, Lạc Dao nhanh chóng hoàn thành.
Đặc biệt là có được danh sách tham ô hối lộ đó, Quý Triều đã thẳng tay chỉnh đốn triều đình một phen, trong phút chốc, các quan viên trong triều đều trở nên liêm chính hơn hẳn.
Ở một diễn biến khác, Giang Ngân và Lục Tuyên lại chẳng dễ dàng như vậy.
Họ trải qua muôn vàn gian khổ, cuối cùng cũng tới được một trong Tứ Cảnh, chính là biên cương nơi Ôn Học đóng quân, kết quả lại được thông báo Ôn tướng quân đã về kinh thuật chức, mang theo cả con gái Ôn Nhã.
Giang Ngân và Lục Tuyên suýt chút nữa thì sụp đổ.
Bởi vì giờ muốn đi nơi khác cũng chẳng dễ dàng gì, bên cạnh không còn mấy người có thể dùng, tiền bạc trên người cũng chẳng còn bao nhiêu.
Đành phải tạm thời định cư, đợi Ôn Học thuật chức trở về.
...
Trải qua một tháng trời, Ôn Học cuối cùng cũng đưa Ôn Nhã tới kinh thành.
Sự xuất hiện của Ôn Học khiến tất cả quan viên đều phải vểnh tai lên nghe ngóng.
Mọi người đều hiểu rõ, Ôn Học về đây bề ngoài là thuật chức, nhưng thực chất chắc chắn còn có chuyện khác. Nếu Ôn Học thực sự ủng hộ vị hoàng đế thái giám Quý Triều này, thì cái ngai vàng của Quý Triều nói không chừng còn ngồi vững được thật.
Lúc này, Ôn Học đang bị mọi người đồn đoán, sau khi trò chuyện với Quý Triều trong thư phòng, đã được đưa tới một cung điện không người ở trong hậu cung.
Lạc Dao cũng được gọi tới để bắt mạch cho Ôn Nhã.
Ôn Nhã là một cô gái ngoài hai mươi tuổi, dáng người gầy gò, suy dinh dưỡng, mặt chẳng có tí thịt nào, xương gò má nhô cao, trông cực kỳ đáng thương.
Sau khi Lạc Dao bắt mạch xong, Quý Triều bèn hỏi: "Thế nào? Có tự tin không?"
"Vấn đề không lớn, một tháng có thể tỉnh lại, nhưng việc bảo dưỡng sau đó thì hơi lâu, ít nhất phải bồi bổ vài năm mới bù đắp được những tổn hại của cơ thể."
Ôn Học vốn không ôm hy vọng quá lớn, lúc này nghe thấy lời này còn tưởng mình nghe nhầm: "Một tháng có thể tỉnh lại? Chuyện này, thần y đại nhân có chắc chắn không?"
Bao nhiêu năm rồi, các đại phu ông gặp đều chỉ biết lắc đầu, đây là người đầu tiên nói có thể chữa, còn bảo một tháng là có thể khiến con gái ông tỉnh lại, Ôn Học sao có thể không kích động cho được.
Lạc Dao mặt không cảm xúc gật đầu: "Đúng vậy."
"Cảm ơn! Cảm ơn bệ hạ, cảm ơn thần y đại nhân!" Ôn Học kích động hành lễ: "Vậy tất cả xin nhờ vào người."
Quý Triều đỡ ông dậy, nói vài câu lấy lòng, Ôn Học vẫn còn rất xúc động.
Thấy sự coi trọng của ông dành cho con gái, Lạc Dao cũng hiểu ra tại sao kiếp trước Ôn Học lại giúp đỡ Giang Ngân.
Việc trị liệu chính thức phải đợi đến ngày mai, hôm nay còn cần chuẩn bị một số thứ.
Quý Triều không ngồi kiệu mà lững thững đi bộ về Đông Cung, cung nữ thái giám không ai dám đi quá gần, chỉ có Lạc Dao đi song hành cùng hắn.
Có lẽ vì sự yên tĩnh hiếm hoi, Quý Triều bỗng nhớ về người thân trước đây, trong lòng cũng nảy sinh ham muốn được giãi bày.
Nhưng cũng chỉ là nảy sinh thôi, hắn không phải hạng người dễ dàng mở lòng.
"Cô nói cô là tiên nữ, không biết con người sau khi chết có luân hồi không?"
Truyện được đăng tại banxia, vui vẻ rất nhiều.
Đề xuất Huyền Huyễn: Sau Khi Công Lược Nàng Thất Bại, Ta Đã Quên Mất Nàng