Câu hỏi này của người dẫn chương trình cũng là điều mà nhiều cư dân mạng muốn hỏi.
May mà đại lão nghiên cứu đa dạng như vậy, nếu không, đại lão chỉ một lòng nghiên cứu thuốc men thì chỉ số hạnh phúc của người dân chắc chắn không cao đến thế.
Dù sao người bị bệnh cũng là số ít, còn người hói đầu, người giảm cân, người bị mụn mới là đa số mà.
Bởi vì đại lão chắc hẳn đều có theo đuổi riêng, nghiên cứu cái này so với nghiên cứu các loại thuốc đặc trị thì đúng là có chút "phèn".
Mọi người nhìn Lạc Dao, liền thấy cô trả lời một cách nghiêm túc: "Vì tôi muốn bắn tỉa tập đoàn Âu Dương thị."
Câu trả lời này người dẫn chương trình không hề biết trước, vì bọn họ không có tổng duyệt, chỉ đơn giản hỏi qua phía Lạc Dao xem có vấn đề gì không được hỏi không, còn lại thì tùy cơ ứng biến.
Với đại lão như Lạc Dao, người dẫn chương trình cũng không thể gài bẫy cô được.
"Bắn tỉa tập đoàn Âu Dương thị? Chuyện này, Tô viện trưởng có thù với Âu Dương thị sao?"
Âu Dương thị hiện nay sớm đã phá sản, các công ty con dưới trướng đã tách ra độc lập, không còn dáng dấp của một công ty lớn nữa, tất cả biến thành các công ty nhỏ, không còn có thể độc chiếm thị trường.
Mà giờ lời này của Lạc Dao vừa thốt ra, trên mạng lập tức có người đi tìm hiểu một chút về các công ty nhỏ dưới trướng Âu Dương thị và các phát minh nghiên cứu của Lạc Dao, quả nhiên phát hiện mỗi một hạng mục nghiên cứu của cô đều nhắm vào Âu Dương thị mà đi.
Các công ty cùng loại khác, cho dù Lạc Dao không hợp tác với bọn họ, nhưng vì các công ty cùng loại dưới trướng Âu Dương thị sụp đổ nên đều được hưởng lợi.
Bình luận trên màn hình nhiều chưa từng thấy, máu hóng hớt của tất cả mọi người đều trỗi dậy.
Tuy nhiên đại lão chỉ đơn giản "ừm" một tiếng.
Người dẫn chương trình: "..."
Cô suy nghĩ một chút, phía Tô viện trưởng không nói có gì không thể hỏi, nên cô chắc là có thể hỏi dồn chứ nhỉ?
Đang nghĩ ngợi thì nghe thấy tiếng đạo diễn truyền đến từ tai nghe, bảo cô hỏi dồn.
Người dẫn chương trình mỉm cười, sắc mặt không thấy gì bất thường: "Có thể nói một chút là thù gì không?"
Lạc Dao khẽ nhíu mày, người dẫn chương trình giật mình, đang định lảng sang chuyện khác thì nghe cô nói: "Nhà tôi trước đây bị anh ta làm cho phá sản."
Người dẫn chương trình: "..."
Đại lão đúng là quá khó chuyện trò.
Trước đây bảo đại lão ít nói, nhưng cô cũng không ngờ lại ít nói đến mức này.
"Công ty trước đây của Tô viện trưởng tên là gì vậy?"
"Đồng thị."
Người dẫn chương trình có chút ngạc nhiên.
Tập đoàn Đồng thị vẫn rất nổi tiếng, nhưng Tô viện trưởng là người của Đồng thị, sao lại họ Tô nhỉ?
Cô uyển chuyển hỏi: "Chủ tịch của tập đoàn Đồng thị là người thân của Tô viện trưởng sao?"
"Ừm, là bố tôi."
"Hóa ra Tô viện trưởng theo họ mẹ sao?"
"Không phải."
Người dẫn chương trình: "..."
Cô giải thích đi chứ, cô mẹ kiếp giải thích đi chứ!
Người dẫn chương trình lần đầu tiên gặp người khó chuyện trò thế này, có chút mệt mỏi.
Trên bình luận cũng là cười ha hả.
"Ha ha ha ha, đại lão khó chuyện trò quá, tôi có thể thấy được sự tuyệt vọng trong mắt người dẫn chương trình."
"Oa oa oa chị gái đáng yêu quá, hỏi một câu đáp một câu, cứ như học sinh tiểu học ấy."
"Vãi chưởng! Âu Dương thị dám bắt nạt chị tôi như thế, chết không có chỗ chôn!"
"Âu Dương Bắc tiếng xấu vang xa, không biết đã hại bao nhiêu công ty, nhưng đại lão là vì sự bức hại của Âu Dương thị mới nghiên cứu đa dạng như vậy, nhất thời tôi chẳng biết nên hận hay nên cảm ơn Âu Dương thị nữa?"
"Tất nhiên là hận rồi, đồ chó đẻ!"
Người dẫn chương trình cũng chẳng mong gì chuyện trò vui vẻ nữa, lại hỏi: "Vậy sao Tô viện trưởng lại họ Tô ạ?"
Lạc Dao lại nhíu mày.
Trong lúc người dẫn chương trình tưởng cô lại không muốn trả lời thì cô vẫn trả lời: "Tôi trước đây bị bế nhầm, bốn năm trước mới đổi lại."
"Bế nhầm?"
"Ừm."
Người dẫn chương trình nén sự mệt mỏi, tiếp tục nói: "Có thể nói cụ thể là chuyện thế nào không?"
Truyện tại Bán Hạ Tiểu Thuyết, niềm vui nhân đôi.
Đề xuất Huyền Huyễn: Độc Bộ Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi