Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 333: Nữ chính cũng là loại đàn bà như hạch

"Bố ơi, nữ chính thay thận thành công rồi, nam chính đã đưa thận cho cô ta."

Lạc Dao đang bận rộn với thí nghiệm trong tay, đúng lúc Ngân Hà Hào tưởng Lạc Dao sẽ không trả lời nó, thì thấy bố nó, à nhầm! Ký chủ nhà nó đáp lại một câu: "Ừm, tra nam tiện nữ tự sinh tự diệt, tốt lắm."

"Đúng thế còn gì!" Ngân Hà Hào phấn khích, "Đồng Thư Thư hiện tại thay thận thành công, không có gì bất ngờ thì 'ánh trăng sáng' của Âu Dương Bắc cũng sắp về rồi, đến lúc đó có khi còn liên lụy đến phản diện, bố nhớ chú ý nhiều vào."

"Chẳng phải có mày giúp tao chú ý rồi sao?"

Ngân Hà Hào "hừm" một tiếng, cam đoan: "Con nhất định sẽ giúp bố chú ý thật kỹ."

Hiếm khi ký chủ lại có chuyện hơi quan tâm một chút, Ngân Hà Hào không cho phép màn biểu diễn của nam nữ chính kết thúc, diễn cho ông, diễn chết bỏ cho ông.

Phải nói là Ngân Hà Hào cũng bắt đầu có gì đó sai sai rồi.

"Chị ơi, ăn cơm thôi."

Ngoài cửa truyền đến giọng nói đúng giờ của Phế Trì.

Lạc Dao ghi chép xong số liệu trong tay, lúc này mới cởi áo blouse trắng ra ngoài.

Cửa vừa mở, tiểu lang cẩu Phế Trì liền ôm lấy vai Lạc Dao, phấn khích nói: "Chị, hôm nay lập thu, chúng ta ăn sủi cảo nhé?"

"Ừm."

"Là nhân tôm đấy, thơm lắm luôn."

"Ừm."

"Chị có phải rất thích tôi không?"

"... Ừm." Cái bài này mà cũng dùng, đúng là trẻ con.

Phế Trì rất hài lòng với câu trả lời của Lạc Dao.

Ăn sủi cảo xong, hai người khởi hành đến bệnh viện thăm mẹ Phế.

Hiện tại mẹ Phế được chăm sóc rất tốt ở bệnh viện, Phế Trì cũng yên tâm hơn nhiều, nhưng hễ có thời gian rảnh là hắn vẫn qua thăm mẹ, trò chuyện với bà.

Lạc Dao ngồi đợi ở cửa phòng bệnh, Phế Trì nói chuyện xong với mẹ liền đi ra.

"Chị, tôi nói xong rồi, chúng ta về nhà thôi."

"Ừm."

Lạc Dao chủ động nắm tay Phế Trì, người sau vui mừng như một con Husky, nếu sau mông có đuôi thì chắc đã vẫy tít mù rồi.

"Tô Lạc Dao?"

"..."

Lạc Dao ngước mắt nhìn lên, quả nhiên lại gặp cái gã tra nam này.

Anh ta mặc bộ đồ bệnh nhân, so với vẻ coi trời bằng vung ngày thường, lúc này trông lại có phần yếu ớt.

Sau khi hiến thận, Âu Dương Bắc vẫn luôn tĩnh dưỡng ở bệnh viện, chưa xuất viện.

Anh ta nhìn sang chàng trai đang nắm tay Lạc Dao, trông trẻ hơn anh ta rất nhiều, dáng vẻ thiếu niên rạng rỡ, nhưng lại rất đẹp trai, xung quanh có không ít bệnh nhân và y tá đi ngang qua đều đang lén nhìn hắn.

Âu Dương Bắc không nói rõ được là cảm xúc gì, nhưng tức giận là có thật.

Bị anh ta hủy hôn, bị làm cho phá sản, Tô Lạc Dao không những không thảm hơn mà ngược lại còn ở biệt thự lớn, lại còn có một cậu bạn trai đẹp trai thế này?

Nhưng mà biệt thự lớn?

Âu Dương Bắc như nghĩ thông suốt điều gì đó, cười lạnh một tiếng: "Tô Lạc Dao, đây là tiểu tình nhân cô bao nuôi đấy à?"

"Liên quan gì đến anh."

Lời của cô khiến Âu Dương Bắc cảm thấy mình đoán đúng rồi: "Cô nói xem nếu kim chủ của cô biết cô lấy tiền của ông ta đi bao nuôi tiểu thịt tươi, ông ta sẽ đối xử với cô thế nào nhỉ?"

Lạc Dao: "??"

Cái gì cơ?

Tại sao mấy chữ này tách ra cô đều hiểu, mà ghép lại cô lại không hiểu gì hết vậy?

"Anh đang nói cái gì thế." Phế Trì nhíu mày, nhìn Âu Dương Bắc với vẻ mặt đầy khó chịu, cả người toát ra vẻ âm trầm, hắn đã đoán ra thân phận của Âu Dương Bắc.

"Tôi là chồng hợp pháp của chị, loại có giấy chứng nhận hẳn hoi đấy." Phế Trì tuyên bố chủ quyền.

Âu Dương Bắc cười lạnh: "Hừ, thế mà còn dám lén lút kết hôn."

Lạc Dao: "..."

Cô đã đoán ra ý của Âu Dương Bắc, cho rằng cô hiện tại có tiền là do có người bao nuôi phía sau?

Đầu óc nam chính này chứa cái gì vậy? Toàn là phân à?

Ngân Hà Hào yếu ớt lên tiếng: "Có lẽ là nữ chính?"

"Nữ chính cũng là loại đàn bà như hạch thôi."

Truyện tại Bán Hạ Tiểu Thuyết, niềm vui nhân đôi.

Đề xuất Cổ Đại: Minh Hôn Phu Quân Từ Chiến Trường Trở Về
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện