Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 321: Vui vẻ

Âu Dương Bắc từ bệnh viện ra thì trời đã tối.

Anh ta vẻ mặt âm trầm ngồi ở ghế sau xe, thư ký lái xe phía trước, trong xe im lặng không một tiếng động.

Nửa ngày sau, anh ta mở miệng nói: "Cái con đàn bà đê tiện Tô Lạc Dao đó, tôi sẽ không tha cho cô ta!"

Âu Dương Bắc nhìn vào gương chiếu hậu, chạm phải ánh mắt của thư ký: "Đi tra xem Tô Lạc Dao lấy đâu ra tiền! Nếu là cặp kè với thằng đàn ông nào đó, thì cho 'trời lạnh Vương phá' luôn đi."

"Vâng, thưa tổng giám đốc."

"Ừm, còn anh hôm nay..."

Âu Dương Bắc đang định tính sổ sau, liền bị thư ký ngắt lời: "Tổng giám đốc, anh có muốn gọi lại cho Đồng tiểu thư không? Cô ấy nói gọi cho anh rất nhiều cuộc mà anh không nghe, sau đó gọi đến chỗ tôi, tôi nói anh đang bận."

Nhắc đến Đồng Thư Thư, Âu Dương Bắc khẽ nhíu mày.

"Vậy về căn hộ trước."

"Vâng."

Thư ký thấy Âu Dương Bắc không có ý định truy cứu tiếp, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Hôm nay lúc Lạc Dao đánh tổng giám đốc, anh ta đúng là cố tình không tiến lên, không phải không trung thành, mà là Lạc Dao ra tay quá ác, anh ta sợ mình xông lên là cái mạng nhỏ này cũng đi tong.

Vả lại, thực ra nhìn Âu Dương Bắc bị đánh, trong lòng anh ta vẫn thầm thấy vui vẻ.

Chiếc xe lao đi trên đường như mũi tên rời cung, rất nhanh, xe chạy vào một khu chung cư cao cấp.

Lúc Âu Dương Bắc xuống xe, thư ký định nói gì đó.

Nhưng nhìn Âu Dương Bắc với vẻ mặt "tôi là bá đạo tổng tài tôi đẹp trai nhất", anh ta vẫn im lặng đóng miệng lại.

Tiếp xúc lâu ngày thư ký thừa biết, nếu anh ta mở miệng thì tiền thưởng năm nay coi như bay màu.

Âu Dương Bắc không hề biết sự do dự của thư ký, lúc này anh ta đi thang máy lên căn hộ của mình.

Căn hộ này là anh ta sắm cho Đồng Thư Thư, Âu Dương Bắc thường xuyên đến đây ở cùng cô ta, thỉnh thoảng mới về nhà ăn cơm với cha mẹ.

Đồng Thư Thư nghe thấy tiếng mở cửa, kích động chạy ra, rồi bước chân chưa kịp đến trước mặt Âu Dương Bắc đã khựng lại: "Anh, anh là ai?"

"Anh là Bắc ca ca đây mà, Thư Thư, em sao thế?"

"Bắc ca ca?" Đồng Thư Thư trợn to mắt, "Anh, sao anh lại thành ra thế này?"

Lúc này hai mắt Âu Dương Bắc sưng húp, mặt thì bên sưng bên không, nhưng đầy những vết bầm tím, hoàn toàn không thấy chút dấu vết đẹp trai nào của ngày xưa.

Âu Dương Bắc không hề thấy mình không đẹp trai, nghe Đồng Thư Thư hỏi vặn lại như vậy, khẽ nhướng mày: "Sao? Chê anh xấu à?"

"Khô, không phải, em chỉ là xót cho anh thôi." Đồng Thư Thư tiến lên, nắm lấy tay Âu Dương Bắc, nhưng mắt không dám nhìn thẳng vào anh ta: "Bắc ca ca, là ai đánh anh thành ra thế này? Sao lại có người nhẫn tâm như vậy."

"Là Tô Lạc Dao."

"Hả? Chị Lạc Dao? Sao có thể là chị ấy được?" Trong lòng Đồng Thư Thư lại tin sái cổ, cái cảm giác nghẹt thở lúc Lạc Dao bóp cổ cô ta suýt chết lần đó, cô ta vẫn còn nhớ rõ.

"Chính là cô ta, cái con tiện nhân đó." Âu Dương Bắc chửi một tiếng, lại đem tình hình hiện tại của Lạc Dao nói sơ qua cho Đồng Thư Thư nghe.

Đồng Thư Thư không thể tin nổi nói: "Biệt thự? Chị ấy sao có thể mua nổi, trước đây còn làm thêm ở quán cà phê mà, chẳng lẽ tiền của chị ấy là? Khô, không thể nào, chị không thể làm chuyện như vậy được, em không thể hiểu lầm chị."

"Cũng chỉ có em là ngốc thế thôi, còn tưởng cô ta là hạng tốt lành gì!"

Một người phụ nữ, một người phụ nữ trẻ đẹp, đột nhiên giàu xụ ở biệt thự, không phải cặp đại gia thì là gì?

Âu Dương Bắc cúi đầu, nhìn vẻ mặt yếu đuối không tin tưởng của Đồng Thư Thư, không kìm được ý muốn: "Thư Thư..."

Anh ta ôm lấy Đồng Thư Thư, cúi xuống hôn.

Trên người Âu Dương Bắc toàn mùi thuốc, xộc thẳng vào mũi Đồng Thư Thư, cô ta ghét nhất mùi này, suýt chút nữa thì nôn ra, cô ta khẽ nghiêng đầu nói: "Bắc ca ca, anh có đói không? Em nấu cơm cho anh ăn."

Đề xuất Trọng Sinh: Vô Cực Thánh Tôn: Phượng Hoàng Cầu Thân
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện