Cách âm của căn hộ không tốt lắm.
Lúc Phanh Trì đang thái rau trong bếp liền nghe thấy tiếng loảng xoảng từ nhà bên cạnh truyền tới.
Tay thái rau của anh khựng lại, không nhịn được đi đến bên cửa, nhìn qua mắt mèo, rất nhanh liền thấy không ít công nhân đi tới đi lui chuyển đồ từ nhà bên cạnh ra ngoài.
Xem ra là đang dọn dẹp đồ đạc cũ của chủ nhà trước đó.
Phanh Trì không xem nữa, đang định quay lại bếp thì thấy bản hợp đồng vừa nãy bị anh tiện tay ném trên bàn.
Anh khẽ mím môi, vẫn đi tới lật xem bản hợp đồng này.
Hợp đồng rất đơn giản, đồ thần kinh là bên A - Bố, anh là bên B - con trai.
Nhưng chức trách anh cần thực hiện không nhiều, chỉ cần anh và bên A còn tồn tại quan hệ vợ chồng hợp pháp, thì bên A mỗi tháng phải chuyển cho anh mười triệu tệ nhân dân tệ.
Toàn bộ bản hợp đồng rất súc tích, và rất chính thức, từ hợp đồng anh cũng biết được tên của cô, Tô Lạc Dao, một cái tên rất hay.
Và nếu anh ký tên, bản hợp đồng này thực sự có thể có hiệu lực.
Phanh Trì lắc đầu, tiện tay ném bản hợp đồng vào thùng rác: "Cái đồ thần kinh này không phải thần kinh bình thường, xem ra cũng khá giàu."
Anh đã ở đây hơn hai mươi năm, hàng xóm bên cạnh cũng vậy. Nếu không bỏ ra một khoản tiền lớn, cô không thể mua được căn nhà bên cạnh.
Phanh Trì quay lại bếp nấu cơm.
Một mình anh ăn không nhiều, còn mẹ anh là người thực vật, bình thường ăn qua ống thông mũi, việc vệ sinh cá nhân và tắm rửa thì thuê người chuyên môn mỗi ngày đến giúp.
Sở dĩ không thuê hẳn hộ lý chăm sóc mẹ là vì trước đây từng thuê, lúc đó người hộ lý đó không những không tận tâm chăm sóc mà còn lén lút ngược đãi mẹ anh, Phanh Trì không yên tâm thuê người khác chăm sóc nữa. Cho nên anh dứt khoát nghỉ việc ở nhà làm tự do, bình thường nhận viết code, làm mấy chương trình nhỏ kiểu lập trình.
Đang chuẩn bị ăn cơm, cửa bị gõ.
Phanh Trì đoán được là ai, đứng dậy mở cửa, không ngoài dự đoán nhìn thấy cái đồ thần kinh đó.
"Có chuyện gì?"
"Tôi qua ăn cơm."
"??"
Phanh Trì bị lời nói hiển nhiên của cô làm cho ngơ ngác.
Còn chưa kịp phản ứng, đối phương đã lách vào trong, đi đến bàn ăn ngồi xuống, đồng thời còn từ trong túi lấy ra một xấp tiền dày cộp đặt lên bàn.
Anh đi tới nói: "Thế này là có ý gì?"
"Tôi không biết nấu cơm." Lạc Dao đẩy xấp tiền qua: "Sau này mỗi ngày anh nấu cơm cứ làm thêm một phần của tôi là được, đây là tiền ăn và tiền công một tháng, tôi không kén ăn."
Phanh Trì liếc sơ qua, số tiền đó chắc khoảng một hai vạn tệ.
Anh vốn định từ chối, nhưng đồ thần kinh đã đuổi đến tận sát vách rồi, trốn cũng chẳng thoát, huống hồ anh thực sự thiếu tiền.
Thu nhập hiện tại của Phanh Trì không ổn định, chỉ đủ duy trì cuộc sống, chứ đừng nói đến việc anh còn muốn tiết kiệm tiền để đưa mẹ đi điều trị ở các bệnh viện lớn khắp nơi.
Số tiền này...
Phanh Trì không cần thiết phải làm mình làm mẩy với tiền bạc, trực tiếp thu tiền lại, đem vào phòng khóa vào tủ xong, lại lẳng lặng đi vào bếp, làm thêm hai món nữa.
Hai người im lặng ăn cơm, không hề nói chuyện.
Phanh Trì rất tò mò về Tô Lạc Dao, nhưng anh là trạch nam, từ khi chăm sóc mẹ, ngoài bà dì hộ lý và các bác các cô bán rau ở chợ, anh đã lâu không tiếp xúc với người khác, có một sự ngại giao tiếp nhất định.
Còn Lạc Dao, đơn giản là ít nói.
Sau khi hai người im lặng ăn xong cơm, Lạc Dao lúc rời đi không quên nói: "Chuyện hợp đồng anh cứ suy nghĩ kỹ đi."
Phanh Trì: "..."
Hắn tin cô mới là lạ!
Cửa đóng lại, Phanh Trì nhìn bản hợp đồng trong thùng rác, khẽ nhíu mày, cuối cùng vẫn nhặt lên.
Đề xuất Cổ Đại: Ta Và Tỷ Tỷ Cùng Chung Mang Một Trái Tim Đầy Rẫy Những Thương Đau.