"Sao cũng được."
Thế là Chiến Thần giải ước với Tần Khuynh luôn.
Tần Khuynh đúng là mạnh thật, nhưng lúc cô ta chưa tới, thành tích của Chiến Thần cũng chẳng tệ, cô ta tới rồi, ngược lại còn khiến mọi người phải tốn công tốn sức để mài dũa phối hợp, nếu cô ta chịu hợp tác thì thôi đi, đằng này rõ ràng là cái kiểu không biết hối cải, "lợn chết không sợ nước sôi", hạng người như vậy, kỹ thuật có tốt đến mấy họ cũng không dám nhận.
Việc Chiến Thần giải ước khiến Tần Khuynh vô cùng khó hiểu.
Cô ta thừa nhận, trận chung kết đó đúng là cô ta có sai sót, nhưng con người ai mà chẳng có lúc sai? Tại sao người khác sai thì được tha thứ, còn với cô ta lại khắt khe như vậy?
Chỉ có thể nói cho đến tận hôm nay, Tần Khuynh vẫn chưa nhận ra vấn đề của bản thân nằm ở đâu.
Nhưng đối với Tần Khuynh mà nói, "nơi này không giữ ông, ắt có nơi giữ ông".
Cô ta cảm thấy thực lực của mình đủ mạnh, đi đâu mà chẳng có người giành giật, thế nhưng khi cô ta liên hệ với mấy team lớn đều bị từ chối khéo, cô ta bắt đầu thấy hơi lạ. Tiếp đó cô ta lại liên hệ với mấy team hạng trung, vẫn bị từ chối, bất đắc dĩ, Tần Khuynh đành phải liên hệ với mấy team nhỏ mà trước đây cô ta vốn chẳng thèm liếc mắt nhìn.
Mấy team này thì rất sẵn lòng nhận cô ta, nhưng lại có không ít quy tắc, quy tắc lớn nhất chính là cô ta phải phục tùng sự sắp xếp của team.
Tần Khuynh vốn nghĩ mình hạ mình đến team nhỏ là nể mặt bọn họ lắm rồi, đến đó chắc chắn phải làm đội trưởng, không ngờ mấy team nhỏ này lại dám sỉ nhục người khác như vậy, sau khi cãi nhau một trận với bọn họ, cô ta chẳng thèm đi cái nào nữa.
Ngay lúc Tần Khuynh đang ảo não, giải đấu toàn cầu PUBG lần thứ 10 sắp sửa được tổ chức tại Mỹ.
Người của team SK đã sớm có mặt tại hiện trường.
Nhà thi đấu lớn hơn hẳn ở trong nước, khán giả tại hiện trường cũng đông hơn nhiều, đủ mọi màu da, đủ mọi quốc gia, tiếng la hét gần như muốn làm nổ tung màng nhĩ người ta.
Livestream cũng đã kết nối, vô số cư dân mạng đã sẵn sàng hóng hớt.
"A a a, năm nào xem giải toàn cầu cũng phấn khích, năm nay lại càng đặc biệt phấn khích hơn."
"Nhìn nhan sắc của team SK nhà mình kìa, đứng giữa một rừng các team khác, có phải là cực kỳ nổi bật không?"
"Cặp đôi 'Bình Tĩnh' đúng là tuyệt phẩm, cảnh tượng thế này mà vẫn mặt liệt như thường, bình tĩnh vãi chưởng, là tôi chắc tay chân run lẩy bẩy rồi."
"Bắt đầu giới thiệu các team rồi kìa."
"Thần bắn tỉa phù hộ cho Lạc Dao đại thần của chúng con nhặt được AWM nhé!"
"Đúng, cho lũ người nước ngoài mắt mọc trên đỉnh đầu kia thấy thế nào gọi là Thần AWM!"
"Mọi người cũng đừng kỳ vọng quá lớn, tôi cảm thấy SK tuy lợi hại nhưng muốn lấy quán quân vẫn còn khoảng cách, lần này lấy được hạng ba là tôi thấy ngon rồi."
"Đứa phía trước cút đi! Lạc thần của tôi là đỉnh nhất!"
"SK lợi hại cũng chỉ có mỗi mình Lạc Dao, Tiêu Trầm chỉ được cái chiến thuật trâu bò, kỹ thuật không quá nổi bật, thỉnh thoảng bùng nổ cũng như pháo hoa thôi, thoáng qua rồi tắt, còn hai người kia, Lâm Tư Kiệt chỉ khi làm hỗ trợ mới phát huy được sức mạnh siêu thần. Diêm Hạo Nhiên còn quá trẻ, chỉ cần không phạm lỗi, ngoan ngoãn chấp hành chiến thuật là tốt rồi, cho nên muốn đánh thắng mấy team nước ngoài kia thực sự rất khó khăn."
"Theo tôi nói, cứ gom mấy đại thần đỉnh nhất trong nước lại một chỗ, đỡ để lũ người nước ngoài cứ bảo Trung Quốc không có ai."
"Giới thiệu xong rồi, vào phòng thi đấu rồi kìa."
"A a a a, mọi người đều bình tĩnh quá, cảm giác như chỉ có mình tôi là đang xoắn quẩy?"
Những lời trên kênh chat bốn người team SK đều không thấy được.
Tiêu Trầm cũng không phải không căng thẳng, thực tế là lúc đến nhà thi đấu, Sở Thiên Khoát đột nhiên nhảy ra. Đối mặt với tình huống đột xuất này, cuối cùng vẫn là Lạc Dao đưa ra lời hứa, Sở Thiên Khoát mới chịu tạm thời giao quyền kiểm soát cơ thể cho Tiêu Trầm.
Nhưng Sở Thiên Khoát đang cực kỳ không vui.
Hắn đã lâu không được ra ngoài, vừa ra đã thấy thế giới thay đổi chóng mặt, hắn có chút hoảng.
"Không sao đâu, có Bố ở đây."
Tiêu Trầm gật đầu: "Ừm."
Trong lòng anh cực kỳ khinh bỉ bản thân, mỗi khi gặp chuyện kích thích hoặc không thể giải quyết, anh luôn theo bản năng muốn trốn đi.
Đề xuất Cổ Đại: Thức Tỉnh Rồi, Ta Mang Hồ Mị Thuật