Sau khi đăng ký tài khoản xong, Lâm Tư Kiệt liền đề nghị dẫn Lạc Dao đi "leo rank".
"Được thôi."
Thấy vậy, Lâm Tư Kiệt càng cảm thấy Lạc Dao chính là con nhà giàu, dùng "đô la thần chưởng" để thực hiện giấc mơ điện ảnh của mình.
Chỉ có điều, dù là một SK đang nghèo rớt mồng tơi thì họ vẫn có giới hạn cuối cùng của mình.
Nếu thực lực không đủ thì mãi mãi chỉ có thể làm dự bị, thôi thì cứ để mình dẫn nàng đi, cho nàng thấy khoảng cách giữa người thường và tuyển thủ chuyên nghiệp nó xa vời vợi thế nào.
"Tôi mời cô nhé, như vậy mức rank ghép trận sẽ cao hơn."
Rank của Lâm Tư Kiệt đương nhiên là Siêu Cấp Vương Bài, là bậc thầy trong game PUBG.
Hắn nghĩ bụng tốt nhất là ngay trận đầu tiên phải cho Lạc Dao thấy rõ khoảng cách, tránh việc nàng cứ đi hành gà ở rank Đồng rồi lại tưởng mình là cao thủ.
Kết bạn, mời, chuẩn bị, vào trận.
Lâm Tư Kiệt mời Lạc Dao nhảy dù: "Lát nữa vào trận chúng ta cùng nhảy khu Airport (Sân bay) nhé, chỗ đó tài nguyên giàu nhất."
"Ừm."
"Airport chính là Căn cứ quân sự, tuy cấu trúc xây dựng đơn giản nhưng đồ cực nhiều, hơn nữa ván nào cũng có xe để di chuyển, bất kể đường bay có đi qua hay không thì người nhảy đó vẫn rất đông, lúc nhiều nhất thậm chí chiếm hơn một phần ba số người chơi."
"Ừm."
Lâm Tư Kiệt: "..."
Lời bóng gió của hắn Lê tổng có hiểu không vậy?
Đồ nhiều, người đông, nghĩa là cực kỳ nguy hiểm đó ba ơi.
"Lát nữa nếu cô đánh không lại thì cứ tìm chỗ nào mà trốn, để tôi ra xử tụi nó, đợi tôi giết sạch rồi cô hẵng ra liếm hòm."
"Ừm."
Lâm Tư Kiệt: "..."
Lê tổng đây là đang giận sao?
Tuy nhiên hắn không biết tiếng lòng của Lạc Dao lúc này là —— nàng không hề tiêu chuẩn kép.
Bất kể thế nào, trò chơi bắt đầu.
Đường bay xuất phát từ Cảng P, đi chéo đến Nhà máy điện, mà Căn cứ quân sự nằm ngay giữa đường chéo này. Bình thường đường bay không qua mà người ta còn nhảy đông, huống chi giờ nó đi thẳng qua đầu.
Lạc Dao là số 1, Lâm Tư Kiệt là số 2, hai người số 3 và số 4 thấy hai người này đòi nhảy Căn cứ quân sự liền lập tức hủy theo dõi nhảy dù ngay và luôn.
Khi máy bay bay qua Căn cứ quân sự, Lâm Tư Kiệt bấm nhảy.
Hắn chọn điểm rơi là trên sân thượng, như vậy không dễ bị bắn mà tầm nhìn lại tốt, đương nhiên, người có suy nghĩ giống hắn rất nhiều, vì ai cũng đâu có ngu.
Khi Lạc Dao và Lâm Tư Kiệt nhảy xuống, xung quanh đã vang lên tiếng súng.
Họ nhảy xuống sân thượng của cùng một tòa nhà, cách đó hai tòa nhà đã thấy những người khác đang cuống cuồng nhặt súng.
Lâm Tư Kiệt lúc đang nhảy đã nhìn thấy súng ở đâu, đang định chạy lại nhặt thì thấy Lạc Dao bên cạnh còn nhanh hơn hắn một bước, đã nhặt súng lên rồi, hắn còn chưa kịp nói gì thì người ở tòa nhà đối diện đã nã súng về phía hắn, hắn không kịp đề phòng, thế quái nào lại bị bắn gục luôn.
"..."
Toang rồi, hắn sắp hạ cánh thành hộp rồi, cũng may không dùng acc chính, mất mặt quá đi mất!
Dù vậy, bản năng sinh tồn vẫn khiến hắn bò vào sau vật cản.
Để gỡ gạc thể diện, Lâm Tư Kiệt nhịn không được nói: "Lê tổng, nãy tôi trượt tay tí thôi, sơ suất, đây không phải trình độ thật của tôi đâu nha."
Lạc Dao đương nhiên biết đây không phải trình độ thật của hắn, từ lúc vào trận đến giờ, Lâm Tư Kiệt tâm tư quá nhiều, cứ mải chú ý đến nàng nên tâm hồn treo ngược cành cây, ở cái rank Siêu Cấp Vương Bài này, lật xe chẳng phải là chuyện bình thường sao?
"Pằng pằng pằng ——"
Tuy nghĩ vậy nhưng động tác tay của Lạc Dao không hề chậm, sau khi Lâm Tư Kiệt bị bắn gục, nàng thừa dịp đối phương đang thay đạn liền nhanh chóng bắn gục hắn ta, sau đó nói với Lâm Tư Kiệt: "Cậu trốn cho kỹ đi, lát nữa tôi qua cứu."
Bốn bề thọ địch, giờ rõ ràng không phải lúc thích hợp để cứu người.
Lạc Dao nhặt sạch đồ trên sân thượng, nhanh chóng nhảy xuống lầu, nhặt được một khẩu M416, tiếp đó, Lâm Tư Kiệt liền thấy trên màn hình liên tục hiện thông báo đồng đội Lạc Dao sử dụng súng trường tấn công M416 tiêu diệt người này người nọ.
Lâm Tư Kiệt còn đang ngẩn người thì thấy Lạc Dao đã quay lại, ném mấy quả bom khói quanh người hắn rồi bắt đầu cứu.
"..." Hầy, không ngờ mình lại thảm đến mức để người thường cứu, danh tiếng một đời tiêu tùng, đại ý quá!
Truyện tại Bán Hạ tiểu thuyết, niềm vui rất nhiều.
Đề xuất Hiện Đại: Hẹn Hò Với Anh Đi, Sẽ Rất Thú Vị Đấy