"Hắn tới thì tới." Sở Thiên Khuếch vẻ mặt khinh khỉnh, "Tiện thể tôi lại thắng hắn thêm lần nữa."
Mấy người đi vào trong, không ít người đều quen biết tóc vàng và Sở Thiên Khuếch, nhao nhao chào hỏi.
"Sở ca tới rồi."
"Sở ca, Vinh thiếu cũng tới rồi, đang ở gara đấy."
"Sở ca hôm nay dắt theo mỹ nữ nha, hiếm thấy thật."
Sở Thiên Khuếch rất hòa nhập với môi trường này, cùng những người đó ôm vai bá cổ, vẻ mặt như anh em tốt, khi đi vào trong tiệm, Sở Thiên Khuếch lấy một chai sữa Vượng Tử từ tủ lạnh đưa cho Lạc Dao, còn mình thì mua bao thuốc, bắt đầu nhả khói.
"Đi thôi, đi xem xe trước đã."
Thông qua cuộc trò chuyện của bọn họ, Lạc Dao đã biết, nơi này gọi là núi Trăn Danh, là một đường đua tuyệt vời, nổi tiếng với bốn khúc cua năm vòng liên tiếp hiểm trở và dốc đứng, những người chơi xe ở thành phố J đều thích tới đây, nhưng vì sự hiểm trở của núi Trăn Danh, mỗi năm người chết cũng không ít.
Tên Vinh thiếu đó lần trước đua với Sở Thiên Khuếch một trận, kết quả đương nhiên là thua, sau đó Vinh thiếu cảm thấy nguyên nhân mình thua là do xe chưa độ tốt, nên cứ luôn rêu rao muốn đua lại với Sở Thiên Khuếch một lần nữa.
Sở Thiên Khuếch là bạn với ông chủ một tiệm xe ở đây, xe của hắn cũng để ở chỗ ông chủ này.
"Tới rồi à." Ông chủ tiệm xe nhìn thấy Sở Thiên Khuếch, tự nhiên nhận lấy điếu thuốc Sở Thiên Khuếch đưa cho: "Tên Vinh thiếu đó vừa nghe nói cậu tới, hiện đang tìm cậu đấy."
"Đua thì đua, hôm nay có tiền cược không?"
"Có, Ninh thần cũng tới rồi." Ông chủ tiệm xe rít một hơi thuốc, lại phả ra, "Hôm nay hắn đua với Trư Bì, cậu có tham gia không?"
"Có, tỉ lệ bao nhiêu?"
"Cậu mà tham gia thì chắc chắn là năm ăn một."
Sở Thiên Khuếch dụi tắt điếu thuốc vừa hút xong, phả ra làn khói trắng cuối cùng: "Được, đặt giúp tôi mười vạn."
Ông chủ gật đầu, móc điện thoại ra, lại liếc nhìn Lạc Dao một cái, hất cằm ra hiệu về phía Lạc Dao: "Ồ, đây là có bạn gái rồi à?"
Nghe lời này, Sở Thiên Khuếch lúc này mới nhớ tới Lạc Dao bị hắn bỏ quên nãy giờ.
Hắn nghiêng đầu, liền thấy Lạc Dao đứng sau hắn nửa bước, tay còn cầm chai sữa Vượng Tử, khuôn mặt nàng bình thản, ánh đèn bao phủ lên người nàng, lại có một vẻ ngoan ngoãn kỳ lạ.
"Lạc Dao." Sở Thiên Khuếch một tay ôm Lạc Dao vào lòng, lại giới thiệu với Lạc Dao: "Dao Dao, đây là bạn anh, gọi là Bá ca."
"..."
"Ngây ra đó làm gì, gọi Bá ca đi." Sở Thiên Khuếch vỗ vỗ vai Lạc Dao.
"... Bá ca."
"Ha ha ha, em gái khách sáo quá, xinh đẹp thật đấy." Bá ca vô cùng hào phóng: "Chơi xe không? Trong tiệm anh chiếc nào dưới hai mươi vạn em cứ chọn một chiếc, coi như quà gặp mặt anh tặng em."
Lạc Dao còn chưa kịp nói gì, Sở Thiên Khuếch đã từ chối: "Không cần anh tặng, xe của người phụ nữ của tôi tôi tự mua cho cô ấy."
Lạc Dao bỗng nhiên trở thành bạn gái hắn ngơ ngác mặt: "..."
Tiếp theo, Lạc Dao đi theo Sở Thiên Khuếch đi xem chiếc xe độ của hắn.
Phải nói rằng, dù không biết nội thất thế nào, chỉ nhìn ngoại hình thôi đã vô cùng chấn động rồi.
Thân xe màu bạc, đường nét mượt mà, thiết kế mui trần, cả chiếc xe dưới ánh đèn lại có một loại ảo giác lấp lánh rực rỡ.
"Dao Dao, lên xe, anh đưa em đi lượn một vòng."
Nói là lượn một vòng, thật ra cũng chỉ là lái từ gara ra đến trường đua.
Không khí tại hiện trường rất náo nhiệt, khắp nơi đều là xe sang độ thành xe đua, nếu là người yêu xe tới đây, chắc chắn sẽ hoa cả mắt.
"Sở Thiên Khuếch."
Lạc Dao và Sở Thiên Khuếch vừa xuống xe, liền có một nam tử mặc áo sơ mi hoa hòe hoa sói đi tới, miệng ngậm điếu xì gà chưa châm, trên cổ đeo sợi dây chuyền vàng to bằng ngón trỏ, quan trọng hơn là, đêm hôm khuya khoắt hắn còn đeo kính râm.
"Đây chẳng phải là Vinh thiếu sao?" Sở Thiên Khuếch lộ ra nụ cười lưu manh, "Một thời gian không gặp, Vinh thiếu đây là mù rồi à?"
Đề xuất Điền Văn: Chuyện Ta Và Những Lần Chạm Mặt Hài Hước