Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 212: Vẽ tranh

"Hạ đáo phong thanh vũ thanh thanh thanh cấp." (Hạ sang tiếng gió tiếng mưa tiếng nào cũng gấp)

Giọng nữ thanh lãnh vang lên từ phòng Tuế Mộ, khiến những người bên ngoài đều nhíu mày trầm tư.

Giọng nói ở các bao sảnh trước đó còn có dấu vết để tìm, nhưng giọng nói này dường như hoàn toàn chưa từng nghe qua.

Ngồi ở phòng Thụy Tuyết ngay sát vách Tuế Mộ, Lâm Diên cứ cảm thấy giọng nói này quen quen, hình như đã nghe ở đâu rồi.

Ngay lúc cô tưởng như sắp nhớ ra điều gì đó thì tiếng của Mạc Bạch đã cắt đứt dòng suy nghĩ: "Vương gia, ngài không đáp sao?"

"Ngươi muốn xe hoa à?" Lâm Diên trêu chọc nhìn hắn, vừa nãy lúc Mạc Bạch giới thiệu cho cô, hắn đã lộ ra ánh mắt hâm mộ với những công tử hay tiểu thư từng sở hữu xe hoa.

"Vâng." Mạc Bạch ngượng ngùng gật đầu.

"Yên tâm, cứ giao cho ta."

Lâm Diên kéo dây chuông rồi đáp: "Đông khứ đào hoa lý hoa hoa hoa diễm." (Đông đi hoa đào hoa mận hoa nào cũng tươi thắm)

"Hay!"

Bên ngoài vang lên một tràng vỗ tay khen ngợi.

"Vương gia, ngài giỏi quá."

Lâm Diên hơi ngẩng đầu, trong lòng có cảm giác như vừa trút được cơn giận.

Cô lại một lần nữa cảm thấy mình chính là nữ chính, loại hội thơ thế này chẳng phải là hiện trường để những người xuyên không như cô chuẩn bị làm màu hay sao?

Một nén nhang trôi qua, hiện trường đã có mười lăm người đáp được đề bài, tiến vào vòng thứ hai.

Chưởng quỹ bắt đầu giới thiệu quy tắc vòng hai: "Mọi năm chúng ta đều lấy chủ đề Trung thu để làm thơ, những năm gần đây quả thực đã xuất hiện không ít bài thơ hay, nhưng lần nào cũng lấy Trung thu làm đề thì e là hơi đơn điệu, hôm nay muốn thay đổi một chút..."

"Chưởng quỹ, không lấy Trung thu làm đề thì không hợp cảnh đâu."

"Đúng vậy, vẫn nên lấy Trung thu làm đề thì tốt hơn."

"Chưởng quỹ cũng đâu có nói là không lấy Trung thu làm đề, cứ nghe xem chưởng quỹ nói gì đã."

"Mọi người yên lặng nào." Chưởng quỹ giơ tay ra hiệu, cười nói: "Quả thực vẫn lấy Trung thu làm đề, nhưng lần này chúng ta không làm thơ, mà đổi thành vẽ tranh, như vậy vừa hợp cảnh hợp tiết, lại không đơn điệu nhàm chán."

"Vẽ tranh, cái này được đấy."

"Chưởng quỹ nói đúng, vẽ tranh cũng hay."

"Nếu có tác phẩm tốt, sau này có thể treo ở Quy Vân Các, hoặc là đem đấu giá."

Không ít người hóng hớt bên dưới nghe vậy liền bàn tán xôn xao.

Chưởng quỹ tiếp tục giới thiệu quy tắc: "Yêu cầu các vị khách quý tiến vào vòng hai trong vòng một nén nhang phải vẽ một bức tranh về chủ đề Trung thu, còn kết quả thì vẫn như mọi năm, tranh sẽ được đưa lên cho mọi người cùng thưởng thức, nếu thấy đẹp thì mọi người giơ tay biểu quyết, số phiếu quá bán là qua ải."

Có tiểu nhị đi lên đưa giấy mực bút nghiên cho nhóm Lạc Dao.

Không ít bao sảnh bắt đầu lần lượt dỡ bỏ bình phong, gây ra một trận xôn xao.

"Phòng Hoa Minh quả nhiên là Dịch tiểu thư Dịch Thanh Nhã."

"Kia chẳng phải Vương tiểu thư sao? Không ngờ tài học của cô ấy cũng tốt như vậy, thật khiến người ta bất ngờ."

Theo các tấm bình phong lần lượt được dỡ bỏ, không ít quý nữ công tử đều bị nhận ra, cho đến khi tấm bình phong của bao sảnh bên cạnh Lạc Dao được dỡ xuống, sự xôn xao càng lớn hơn.

"Người ở phòng Thụy Tuyết là..."

"Không thể nào chứ?"

"Cái này là giả đúng không?"

Là Vương gia duy nhất của Phượng quốc, Ngu Lâm Diên tuyệt đối không phải nhân vật bí ẩn gì, ngược lại, không ít người đều nhẵn mặt cô, ai bảo cô ngày nào cũng la cà nơi phong hoa tuyết nguyệt cơ chứ.

Lâm Diên ngồi trước bàn, mặc kệ ánh mắt của mọi người đang soi mói mình.

Muốn gột rửa danh tiếng của nguyên chủ, để mọi người có ấn tượng mới về mình, những chuyện này đều là bắt buộc phải trải qua.

Một lát sau, ngoại trừ người ở phòng Tuế Mộ, tất cả bình phong tầng hai đều đã dỡ bỏ.

Chưởng quỹ cũng không có ý định hỏi người ở phòng Tuế Mộ có muốn dỡ bình phong hay không, trực tiếp châm nhang, tuyên bố bắt đầu.

Lâm Diên nhìn màu vẽ trên bàn, tuy không nhiều như ở hiện đại nhưng những màu chủ đạo đều có đủ. Lâm Diên vẽ tranh không tính là giỏi, nhưng hồi nhỏ cô có học qua vẽ chibi (Q-style), đặt ở cổ đại thì qua ải chắc chắn không thành vấn đề.

Đề xuất Hiện Đại: Cha Mẹ Nói Muốn Đi Chu Du Thiên Hạ, Tôi Liền Trực Tiếp Đoạn Tuyệt Thân Duyên
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện