Cất quần áo xong, Lạc Dao và Nguyên Bạch tiếp tục đi về phía trước.
Vừa đi Lạc Dao vừa vô tình liếc nhìn Nguyên Bạch bên cạnh, muốn tìm cơ hội để khen ngợi anh một tràng mà không để lại dấu vết.
Đảo hoang ngoại trừ cây cối thì chẳng thấy gì khác, hai người đi được khoảng vài trăm mét vẫn chưa thấy một sinh vật sống nào.
Lạc Dao khô cả họng, đang định nói hay là nghỉ một lát thì thấy Nguyên Bạch chỉ về phía trước không xa nói: "Có dừa kìa."
Cô nhìn theo hướng anh chỉ, quả nhiên thấy phía xa có hai cây dừa trĩu quả, đang chờ người đến hái.
"Ký chủ, khen cầu vồng đi!"
Giọng nói của Ngân Hà Hào vang lên trong đầu, Lạc Dao gần như phản xạ có điều kiện mà thốt ra: "Không hổ là thần tượng của tôi, đây đúng là hỏa nhãn kim tinh mà, cũng chỉ có người đẹp trai như anh mới có thể phát hiện ra hai cây dừa này, ôi, hai cây dừa này hẳn là phải có vinh dự lớn lao lắm mới được Nguyên ca của tôi phát hiện ra."
Nói xong, Lạc Dao liền ngẩn người, Ngân Hà Hào vẫn đang phấn khích khen ngợi trong đầu: "Đù má! Ký chủ, đỉnh của chóp! Tuyệt vời ông mặt trời!"
Nguyên Bạch: "..."
Lạc Dao: "..."
Quay phim đi theo: "..."
Lúc này trên danmu, những fan và cư dân mạng vốn bất mãn với việc Lạc Dao chủ động sáp lại gần Nguyên Bạch, nghe thấy tràng khen cầu vồng theo phản xạ này của cô, lập tức cười nổ mắt.
"Ha ha ha ha ha ha ha, tiểu tỷ tỷ này là đầu thai từ cầu vồng à."
"Buồn cười nhất là biểu cảm và giọng điệu của cô ấy bình thản quá, thế mà cô ấy lại nói được một tràng khen cầu vồng dài dằng dặc như thế, nhìn cái bộ dạng ngơ ngác sau khi nói xong kìa, tấu hài quá."
"Đâu rồi hình tượng cool girl? Thiết lập nhân vật sụp đổ rồi, sụp đổ rồi."
"Lần này tôi tin cô ấy là fan chân chính của Nguyên Bạch rồi."
"Lầu trên ơi, nạp tiền mấy triệu tệ mà còn không chân chính? Thế nào mới là chân chính?"
"Tiểu tỷ tỷ chỉ là phản xạ có điều kiện thôi, nói xong chính mình cũng ngơ ngác, chắc là lén dùng acc phụ viết văn tế khen thần tượng nhiều lắm đây."
"Lạc Dao: Khó khăn lắm mới giấu được cái nết, ai ngờ lòi ra bất thình lình."
Lạc Dao không rõ những phát ngôn trên danmu, sau khi ngơ ngác một hồi, cô liền khôi phục lại vẻ mặt nghiêm túc.
Nguyên Bạch cảm thấy mình nên nói gì đó: "Cảm ơn."
"Không khách sáo."
Lạc Dao một lần nữa quán triệt phương châm chỉ cần mình không ngại thì người ngại sẽ là người khác, bình thản đi đến dưới cây dừa.
Trong lúc Nguyên Bạch còn chưa kịp mở lời hỏi làm sao để lấy dừa xuống, liền thấy Lạc Dao như một con khỉ, nhanh thoăn thoắt leo lên cây.
Mọi người: "OO!"
Đây là cây dừa đấy nhé!
Tại sao cô gái nhỏ này lại leo như đi trên đất bằng vậy?
"Nguyên Bạch, đứng xa ra chút."
Quay phim và Nguyên Bạch lập tức lùi ra xa, chẳng mấy chốc Lạc Dao đã vặt trụi cả cây dừa.
"... Thực ra lúc nào ăn thì hái cũng được mà."
Lạc Dao lắc đầu: "Không được, lần sau tôi lười leo lên lại lắm."
Cái thân thể nguyên chủ này, tiết kiệm được chút sức nào hay chút nấy, dù sao dừa để 48 tiếng cũng chẳng vấn đề gì.
Tiếc là những người khác không biết Lạc Dao có bệnh tim, chỉ cảm thấy cô đang làm màu.
Dù sao cái dáng vẻ vừa rồi của cô, chỗ nào giống như lười leo?
"Mượn dao găm chút."
Nguyên Bạch theo bản năng đưa dao cho Lạc Dao, chỉ thấy cô gái đón lấy, đôi tay nhỏ nhắn nhanh nhẹn rạch một đường, động tác thuần thục như mấy người bán dừa dạo chuyên nghiệp ngoài phố vậy.
"Uống đi."
"... Cảm ơn."
Lạc Dao cũng tự rạch cho mình một quả dừa, sau khi giải khát, cả người dễ chịu hơn nhiều.
"Hay là đêm nay chúng ta ở đây luôn đi?"
Nguyên Bạch nhìn cô gái trắng trẻo gầy yếu bên cạnh, giải thích: "Nếu đi tìm hang động thì rất dễ gặp dã thú, tôi thấy chỗ này địa thế rộng rãi, cây cối thưa thớt, xung quanh lại không có nguồn nước, chắc dã thú sẽ không mò tới đâu."
"Được." Lạc Dao bình thản gật đầu.
"Ký chủ đừng quên khen cầu vồng!"
Giây tiếp theo, Lạc Dao ngước mắt, khen ngợi một cách không cảm xúc: "Nguyên ca đúng là thông minh quá đi, đây có phải là bộ não của con người có thể nghĩ ra được không? Không! Đây là chuyện chỉ có Nguyên ca mới nghĩ ra được! May mà có Nguyên ca, nếu không đêm nay tôi chẳng biết ngủ ở đâu nữa. Nguyên ca, anh thực sự quá đẹp trai, một câu nói của anh khiến tôi được khai sáng, anh chính là tia sáng trong đêm tối của tôi!"
Nguyên Bạch: "..."
Cảm ơn, nhưng tôi chẳng thấy được khen chút nào cả.
Cứ cảm thấy thiếu nữ trước mắt đang vòng vo mắng mình thì đúng hơn.
Vả lại cái biểu cảm này, cũng quá là không có tâm rồi, diễn xuất còn kém hơn cả anh.
Khen xong, Lạc Dao đứng dậy như thể vừa hoàn thành nhiệm vụ.
Cô cầm dao găm, đi đến một chỗ vừa đi ngang qua để lấy dây leo.
Nguyên Bạch thấy vậy vội vàng đi theo.
"Cô muốn làm võng à?"
"Ừ." Sau khi đáp một tiếng, Lạc Dao như sực nhớ ra điều gì liền nói: "Nguyên ca thật thông minh."
Nguyên Bạch: "..."
Thực ra cô không cần khen tôi đâu, thật đấy.
"Để tôi làm cho."
Nhìn Lạc Dao cứ một đao là đứt một sợi dây leo, Nguyên Bạch cũng không đành lòng đứng nhìn.
"Tôi đã nói là sẽ chăm sóc tốt cho anh, thì nhất định sẽ làm được, anh cứ đứng đó là được rồi."
"..."
Lòng Nguyên Bạch lúc này có chút kỳ lạ.
Anh chưa bao giờ được chăm sóc một cách trực tiếp như vậy, từ nhỏ đến lớn đều thế. Công ty đối xử tốt với anh, nâng đỡ anh, cũng là vì anh có giá trị, những mảng tối phù hoa của giới giải trí, anh đương nhiên đều biết và đã từng trải qua.
Chỉ là vì giá trị của anh cao, nên anh có thể từ chối.
Những năm đầu khi mới vào nghề chưa nổi tiếng, sự chèn ép nhục mạ nào mà anh chưa từng nếm trải? Lúc đó, Nguyên Bạch chưa nổi tiếng mà lại sở hữu khuôn mặt thế này, đúng là cái bia thu hút thù hận.
Fan thì yêu thích anh vô điều kiện, tuy là vì khuôn mặt của anh, nhưng sự yêu thích này đã rất đáng quý rồi, nên Nguyên Bạch rất trân trọng, dù lịch trình có mệt mỏi đến đâu, chỉ cần có thời gian, anh đều sẵn lòng dừng bước để ký tên chụp ảnh cùng họ.
Nhưng đó dù sao cũng là fan, cách anh quá xa, những sự quan tâm đó cũng có chút hư ảo, có lẽ một ngày nào đó, có một người đẹp trai hơn anh xuất hiện, những người này sẽ bỏ rơi anh.
Nội tâm Nguyên Bạch rất mâu thuẫn, anh vừa cảm ơn sự yêu thích của fan, nhưng lại không tin tưởng vào sự yêu thích đó.
Lạc Dao trước mắt cũng là fan của anh, thời gian trước cô vẫn còn là fan của Hứa Phương Tuần, thậm chí trên máy bay còn phớt lờ anh, nhưng bây giờ vì cô thích anh, cô có thể toàn tâm toàn ý chăm sóc anh.
Dù có chút coi thường, nhưng thâm tâm Nguyên Bạch lại rất tận hưởng cảm giác này.
Lạc Dao không biết một câu nói của mình đã khiến Nguyên Bạch với tâm hồn nhạy cảm suy nghĩ vòng vo nhiều đến thế.
Sau khi chặt đủ dây leo, cô ngồi bệt xuống đất nghỉ ngơi, lượng vận động hôm nay hơi nhiều.
"Mệt rồi sao?" Nguyên Bạch tiến lên, cúi người định lấy đống dây leo đó, "Để tôi mang đống này qua."
Lạc Dao vội đứng dậy giành lấy dây leo trong tay anh: "Không cần, để tôi."
"Nhưng tôi không thể không làm gì cả mà."
"Anh cứ yên lặng đứng đó, duy trì nhan sắc đỉnh cao chính là động lực làm việc của tôi!" Nói xong Lạc Dao còn gật đầu thật mạnh.
Đương nhiên, nếu biểu cảm của cô không bình thản như vậy, ánh mắt không tĩnh lặng như vậy, có lẽ lời thuyết phục của cô sẽ có trọng lượng hơn một chút.
Nguyên Bạch bỗng nhiên tự hỏi, đây thực sự là đang hâm mộ anh sao?
Hay là anti-fan giả dạng?
Những ảnh chụp màn hình về việc trước đây cô từng "khẩu nghiệp" với anh trên mạng anh đã xem qua rồi, bảo anh toàn thân tỏa ra khí chất của một thằng ngốc, còn bảo anh dùng mười kiếp chỉ số thông minh để đổi lấy một kiếp nhan sắc, ai thích anh đều là lũ học sinh tiểu học mê trai, đừng tưởng xóa Weibo là có thể không thừa nhận, internet có trí nhớ đấy!
Truyện tại Ban Ha Xiaoshuo, niềm vui rất nhiều.
Đề xuất Hiện Đại: Ngày Xuân Có Hỷ