Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 101: Muốn nhuộm thì nhuộm

Trời sập tối.

Tại cổng công viên nhỏ, Lạc Dao vẻ mặt bình thản, nhìn Tư Tuần đang ngập ngừng do dự trước mặt, suýt chút nữa không kiềm chế được mà vặn nắp sọ cậu ta ra.

Ngân Hà Hào: “...”

Tôi cứ ngỡ ký chủ đã trở nên tốt tính hơn, hóa ra tất cả chỉ là ảo giác.

Hôm nay vẫn là một ký chủ trong lòng chỉ có nhiệm vụ, không có tình yêu.

Đời máy vô vọng.jpg.

Tư Tuần cuối cùng cũng sắp xếp được ngôn từ: “Dao Dao, hôm nay lúc Thẩm Dục Hiên tìm tới, anh bỗng thấy mình thật trẻ con.” Nói đoạn, Tư Tuần ngượng nghịu liếc nhìn Lạc Dao một cái, “Em nói xem... mái tóc này của anh, có nên nhuộm lại không?”

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, mảng thảo nguyên trên đầu cậu ta vẫn rực rỡ như cũ.

Nhưng việc nhuộm tóc lại thì liên quan gì đến Thẩm Dục Hiên? Ngân Hà Hào nhanh chóng nắm bắt trọng điểm.

“Ký chủ, bố mau hỏi cậu ta đi, trao cho cậu ta tình yêu và sự ấm áp.”

Lạc Dao bày tỏ: Ai quan tâm?

“Tùy.”

Nỗi băn khoăn trong lòng Tư Tuần lập tức vơi đi quá nửa.

Dao Dao đúng là tốt quá, lúc nào cũng tôn trọng ý muốn của cậu là trên hết.

“Thực ra anh nhuộm màu này là để đối đầu với ông già nhà anh.” Tư Tuần có chút ngượng ngùng cười cười, “Năm đó người đàn bà kia bỏ chồng bỏ con, anh luôn cho rằng đó là lỗi của ông ấy, là do ông ấy nhu nhược mới dẫn đến kết quả đó. Thế là anh nhuộm một đầu xanh lá cây để mỉa mai ông ấy bị cắm sừng, sau này lớn lên mới thấy hành động lúc đó của mình thật trẻ con. Nhưng mà... giờ thì muộn rồi, muốn nhuộm lại mà mãi không tìm được cơ hội thích hợp, vả lại, dùng màu này bao nhiêu năm rồi, giờ nhuộm lại thực sự có chút không nỡ.”

“Ký chủ, mau an ủi cậu ta đi! Mau lên!”

Lạc Dao phiền không chịu nổi, trực tiếp chặn luôn Ngân Hà Hào.

Nhưng rốt cuộc cô cũng nghe lọt tai lời nó nói, nể mặt tích phân mà an ủi một cách vô hồn: “Bản thân thấy thích là được.”

“Ừm!” Tư Tuần gật đầu như chú chó ngoan, “Thực ra, anh biết chuyện năm đó là người đàn bà kia sai, mấy hôm trước bà ta có quay về tìm anh, nhưng anh không muốn nhận lại bà ta, bao nhiêu năm qua bà ta chưa từng ngó ngàng gì đến anh, giờ cũng đừng có chạy đến trước mặt anh mà nhắc chuyện mẹ hiền con hiếu gì cả.

Dao Dao, vậy giờ em thấy anh có nên nhuộm lại không?”

“Bản thân thấy thích là được.” Lạc Dao phiền phức lặp lại câu trả lời.

Câu hỏi vừa nãy đã hỏi rồi, tại sao phải hỏi lại lần nữa?

Tư Tuần không cảm nhận được sự bực bội của đại lão, vừa nghe câu này xong liền cảm động đến mức ôm chầm lấy cô, "oa oa" gục đầu lên vai cô bắt đầu: “Dao Dao, cảm ơn em, vậy anh không nhuộm nữa!”

“...” Mẹ kiếp! Muốn nhuộm thì nhuộm, không nhuộm thì thôi!

Cũng may Tư Tuần biết điểm dừng, không tiếp tục thử thách trên bờ vực tìm chết nữa.

Hai người chia tay ở cổng công viên, ai về nhà nấy, một người tìm cha, một người tìm mẹ.

...

Thứ Hai đi học, Lạc Dao thấy Kỷ Tử Huyên đã đi học lại sau mấy ngày xin nghỉ.

Nhìn từ bên ngoài, Kỷ Tử Huyên dường như không có gì thay đổi, nhưng nếu là người quen sẽ phát hiện ra, áp suất quanh người cô ta trở nên vô cùng u ám.

Suốt cả ngày, Lạc Dao đều có thể cảm nhận được đối phương đang dùng ánh mắt oán độc lén lút quan sát mình từ trong bóng tối.

Về việc này, Lạc Dao chẳng buồn quan tâm.

Dù cô ta có nhảy nhót thế nào thì cuối cùng cũng chỉ là tự làm tự chịu mà thôi.

Rất nhanh sau đó là kỳ thi tốt nghiệp các môn văn lý. Tư Tuần đạt được ba điểm C, vừa đủ điểm qua môn.

Sau kỳ thi là đến kỳ nghỉ đông.

Nói là nghỉ đông chứ thực ra chỉ có bảy ngày. Là học sinh lớp 11 sắp bước sang lớp 12, họ không xứng đáng có một kỳ nghỉ đông trọn vẹn.

Trước Tết, gia đình ba người của Lạc Dao cuối cùng cũng chuyển đến khu chung cư gần trường, không biết là vô tình hay cố ý mà lại ở cùng khu với Tư Tuần. Điều này khiến Tư Tuần vô cùng cảm động, một hơi đọc thuộc lòng 24 chữ chân ngôn mười lần.

Đề xuất Trọng Sinh: Cùng Chồng Trọng Sinh Về Thập Niên 80, Anh Ấy Lại Không Cưới Tôi Nữa
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện