Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 51: Hận dài hơn yêu "Vậy thì anh giết tôi đi!"

Phó Thời Dụ không màng Mạnh Thư từ chối, nửa kéo nửa bế cô suốt quãng đường đến bãi đậu xe, sau khi mở cửa xe thì trực tiếp ném cô vào trong.

Mạnh Thư còn chưa ngồi vững đã bị ấn lên ghế.

Phó Thời Dụ khom lưng, nửa thân trên rướn vào trong xe, động tác thô lỗ thắt dây an toàn cho cô.

"Phó Thời Dụ..." Mạnh Thư có uống chút rượu, vừa rồi lại trải qua một trận hỗn chiến, đầu óc choáng váng, nhìn khuôn mặt góc cạnh lạnh lùng của người đàn ông trước mặt cứ lắc lư qua lại, cô khó chịu nhíu mày hỏi, "Anh định đưa tôi đi đâu?"

Phó Thời Dụ cụp mắt, lẳng lặng thắt dây an toàn cho cô, sau đó "ầm" một tiếng đóng sầm cửa xe lại.

Phó Thời Dụ lái rất nhanh, gần như là đang đua xe.

Mạnh Thư sợ hãi bám chặt vào ghế, rượu cũng sợ đến mức tỉnh hẳn.

Cô lén dùng dư quang liếc nhìn anh.

Khuôn mặt Phó Thời Dụ chẳng khác nào tu la, bàn tay trên vô lăng vì dùng lực mà gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên mu bàn tay và cánh tay.

Anh bất chấp tất cả mà vượt xe trên làn đường chính đông đúc.

Tiếng động cơ gầm rú dường như là tiếng lòng của anh lúc này.

Mười phút sau, xe cuối cùng cũng tấp vào lề dừng lại.

Phó Thời Dụ lạnh mặt xuống xe, còn khóa cửa xe lại.

Mạnh Thư bị bỏ lại một mình trong xe, ánh mắt dõi theo anh chạy bộ băng qua đường, đi về phía dãy cửa hàng mặt phố đối diện.

Không lâu sau, Phó Thời Dụ quay lại, mở cửa ghế phụ, khom người rướn vào trong xe.

Hơi thở oi bức của đầu hè từ ngoài cửa xe ập vào mặt, Mạnh Thư theo bản năng né ra sau.

Phó Thời Dụ lạnh lùng liếc nhìn cô một cái.

Chỉ một cái liếc mắt đã khiến Mạnh Thư rùng mình, cô không tiền đồ mà thẳng lưng lên, như để lấy lòng mà xích lại gần anh một chút.

Ánh mắt Phó Thời Dụ lúc này mới dịu đi đôi chút.

Anh mở túi nilon trong tay, lấy ra bông tẩm cồn i-ốt dùng một lần.

Biết anh muốn xử lý vết thương cho mình, Mạnh Thư rất biết điều mà ngẩng cằm lên.

Phó Thời Dụ dùng bông tẩm cồn khử trùng vết thương trên cổ cô trước, sau đó mới dán băng cá nhân lên.

Làm xong tất cả, anh không lùi lại, vẫn giữ tư thế cúi người nhìn cô.

Họ ở rất gần nhau, cảm giác chỉ cần cô hơi cúi đầu là anh có thể hôn lên cổ cô.

Vết thương của Mạnh Thư đau xót, nhưng trong không gian chật hẹp của xe, cảm giác áp bức mà Phó Thời Dụ mang lại cho cô còn mạnh mẽ hơn cả nỗi đau thể xác.

Cô biết có Lý Trác Hàng và Thẩm Khuynh Dịch ở đó, Tiêu Quân và Tôn Di Mẫn sẽ không sao.

Thay vì lo lắng cho họ, tình cảnh hiện tại của cô mới đáng lo ngại hơn.

Phó Thời Dụ đang kìm nén cảm xúc của mình, và sắp sửa vượt qua giới hạn.

Mạnh Thư hiểu rõ hơn ai hết Phó Thời Dụ lúc nổi giận đáng sợ đến mức nào.

Huống hồ anh của hai năm sau, vóc dáng đã cao lớn hơn nhiều, ngũ quan cũng sắc sảo hơn, bớt đi vẻ ngông cuồng bốc đồng, trên người tỏa ra sự sắc bén và áp bức của một người đàn ông trưởng thành.

Trong cuộc đối đầu im lặng không tiếng động, Mạnh Thư không chịu nổi trước, lên tiếng phá vỡ sự im lặng, "Sao anh biết chúng tôi ở đây?"

Phó Thời Dụ cười lạnh một tiếng, "Tôi còn biết các người đã gọi sáu nam người mẫu đắt nhất ở đây nữa."

"Tiêu Quân gọi đấy."

Mạnh Thư không thèm suy nghĩ đã bán đứng bạn thân.

Nói xong cô lại ảo não.

Rõ ràng hiện tại, cô không cần phải tự chứng minh với anh về mối quan hệ của mình với người khác giới. Cho dù cô có gọi sáu mươi nam người mẫu cũng chẳng liên quan gì đến anh.

Phó Thời Dụ liếc cô một cái, ánh mắt lạnh lẽo, "Cô ấy gọi, em không xem sao?"

Mạnh Thư phản bác không chút khí thế: "Tôi xem rồi, phạm pháp à?"

Phó Thời Dụ lấy từ túi áo khoác của cô ra mấy tấm danh thiếp, đặt trước mắt cô, "Tối nay em mà rời đi cùng bất kỳ ai trong số họ thì mới là phạm pháp đấy."

Mạnh Thư nhìn những tấm danh thiếp trong tay Phó Thời Dụ, một mùi nước hoa nồng nặc hỗn tạp xộc lên khiến cô nhíu mày.

Cô hoàn toàn không biết những tấm danh thiếp này bị nhét vào túi mình từ lúc nào.

Tối nay cô không uống nhiều rượu, ý thức luôn tỉnh táo, ngoại trừ xem họ nhảy múa, chẳng qua chỉ là chơi vài trò chơi nhỏ, thậm chí còn không có tiếp xúc cơ thể.

Nhưng cô rất rõ, những tấm danh thiếp nhét vào túi mình này đại diện cho sự ám chỉ gì.

Phó Thời Dụ lườm cô một cái, "Cái gì cũng không hiểu mà cũng dám đến những nơi này chơi?"

Mạnh Thư phản bác theo lẽ đương nhiên: "Chẳng lẽ anh không đến những nơi này chơi sao?"

Phó Thời Dụ lắc lắc mấy tấm danh thiếp trong tay, lạnh giọng nói: "Tôi có chơi mấy thứ này không?"

Mạnh Thư bị chặn họng không nói nên lời.

Phó Thời Dụ xé nát danh thiếp, để cùng với những vật dụng y tế đã dùng xong, ném vào thùng rác bên đường.

Phó Thời Dụ lên xe, Mạnh Thư thấy anh nổ máy, căng thẳng hỏi: "Đi đâu?"

Phó Thời Dụ không thèm nhìn cô lấy một cái, chỉ để lại hai chữ.

"Về nhà."

Nhìn thấy con đường quen thuộc, Mạnh Thư mới phản ứng lại, Phó Thời Dụ muốn đưa cô về Ngự Cảnh.

Cô thốt lên hỏi: "Anh vẫn luôn sống ở Ngự Cảnh sao? Tại sao không đổi chỗ khác?"

Phó Thời Dụ hỏi ngược lại: "Tại sao tôi phải đổi chỗ?"

"Không phải, tôi chỉ cảm thấy..." Mạnh Thư mím môi.

"Cảm thấy gì?" Phó Thời Dụ tự giễu, "Cảm thấy em đã lừa dối tôi, bỏ rơi tôi, sao tôi còn có thể chịu đựng việc tiếp tục sống ở nơi có liên quan đến em sao?"

Hàng mi dài rủ xuống của Mạnh Thư run rẩy không nói gì, coi như ngầm thừa nhận.

Phó Thời Dụ hiện tại rõ ràng có rất nhiều lựa chọn.

Với tài sản cá nhân của mình, anh hoàn toàn có thể mua biệt thự ở bất kỳ đâu tại Giang Thành.

Hồi lâu sau, giọng nói của Phó Thời Dụ mới vang lên lần nữa.

"Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà tôi không thể chịu đựng? Tôi không phải kẻ lừa đảo, tôi cũng không bỏ rơi ai, tôi càng không... biến mất hai năm, bặt vô âm tín."

"Người nên tự trách và sám hối không phải là tôi."

Xe dừng ở hầm gửi xe.

Mạnh Thư không chịu xuống xe, "Mẹ đang ở nhà đợi tôi."

Phó Thời Dụ tháo dây an toàn của mình, rồi rướn người qua tháo dây cho Mạnh Thư, ngữ khí lạnh lùng, "Hai ngày này họ không có ở Giang Thành."

Cha mẹ của Phó Minh Hoài tuy không còn nữa, nhưng vẫn còn một người bác đang dưỡng bệnh ở viện dưỡng lão tại thành phố bên cạnh.

Ông cụ vì không thể chịu được đường xá xa xôi nên không đến dự đám cưới của họ, vì vậy sáng sớm nay, Phó Minh Hoài và Lâm Bội đã đến thành phố bên cạnh thăm ông cụ.

Lời nói dối bị vạch trần, tim Mạnh Thư thắt lại.

Nhưng cô vẫn vùng vẫy nói: "Tôi sẽ không lên đó với anh đâu."

Phó Thời Dụ chẳng thèm để ý đến cô, dứt khoát lôi người xuống xe.

Lúc đi thang máy lên lầu, gặp người hàng xóm ở tầng dưới dắt chó đi dạo về, đối phương nhìn thấy Phó Thời Dụ trước, sau đó mới thấy Mạnh Thư bên cạnh anh, ngạc nhiên nói: "Ồ, về rồi à?"

Mạnh Thư đã rời đi hai năm, cho nên đã hai năm không gặp người hàng xóm này, mà ngữ khí của đối phương giống như biết Mạnh Thư hai năm qua không có ở nhà, bây giờ mới về.

Đang lúc Mạnh Thư không biết nên đáp lại đối phương thế nào, cô cảm nhận được ánh mắt của người bên cạnh nhìn thẳng vào mình, rồi nghe thấy anh khẽ nói: "Vâng, về rồi."

Không hiểu sao, câu "về rồi" này của Phó Thời Dụ khiến lòng cô dâng lên một nỗi xót xa khó tả.

Cửa thang máy mở ra, Mạnh Thư chậm chạp đi theo ra ngoài.

Phó Thời Dụ đứng ở cửa, đợi cô đi tới, nghiêng người ra lệnh: "Mở cửa."

Trước khi cô kịp lên tiếng, anh đã dự đoán trước: "Mật mã chưa từng đổi."

Mật mã chưa từng đổi.

Vẫn là sinh nhật cô.

Mạnh Thư không tình nguyện mở cửa.

Thấy cô đứng ở cửa không nhúc nhích, Phó Thời Dụ đứng sau lưng cô, nhàn nhạt nói: "Sao thế, muốn tôi mời em vào à?"

Mạnh Thư bước vào nhà, mọi thứ bên trong vẫn y hệt như hai năm trước.

Trong chiếc hộp nhỏ đựng đồ lặt vặt ở huyền quan có để hai chiếc chìa khóa xe.

Không phải chiếc 918 anh đang lái bây giờ, mà là chiếc Cayenne anh lái hồi còn đại học. Chiếc có dây treo bằng da màu đen là của Phó Thời Dụ, chiếc màu hồng là của cô.

Chiếc xe đó cô rất ít khi lái, thỉnh thoảng anh uống rượu cô mới lái xe đi đón, nhưng Phó Thời Dụ vẫn chuẩn bị chìa khóa xe cho cô.

Chìa khóa xe vẫn còn đó, chiếc kẹp tóc cô tiện tay vứt ở đây cũng vẫn còn đó.

Tờ giấy nhắn cô để lại cho anh trước khi đi Mỹ vào đêm trước Tết Nguyên Đán hai năm trước, dặn anh có đôi giày đang phơi ngoài ban công, bảo anh đừng quên thu vào, cũng vẫn còn đó.

Lúc đó anh mới vào làm ở SN, ngày nào cũng bận rộn đến khuya mới về, có khi mệt đến mức ngồi trên sofa là ngủ thiếp đi.

Cho dù có nhắn tin cho anh, tối anh về cũng chưa chắc đã nhớ, Mạnh Thư dứt khoát viết một tờ giấy nhắn, dán ngay chỗ anh hay để chìa khóa xe.

Mạnh Thư nhìn về phía phòng khách.

Trên sofa đặt chiếc gối ôm cô thích ôm khi xem phim, và chiếc chăn nhỏ mà Tiêu Quân nhất thời hứng chí đan cho cả ký túc xá.

Cửa sổ sát đất ngoài ban công mở một nửa, tấm rèm cửa màu nhạt bị gió thổi tung một góc.

Có thể thấy trên giá phơi đồ ngoài ban công đang phơi một chiếc áo thun trắng, áo thun giặt nhiều lần nên màu sắc đã hơi thấu quang, cổ áo và gấu áo đều đã biến dạng.

Đó là chiếc áo thun kỷ niệm tốt nghiệp của lớp cô năm tốt nghiệp cấp ba.

Mạnh Thư lặng lẽ đứng trong phòng khách, mọi thứ ở đây đều không thay đổi, nơi này dường như đã bị phù phép bởi phép thuật ngưng đọng thời gian.

Và những ký ức cô vất vả lắm mới quên được cùng với đủ loại cảm xúc mà chúng mang lại, tranh nhau hiện lên trong lòng.

Mạnh Thư nhắm mắt lại, lùi lại nửa bước.

Nhưng chỉ nửa bước đã dừng lại.

Lưng cô chạm vào một khuôn ngực rộng lớn, như một bức tường vững chãi và sừng sững, chặn đứng mọi đường lui của cô.

"Đi tắm đi," Phó Thời Dụ hơi cúi đầu, đầu ngón tay khẽ khàng lướt qua cổ cô, "Đừng để nước chạm vào vết thương."

Mạnh Thư hoàn hồn, nén lại những cảm xúc không đúng lúc kia, không nghe lời anh mà cứng cổ nói: "Tôi muốn về nhà ngủ."

"Hay là em muốn đến đồn cảnh sát ngủ?"

"Là đối phương ra tay trước."

Phó Thời Dụ lười phổ biến pháp luật cho cô, anh nghiêm túc nghi ngờ không biết cô đã sống một mình ở Anh hai năm như thế nào.

"Không muốn tắm, được," Phó Thời Dụ vừa cởi áo khoác vừa ngồi phịch xuống sofa, đôi chân dài dang rộng, ánh mắt sắc bén nhìn cô, "Vậy thì nói chuyện khác."

Trong lòng Mạnh Thư dâng lên một dự cảm không lành, "Nói chuyện gì?"

"Người đàn ông đưa em đến hội sở hôm nay là ai?"

Thần kinh Mạnh Thư lập tức căng thẳng, "Anh nhìn thấy rồi?"

"Sao thế, làm rồi còn sợ bị người ta nhìn thấy à?"

"Tại sao tôi phải sợ? Hơn nữa nhất cử nhất động của tôi chẳng phải đều nằm dưới sự giám sát của anh sao?" Mạnh Thư bất bình hỏi ngược lại, "Chẳng lẽ anh không biết tôi và người đàn ông đó đã làm gì sao?"

Phó Thời Dụ im lặng một lúc, nhìn cô bằng ánh mắt như đang nói rằng sau hai năm cô vẫn có chút thay đổi, trở nên mồm mép sắc sảo hơn.

Phó Thời Dụ không tiếp lời cô mà chuyển chủ đề, "Hôm qua em nói muốn nói chuyện tử tế với tôi, sau đó tôi đã suy nghĩ lại, có một số chuyện quả thực nên nói rõ ràng với em."

Mạnh Thư tập trung mười hai phần tinh thần, luôn cảm thấy sự thay đổi này của anh quá đột ngột, không biết lại đang tính toán điều gì.

Phó Thời Dụ vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình, "Lại đây, đứng xa thế sao mà nói chuyện?"

"Cứ đứng đây nói."

Phó Thời Dụ cau mày, khẽ thở dài, "Đừng làm nũng với tôi, em tưởng sau hai năm tôi vẫn còn mắc bẫy này của em sao?"

Mạnh Thư ngẩn ra, cô làm nũng với anh chỗ nào chứ?

Cô chỉ là không muốn ngồi quá gần anh thôi.

Có điều cơ hội để nói chuyện bình tĩnh với Phó Thời Dụ không nhiều, đặc biệt là khi cô hoàn toàn ở thế yếu.

Mạnh Thư không kiên trì nữa, ngồi xuống ghế sofa bên cạnh anh.

Cô vừa ngồi xuống, Phó Thời Dụ đã xoay người, ngồi trên bàn trà, đối diện với cô.

Khoảng cách giữa bàn trà và sofa rất gần, chân anh co lại, đầu gối tựa vào cạnh sofa, đôi chân dài kẹp lấy chân cô ở hai bên trái phải.

Mạnh Thư không tự nhiên muốn lùi ra sau, bị Phó Thời Dụ nắm lấy cổ tay, kéo về phía trước mặt mình.

Mạnh Thư hít một hơi, "Rốt cuộc anh muốn nói gì với tôi?"

Người đàn ông ngước đôi lông mày tuấn tú, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô, "Bớt để những gã đàn ông đó lại gần em đi."

"Anh đang nói bậy bạ gì thế?" Mạnh Thư tức giận nói, "Thầy Trình là sếp của tôi, chỉ là tiện đường đưa tôi về thôi."

Phó Thời Dụ bóp lấy đốt xương cổ tay mảnh khảnh của cô, mỗi lúc một mạnh hơn, cho đến khi thấy cô nhíu mày mới mỉa mai: "Thầy Trình? Gọi thân mật gớm nhỉ."

Mặt Mạnh Thư sa sầm, "Phó Thời Dụ, nếu anh cứ như thế này thì chúng ta chẳng có gì để nói cả."

Cô định đứng dậy, cổ tay bị kéo mạnh một cái, cô mất trọng tâm, ngã nhào vào lòng anh, hai tay đồng thời bị khóa ngược ra sau lưng.

Hai chân Mạnh Thư buộc phải dang ra, chiếc váy len dệt kim mỏng manh ép lên chiếc quần tây sẫm màu.

Cơ đùi săn chắc của người đàn ông đột ngột căng cứng, như một khối sắt cứng ngắc.

Tư thế hiện tại của hai người quá mập mờ.

Mạnh Thư nhất thời không nói nên lời.

"Không muốn ngồi nói chuyện tử tế, muốn nói chuyện với tôi kiểu này sao?"

Khi nói chuyện, anh không quên cử động chân, dùng cách trực tiếp nhất để cô cảm nhận được "kiểu này" mà anh nói là kiểu nào.

Cô không thể tin nổi mà trừng mắt nhìn anh.

Anh chỉ mới như vậy cô đã không chịu nổi, mặt đỏ bừng, vùng vẫy muốn đứng dậy.

Phó Thời Dụ một tay kẹp chặt hai cổ tay gầy guộc của cô, bàn tay còn lại vòng ra sau ôm lấy cổ cô, năm ngón tay ngấm ngầm dùng lực bóp nhẹ.

Giọng nói rít qua kẽ răng, "Đây là thái độ nói chuyện hòa bình sao, Mạnh Thư?"

Mạnh Thư bị bóp đau, hốc mắt dần đỏ lên, trong mắt phủ một lớp sương mù.

Phó Thời Dụ lạnh lùng nhìn cô, hằn học nói: "Khóc cũng vô ích, em tưởng tôi còn giống như hai năm trước, chuyện gì cũng thuận theo em sao? Không bao giờ có chuyện đó đâu. Tôi đã đưa em về đây thì không định buông tha cho em."

Mạnh Thư kìm nước mắt lại, đôi mắt đỏ hoe, bất chấp tất cả nói: "Vậy thì anh giết tôi đi!"

"Muốn chết thì quá đơn giản rồi, em đừng có mơ," Phó Thời Dụ mặt mày âm trầm như ác quỷ, "Cho dù tôi có giết người, cũng là giết những kẻ ngu xuẩn dám dòm ngó em, kẻ nào dám chạm vào dù chỉ một sợi tóc của em đều đáng chết."

"Anh đúng là có bệnh!"

"Phải, tôi có bệnh, chẳng phải em đã biết từ lâu rồi sao?" Lực tay Phó Thời Dụ nắm cổ tay Mạnh Thư không ngừng siết chặt, đáy mắt đen kịt một màu, "Em và Hạ Giang Triều, cũng giống như tất cả mọi người, đều cho rằng tôi nên bị nhốt vào bệnh viện tâm thần."

"Nhưng e là phải làm em thất vọng rồi, tôi không những không bị nhốt vào đó, chúng ta sẽ ở bên nhau, mãi mãi ở bên nhau, nếu tôi có xuống địa ngục, em cũng phải đi cùng tôi. Cho nên tôi khuyên em đừng có nguyền rủa tôi, em nên cầu nguyện đi, cầu nguyện cho tôi không có bệnh."

Cổ tay Mạnh Thư bị vặn đau, nỗi đau cộng với sự uất ức đè nén trong lòng suốt hai năm qua, dưới sự thúc đẩy của hơi men, cảm xúc nhất thời bùng nổ.

Cô sắp không thể chịu đựng nổi, những giọt nước mắt chực chờ trong hốc mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

"Phó Thời Dụ... tại sao," Mạnh Thư nức nở, "tại sao anh nhất định phải khiến tôi hận anh?"

"Hận dài lâu hơn yêu, không phải sao?" Phó Thời Dụ thờ ơ nói, "Dù sao em cũng không thể yêu tôi..."

"Tôi đã từng yêu anh."

Cuối cùng cô cũng nói ra câu này.

Cuối cùng cũng thừa nhận, từ khi họ quen nhau năm mười bảy tuổi đến nay, cho dù anh có mạnh mẽ bá đạo, có sự chiếm hữu vượt mức bình thường đối với cô, cho dù anh đã làm nhiều chuyện quá đáng, họ vẫn từng có tình yêu.

Cô cũng từng yêu anh.

Hơi thở của Phó Thời Dụ khựng lại, rõ ràng không ngờ cô sẽ nói ra câu này, anh khàn giọng hỏi: "Em tưởng..."

Tôi sẽ tin sao?

Anh chỉ nói ba chữ rồi không nói tiếp nữa.

Mạnh Thư dường như cảm nhận được lực nắm cổ tay mình đã nới lỏng đôi chút. Dần dần buông hẳn.

Phó Thời Dụ lau nước mắt trên mặt cô một cách không mấy dịu dàng, "Em nói em từng yêu tôi? Dựa vào cái gì để tôi tin?"

"Tôi không cần anh tin."

"Tôi quả thực không tin," Phó Thời Dụ nâng mặt Mạnh Thư lên, ép khuôn mặt mềm mại của cô vào lòng bàn tay mình, nhào nặn với chút hận ý không cam lòng, "Một kẻ tìm đủ mọi cách để trốn khỏi tôi, thậm chí không tiếc đưa tôi vào bệnh viện tâm thần, thì có gì đáng tin chứ?"

Anh lại nói: "Em tưởng em nói những lời ngon ngọt này thì tôi sẽ buông tha cho em, để em lại cưỡi lên đầu lên cổ tôi, để tôi đều phải nghe theo em sao?"

Mạnh Thư sụt sịt mũi, vẻ mặt ngơ ngác.

Cô cưỡi lên đầu anh lúc nào chứ?

Giữa họ chẳng phải đều là anh muốn thế nào thì thế nấy sao?

Thậm chí cô còn chẳng có tự do thân thể.

Phó Thời Dụ chỉnh lại cổ áo bị tuột xuống vai lúc cô vùng vẫy.

"Đừng có nghĩ đến chuyện chạy trốn, Hạ Giang Triều hiện tại còn đang tự lo không xong, cũng sẽ không có ai giúp em nữa đâu, không tin em cứ thử xem, tôi có bao nhiêu cách để khiến em phải chủ động quay về bên tôi."

Ngữ khí của anh vẫn mạnh mẽ, nhưng động tác lại dịu dàng.

Lời anh nói chưa bao giờ là dọa dẫm suông.

Mạnh Thư cắn môi, hàng mi rủ xuống.

Phó Thời Dụ nhìn đuôi mắt và đầu mũi khóc đến đỏ ửng của cô, cúi đầu xuống, sống mũi cao thẳng khẽ cọ vào khuôn mặt ẩm ướt của cô.

"Chỉ cần em ngoan, tôi chuyện gì cũng có thể đồng ý với em."

"Tôi cũng có thể cho em tất cả những gì em muốn."

Lòng Mạnh Thư khẽ động, "Chuyện gì cũng được sao?"

Phó Thời Dụ nắm lấy một bàn tay cô, nghiêng mặt, chậm rãi cọ vào lòng bàn tay cô, "Nhưng em phải hứa với tôi một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Đừng chạy trốn nữa, hãy ở lại bên cạnh tôi."

Mạnh Thư trấn tĩnh lại, hỏi: "Với... thân phận gì để ở lại bên cạnh anh?"

Phó Thời Dụ nghiêng đầu, liếc nhìn cô một cái.

Mạnh Thư bị cái liếc mắt này làm cho nổi hết da gà.

Anh không hài lòng hỏi: "Em nói xem chúng ta là quan hệ gì, hửm?"

Mạnh Thư cụp mắt, liếm cánh môi dưới khô khốc, "Tôi không còn yêu anh nữa, Phó Thời Dụ."

"Tôi không cần em yêu tôi," Phó Thời Dụ khàn giọng nói, "Em không cần làm gì cả."

Mạnh Thư muốn nói không công bằng.

Nhưng cô không nói rõ được người không công bằng là ai.

Là Phó Thời Dụ không được yêu hay là chính cô đang bị ép buộc yêu?

Nhưng những lời này của Phó Thời Dụ đã cho Mạnh Thư thấy một tia hy vọng.

Phó Thời Dụ của hai năm trước đã có thể lặng lẽ mang cô đi, thay đổi thân phận, thay đổi quốc gia, khiến cô hoàn toàn tách biệt với "Mạnh Thư", chỉ thuộc về một mình anh.

Lúc đó cô chỉ có thể dựa vào Hạ Giang Triều mới thoát được.

Huống hồ là Phó Thời Dụ của hai năm sau, ngay cả Hạ Giang Triều cũng không làm gì được anh.

Anh hoàn toàn có thể muốn làm gì thì làm.

Bất chấp pháp luật, thách thức luân thường.

Chỉ cần là thứ anh muốn, nhất định phải có được.

Mạnh Thư có chút đồng cảm với Hạ Giang Triều rồi, để một người như Phó Thời Dụ ở bên ngoài, rất có thể sẽ gây nguy hiểm cho xã hội.

Mạnh Thư mệt rồi, bởi vì cho dù cô có trốn xa đến đâu, nỗi sợ hãi bị Phó Thời Dụ tìm thấy cũng sẽ mãi mãi đeo bám.

Mà cô phải rời bỏ quê hương, bỏ rơi cha mẹ và bạn bè, cuộc đời cô đều bị hủy hoại hết rồi.

Bài học của hai năm qua đã đủ sâu sắc.

Cô không muốn chạy trốn nữa.

"Anh thật sự sẽ đồng ý mọi yêu cầu của tôi chứ?"

Có thể thấy thái độ của Mạnh Thư đã có sự lung lay.

Phó Thời Dụ kích động nói: "Tất nhiên, chỉ cần là chuyện em không muốn, tôi tuyệt đối sẽ không ép em."

Mạnh Thư ướm hỏi: "Yêu cầu tôi có thể đưa ra, phạm vi lớn đến mức nào?"

"Không có phạm vi."

Mạnh Thư hít một hơi nói: "Nếu tôi nói, không muốn sống cùng anh thì sao?"

Phó Thời Dụ nhấc tay cô lên, hôn một cái vào cổ tay mịn màng của cô, khẽ nói: "Được."

"Nếu tôi không muốn gặp anh, anh không được xuất hiện trước mặt tôi."

Phó Thời Dụ liếm vào động mạch cổ tay cô, "Được."

"Chuyện của chúng ta, dù là quá khứ hay hiện tại, đều không được để mẹ tôi và chú Phó biết."

Phó Thời Dụ dùng răng nghiến nhẹ vào vùng da cổ tay cô, "Được."

"Tôi đã nộp đơn học tiến sĩ, nếu được nhận, tôi muốn quay lại Anh tiếp tục học tập."

Nghe đến đây, Phó Thời Dụ khựng lại một chút, ánh mắt trầm mặc nhìn cô.

Ngay lúc Mạnh Thư tưởng anh sẽ từ chối, thì thấy anh khẽ gật đầu, "Tôi đã nói sẽ đồng ý mọi yêu cầu của em."

Không ngờ, ngay cả việc quay lại Anh anh cũng có thể đồng ý.

Mạnh Thư không biết là kích động hay thấp thỏm.

Tim cô đập thình thịch, lòng bàn tay đầy mồ hôi.

Cô liếm môi mấy lần, vẫn không thể tin được.

Cô luôn cảm thấy Phó Thời Dụ có âm mưu gì đó.

Nhưng lại thực sự không nghĩ ra, rõ ràng anh có thể dễ dàng kiểm soát và xoay xở cô, tại sao còn cho cô sự tự do lớn như vậy?

Những năm đó Mạnh Thư bị Phó Thời Dụ ép quá chặt, cô không nhận ra, sự tự do mà Phó Thời Dụ cho cô bây giờ chẳng qua chỉ là quyền con người cơ bản nhất.

"Còn một chuyện nữa." Đại não Mạnh Thư lúc này vô cùng hoạt bát, cô hận không thể cùng Phó Thời Dụ ước pháp tam chương.

"Nói đi." Phó Thời Dụ lộ ra vẻ không kiên nhẫn.

Lòng bàn tay Mạnh Thư chống lên ngực Phó Thời Dụ, nửa thân trên cố gắng né ra sau hết mức có thể, "Anh không được... chạm vào tôi."

Phó Thời Dụ cụp mắt, trong đôi mắt sâu thẳm nhìn cô đen kịt một màu.

Rõ ràng mình có lý, Mạnh Thư lại không tự chủ được mà căng thẳng.

Phó Thời Dụ có sự yêu thích mang tính sinh lý đối với cô, điểm này Mạnh Thư rất rõ.

Anh tâm trạng tốt thì thích trêu chọc cô, tâm trạng không tốt lại càng thích trêu chọc cô hơn.

Có đôi khi ánh mắt Mạnh Thư chỉ dừng lại trên người anh thêm vài giây, không mang theo bất kỳ ý nghĩa nào, anh đã không nhịn được mà ghé sát lại hôn cô.

Dù không hôn cũng phải vùi đầu vào hõm vai cô, hít hà một trận.

Lần đầu gặp lại sau hai năm, anh đã nói với cô "Tôi muốn em đến phát điên rồi".

Mà tối hôm đó, cô cũng đã thực sự cảm nhận được "hàm lượng vàng" của câu nói đó, mấy chữ đó của anh.

Quá khứ dù thế nào, anh đều kiềm chế không để lại dấu vết trên người cô, nhưng hôm đó anh hoàn toàn không thu vén, những dấu vết vừa mới tạo ra trên người còn chưa tan hết, anh đã nôn nóng bồi thêm.

Sáng hôm sau cô dậy soi gương, trước ngực là một mảng thê thảm không nỡ nhìn.

Mạnh Thư nghe nói, trẻ con đều phải ôm cái gì đó mới có thể ngủ ngon, có thể là khăn mặt, chăn nhỏ hoặc đồ chơi.

Mạnh Thư cảm thấy, mình giống như là vật an ủi của Phó Thời Dụ vậy.

Ngoại trừ lúc phát điên ghen tuông, khi ở bên cô, tâm trạng anh ổn định, hoàn toàn là một người bình thường.

Nhưng dần dần, sự phụ thuộc của anh vào cô đã vượt quá mức bình thường, trở nên quá đỗi cố chấp.

Hồi đó Hạ Giang Triều bắt họ chia tay, chính là sợ Phó Thời Dụ sẽ làm hại Mạnh Thư.

Lòng Mạnh Thư thấp thỏm, nhưng vẫn kiên trì, "Chẳng phải anh nói sẽ đồng ý mọi yêu cầu của tôi sao? Chẳng lẽ lại đang lừa tôi?"

"Tôi có thể đồng ý với em," Phó Thời Dụ nhìn cô bằng ánh mắt trực diện, "nhưng nếu em chủ động thì sao?"

"Không bao giờ có chuyện đó!"

Phó Thời Dụ thấy thái độ cô kiên quyết, liền nở nụ cười lạnh lẽo.

"Được."

Mạnh Thư thở phào nhẹ nhõm.

Nếu Phó Thời Dụ thực sự có thể thực hiện được những thỏa thuận vừa rồi, để cô ở lại bên cạnh anh, dường như cũng có thể chấp nhận được.

Cô thậm chí có thể có nhiều tự do hơn so với hai năm trước.

Mặc dù tối nay quả thực kinh tâm động phách, nhưng thu hoạch vẫn khá dồi dào.

Không chỉ có thể đàm phán xong với Phó Thời Dụ, mà anh còn hết lần này đến lần khác nhượng bộ.

Mạnh Thư từ trên đùi Phó Thời Dụ đi xuống, "Tôi về đây."

Phó Thời Dụ không cho, ôm chặt lấy cô, siết chặt hơn, "Tối nay ở lại đây."

Mạnh Thư tức giận nói: "Vừa rồi anh rõ ràng..."

Phó Thời Dụ ngắt lời cô, "Nếu tôi đã đồng ý với em, em còn sợ cái gì, sợ em không nhịn được mà làm gì đó với tôi sao?"

Anh đang nói cái quái gì thế hả?

Cô làm sao có thể làm gì anh được chứ!

Lời còn văng vẳng bên tai, Mạnh Thư đã phá vỡ lời hứa của mình.

Cô đồng ý tối nay ở lại với Phó Thời Dụ.

Mọi thứ ở Ngự Cảnh vẫn y hệt như hai năm trước khi cô còn ở đây, bao gồm cả quần áo của cô trong tủ cũng được treo ở những vị trí cũ.

Lúc lấy quần áo đi tắm, cô phát hiện có thêm một số quần áo túi xách mình chưa từng thấy, chắc là Phó Thời Dụ mua thêm sau khi cô rời đi.

Phó Thời Dụ là khách hàng VIC của nhiều thương hiệu cao cấp, bản thân anh không có yêu cầu gì, nhưng mẫu mới mỗi mùa đều được gửi đến theo size của cô.

Sau khi cô đi, anh không thông báo cho họ ngừng gửi.

Thế là mỗi mùa, đồ vẫn được gửi đến đúng hạn, anh cũng giống như trước đây, xem qua trước, thấy cái nào cô sẽ thích thì để lại.

Ngay cả trong hai năm cô không có ở đây, vẫn luôn như vậy.

Gạt bỏ áp lực tinh thần mà anh mang lại cho cô sang một bên, Phó Thời Dụ quả thực đối xử với cô rất tốt.

Mạnh Thư đóng cửa tủ quần áo, không nghĩ ngợi lung tung nữa.

Cô cầm quần áo bước vào phòng tắm, dưới chân dẫm phải cái gì đó suýt ngã, cô hốt hoảng bám vào khung cửa, trước mắt đột nhiên loé qua một bóng xám nhỏ xíu.

Chưa kịp nhìn kỹ, nó đã "vèo" một cái chạy mất hút.

Phó Thời Dụ nghe thấy tiếng kêu thất thanh liền lao tới, Mạnh Thư cũng chẳng màng gì nữa, quay người nhào vào lòng anh.

"Phó Thời Dụ, chuột!"

Phó Thời Dụ bị cô ôm bất ngờ, tay tự nhiên ôm lấy vòng eo thon thả của cô, tranh thủ bóp nhẹ một cái, buồn cười nói: "Sao lại mắng người thế?"

Cô vùi mặt vào vai anh không dám nhìn, tay chỉ vào phòng tắm sau lưng, "Không phải, là có chuột, ở đây có chuột! Chạy vào phòng tắm rồi!"

Nghe cô nói vậy, Phó Thời Dụ mới nhớ ra một chuyện khá quan trọng.

Anh đưa Mạnh Thư ra ngoài phòng tắm, tự mình đi vào rồi đóng cửa lại.

Không lâu sau, cửa mở ra, Mạnh Thư thấy anh bưng một thứ gì đó bỏ vào chiếc lồng sắt ở phòng khách.

Cô nhìn vào cục bông nhỏ màu xám tròn vo trong lồng, cái đầu nhỏ tròn xoe khảm đôi mắt đen láy như hạt đậu xanh, cái mũi màu hồng bất an khịt khịt.

Là một con chuột Fancy màu xanh vàng.

Bạn cùng phòng của Mạnh Thư ở Anh từng nuôi con vật nhỏ này, nhát gan vô cùng, sơ ý mở lồng ra một cái là nó chạy mất tăm ngay.

Mạnh Thư chớp chớp mắt, không chắc chắn hỏi: "Anh nuôi à?"

Sau khi họ bên nhau, Mạnh Thư chưa từng thấy Phó Thời Dụ nuôi thú cưng.

"Của Lý Trác Hàng đấy," Phó Thời Dụ chê bai nhìn con chuột đang run rẩy trong lồng, có thể ngất đi bất cứ lúc nào, "Hai tháng trước, trước khi đi Thâm Quyến cậu ta mang qua đây."

"Tại sao anh ấy không để Thẩm Khuynh Dịch nuôi?" Mạnh Thư đưa ra nghi vấn hợp lý, dù sao Phó Thời Dụ trông không giống người sẽ đối xử tốt với con vật bốn chân.

"Nhà Thẩm Khuynh Dịch nuôi mèo."

"Ồ..."

Mạnh Thư đưa ngón tay ra, chọc chọc vào đầu mũi con vật nhỏ.

Con vật nhỏ vậy mà không tránh, còn giơ hai chân trước lên, bám lấy ngón tay Mạnh Thư, dùng đầu mũi ướt át cọ cọ.

Đây là cách nó thể hiện sự gần gũi.

Mạnh Thư mỉm cười, hỏi: "Nó tên là gì?"

Phó Thời Dụ nói theo lẽ đương nhiên: "Một con chuột thôi, cần tên làm gì."

"Đã là thú cưng thì sao có thể không có tên chứ?" Mạnh Thư nói, "Hôm nào tôi hỏi Lý Trác Hàng xem."

Phó Thời Dụ đưa lồng ra xa, ngón tay bóp lấy cằm Mạnh Thư, khuôn mặt vừa rồi còn tươi tỉnh nháy mắt đã trở nên u ám.

"Em có liên lạc với Lý Trác Hàng?"

Mạnh Thư cạn lời, ghen tuông mọi lúc mọi nơi, người này đúng là hết thuốc chữa rồi.

Con chuột Fancy này đúng là của Lý Trác Hàng, và cũng đúng là không có tên, hai tháng trước anh ta mua định để dỗ dành một cô gái, còn chưa kịp tặng thì đã bị phái đi Thâm Quyến, cô gái kia cũng không dỗ được.

Lý Trác Hàng chắc cũng quên khuấy chuyện này rồi.

Tuy nuôi được hai tháng mà chưa đặt tên, nhưng từ thể hình con chuột không khó để nhận ra nó được chăm sóc rất tốt, bụng tròn vo, lông mượt mà bóng loáng.

Chỉ là nhát gan kinh khủng.

Vừa rồi trong phòng tắm suýt chút nữa bị Mạnh Thư dẫm bẹp, đến giờ vẫn chưa hoàn hồn.

Phó Thời Dụ định xách cả lồng lẫn chuột vứt ra ngoài cửa.

Nó theo bản năng chạy loạn trong lồng, không ngừng phát ra tiếng kêu "chít chít" bất an.

Mạnh Thư lên tiếng ngăn cản, "Cứ để nó ở đây đi."

"Chẳng phải em sợ thứ này sao?"

"Vừa rồi tôi chỉ là bị nó làm cho giật mình thôi."

Phó Thời Dụ chê bai: "Thứ này ồn ào lắm."

Mạnh Thư trực tiếp lấy lồng từ tay Phó Thời Dụ, đi về phía ban công.

Cô đặt lồng lên giá phơi đồ, cúi người nhìn cục bông nhỏ đang cuộn tròn trong lồng, con vật run rẩy đến không ra hình thù gì rồi.

Trông vừa đáng thương vừa ngốc nghếch.

Mạnh Thư mủi lòng, "Hay là đặt cho nó một cái tên đi?"

Cứ gọi là "thứ này thứ kia" thì không tôn trọng chuột cho lắm.

Phó Thời Dụ đứng sau lưng cô nói vô cùng lạnh nhạt: "Tôi không rảnh rỗi thế đâu, muốn đặt thì em đặt đi."

Mạnh Thư nhìn đôi mắt hạt đậu xanh long lanh kia, suy nghĩ một hồi, cuối cùng quyết định: "Vậy gọi là Đậu Đậu đi."

Phó Thời Dụ hiểu ngay nguồn gốc của cái tên này, khẽ cười thành tiếng, "Xem ra em cũng không để tâm lắm, đặt tên tùy tiện thế."

Mạnh Thư không bận tâm, chọc chọc vào cái bụng mềm mại của Đậu Đậu, cười híp mắt nói: "Ba em bảo cái tên này hay đấy."

Phó Thời Dụ "chậc" một tiếng, lời mỉa mai đã chực chờ bên miệng lại bị anh nuốt ngược vào trong.

Mạnh Thư trêu đùa Đậu Đậu một lúc rồi đi tắm.

Tắm xong đi ra, Phó Thời Dụ cũng đã tắm xong ở phòng tắm của phòng ngủ phụ.

Trên người anh là chiếc áo thun trắng đã mặc vài năm, cổ áo hơi dão ra, để lộ xương quai xanh gầy guộc sắc sảo.

Dưới ánh đèn, lớp cơ bắp mỏng săn chắc ẩn hiện, mái tóc ướt rủ xuống đôi lông mày tuấn tú.

Trong ánh mắt toát ra vẻ lạnh lùng bẩm sinh.

Thay bộ đồ vest ra, bớt đi sự sắc sảo và sắc bén của ban ngày, Mạnh Thư cảm thấy, thời gian hai năm không để lại quá nhiều dấu ấn trên người anh.

Tốc độ dòng chảy thời gian trên người anh dường như khác với người khác.

Anh giống như đang đứng yên vậy.

Luôn dừng lại tại chỗ.

Cũng giống như căn nhà mà họ từng chung sống này.

Tất cả mọi người, tất cả mọi việc đều đang thay đổi, chỉ có họ là bị bỏ lại tại chỗ.

Họ đợi có người mở cánh cửa bám đầy bụi trần kia ra, sau đó nói với người ngoài cửa: "Cuối cùng em cũng về rồi."

Trong lúc Mạnh Thư đang chìm đắm trong suy nghĩ, Phó Thời Dụ cũng đang quan sát cô.

Nhìn thấy bộ đồ ngủ của hai năm trước mặc trên người cô, vòng eo và ống quần đều rộng thênh thang, anh nhíu mày hỏi: "Sao lại gầy đi nhiều thế này?"

"Đồ ăn của người Tây không ngon."

"Không ngon thì tự mình nấu."

Lý do không tránh khỏi ngượng ngùng, nhưng Mạnh Thư vẫn nói thật: "Tôi không biết nấu ăn cho lắm..."

Hai năm ở Anh, không phải cô không thử tự nấu ăn.

Nấu bát mì, làm đĩa cơm chiên, ăn thì ăn được, nhưng khoảng cách với đồ ăn Tây chỉ là một cái lạnh, một cái có chút hơi nóng mà thôi.

Phó Thời Dụ nhìn cô, lạnh mặt mỉa mai: "Đây chính là cuộc sống của em sau khi bỏ rơi tôi, ở bên ngoài hai năm qua sao?"

Mạnh Thư mím môi không nói gì.

Cô không muốn nhắc đi nhắc lại chuyện cũ với anh.

Mặc dù quả thực đúng như lời anh nói, hai năm qua cô sống không mấy như ý.

Mạnh Thư đi về phía phòng ngủ, "Tôi ngủ ở đâu?"

"Ngủ với con trai em đi."

Hả? Cô lấy đâu ra con trai?

Phó Thời Dụ hất cằm, chỉ về phía phòng khách.

Mạnh Thư đi về phía phòng khách, mở cửa ra, nhìn thấy chiếc lồng sắt trên bệ cửa sổ và con chuột Fancy đang ngủ say sưa bên trong.

Chuyện xảy ra ở hội sở đã được giải quyết ngay trong ngày hôm đó.

Bạn trai cũ của Tiêu Quân bị đánh một trận, đặc biệt là sau khi nhóm Lý Trác Hàng xuất hiện, về khoản trị người thì Lý Trác Hàng có thể coi là chuyên gia.

Bên ngoài không có vết thương gì, dù có giám định thương tật cũng vô ích, nhưng anh ta ít nhất phải nằm trên giường một tháng mới có thể xuống đất.

Vì cả hai bên đều ra tay, lại là mớ hỗn độn tình cảm không rõ ràng, nên chú cảnh sát phê bình giáo dục một trận rồi thả người.

Sau này Mạnh Thư mới hiểu, tại sao Phó Thời Dụ lại mang mình đi ngay lập tức.

Mạnh Thư đã nộp đơn xin học tiến sĩ ở Anh, nếu đơn xin không được thông qua, cô có thể sẽ về nước tiếp tục học tập.

Nay đã đạt được thỏa thuận với Phó Thời Dụ, khả năng cô ở lại trong nước là rất lớn.

Việc nộp đơn học tiến sĩ trong nước liên quan đến thẩm tra chính trị, Phó Thời Dụ không muốn vì chuyện này mà ảnh hưởng đến việc học tập trong tương lai của cô.

Cho dù khả năng đó là cực nhỏ, anh cũng không muốn đánh cược.

Sợ cô quay về xen vào chuyện linh tinh, anh dứt khoát đưa cô về Ngự Cảnh quản thúc.

Tối hôm đó Mạnh Thư gọi điện cho Tiêu Quân, gọi mấy cuộc liền không thông, hỏi Tôn Di Mẫn mới biết, sau khi rời đồn cảnh sát, Tiêu Quân đã đi cùng bạn của Phó Thời Dụ.

Qua sự mô tả của Tôn Di Mẫn, Mạnh Thư biết người đưa Tiêu Quân đi là Lý Trác Hàng.

Mạnh Thư chỉ nghĩ Lý Trác Hàng là vì nhiệt tình.

Cô không biết rằng, từ hai tháng trước, tức là lần Phó Thời Dụ đến đài truyền hình ghi hình chương trình đó, Tiêu Quân và Lý Trác Hàng đã quen nhau, và đã có một số tiếp xúc cơ thể.

Tiếp xúc mãnh liệt và toàn diện suốt một đêm, ngày hôm sau hai người rất ăn ý mà không liên lạc lại với nhau.

Hai người vốn cũng không thêm phương thức liên lạc, Tiêu Quân tưởng chỉ là một bữa ăn nhanh, không ngờ ngày hôm sau tan làm đã thấy xe của Lý Trác Hàng ở hầm gửi xe.

Anh chàng này vậy mà nói muốn duy trì mối quan hệ lâu dài với cô.

Tiêu Quân trên giường không kén cá chọn canh, nhưng ngoài đời vẫn thích kiểu thuần tình.

Kiểu dân chơi như Lý Trác Hàng hoàn toàn không nằm trong phạm vi lựa chọn của cô.

Nhưng Lý Trác Hàng dường như quyết tâm theo đuổi cô.

Tiêu Quân không chống đỡ nổi sự đeo bám dai dẳng của anh ta, để ép anh ta từ bỏ, cô đã đồng ý với một người theo đuổi khác.

Biết cô có bạn trai rồi, Lý Trác Hàng mới chịu thôi.

Chạy đến Thâm Quyến hai tháng, vất vả lắm mới bớt nhớ nhung, vừa về một cái, vừa gặp mặt một cái, ngọn lửa trong lòng lại bùng cháy.

Lúc Mạnh Thư gọi điện cho Tiêu Quân, Lý Trác Hàng đang "dạy dỗ" Tiêu Quân một trận ra trò.

Cô muốn nghe điện thoại, bị Lý Trác Hàng trực tiếp ném điện thoại đi.

Mãi đến chiều ngày hôm sau, Tiêu Quân mới gọi điện lại cho Mạnh Thư.

Trong điện thoại rõ ràng là giọng điệu uể oải, giọng nói cũng khàn đặc không ra hình thù gì.

Bị giày vò cả một đêm như vậy, tâm trạng cô ngược lại khá tốt, hả hê nói với Mạnh Thư rằng khuôn mặt của gã tra nam kia sưng vù chẳng khác gì đầu heo.

Không chỉ vậy, tra nam cũng coi như là một hot boy mạng có chút tiếng tăm, hóa ra lén lút vẫn luôn thuê phòng với các phú bà top 1.

Có người đã gửi ảnh giường chiếu của hắn và tiểu tam cùng với những đoạn chat bình thường nói xấu các phú bà cho họ xem, khiến các phú bà tức giận tuyên bố sẽ chỉnh chết hắn và tiểu tam.

Tiêu Quân đã nguôi giận không ít, rất sảng khoái bồi thường chi phí y tế và tổn thất tinh thần cho tra nam, coi như bố thí cho kẻ ăn mày.

Tiêu Quân không làm ra cũng không nghĩ ra được thủ đoạn trả thù này, rõ ràng, thâm độc như vậy chắc chắn là bút pháp của Lý Trác Hàng.

Tối qua, Lý Trác Hàng còn hỏi Tiêu Quân có muốn cho tra nam tuyệt tử tuyệt tôn không, anh ta có thể đạt được mục đích này trong tình trạng không giám định ra thương tích, dù sao gen của loại người này để lại cũng chỉ tổ hại người.

Tiêu Quân một mặt cảm thấy Lý Trác Hàng người này đủ tàn nhẫn, mặt khác lại cảm thấy, chỉ nghe anh ta nói vậy thôi đã thấy sướng rơn rồi.

Tất nhiên, làm tình suốt một đêm hôm qua còn sướng hơn.

Mạnh Thư ở lại Ngự Cảnh một đêm, ngày hôm sau Phó Thời Dụ không còn quản chuyện đi ở của cô nữa.

Mạnh Thư hẹn môi giới đi xem nhà, sau khi dự định ở lại lâu dài, thời hạn thuê nhà của cô từ một tháng kéo dài thành ba tháng.

Như vậy, những căn nhà có thể lựa chọn trở nên nhiều hơn.

Cả buổi sáng đi theo môi giới chạy vài nơi, cuối cùng cô chọn một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ có ban công.

Căn hộ hai phòng ngủ tuy đắt nhưng cô phải chuẩn bị cho việc Lâm Bội đến ở.

Biết cô thuê nhà bên ngoài, Lâm Bội hỏi cô tại sao không ở nhà, cô chỉ có thể dùng lý do thuận tiện cho công việc để lấp liếm.

Thực ra cô không muốn thường xuyên chạm mặt Phó Thời Dụ.

Trên danh nghĩa họ là anh em kế, nếu mình sống chung với Lâm Bội và Phó Minh Hoài, không tránh khỏi việc phải tiếp xúc với anh.

Theo phong cách làm việc tùy tiện xưa nay của anh, bốn người dưới cùng một mái nhà, chỉ càng kích thích sự ác liệt của anh mà thôi.

Cái kiểu cách một cánh cửa với người lớn mà vẫn hôn cô đến mức hai cánh môi không khép lại được, anh không phải chưa từng làm qua.

Còn về những thỏa thuận kia của họ, Mạnh Thư nhìn rất rõ.

Anh tuân thủ thì mới là thỏa thuận.

Anh lật bàn rồi thì chỉ là một đống lời nói suông.

"Mạnh tiểu thư, vậy chốt căn này nhé?"

Mạnh Thư bị giọng nói của môi giới kéo về thực tại, gật đầu một cái.

"Vâng, cứ căn này đi."

Quay lại công ty môi giới, ký xong hợp đồng, Mạnh Thư liền rời đi.

Xe của Mạnh Thư còn chưa đi xa, nhân viên môi giới đã lấy điện thoại ra gọi, cung kính nói: "Alo, Phó tiên sinh, cuối cùng đã ký căn ở chung cư Vạn Thành ạ."

Đề xuất Cổ Đại: Ta Thật Sự Không Mở Hắc Điếm Mà
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện