Cúc áo khoác trên ngực Phó Thời Du cấn vào làm mặt Mạnh Thư đau nhức.
Sống mũi cô cay xè, nước mắt rơi xuống.
Phó Thời Du không dỗ dành cô như trước đây nữa.
Anh tiếp tục lái xe lên đường.
Phó Thời Du cứ lái xe mãi, từ lúc trời sáng cho đến khi trời tối mịt.
Ngoại trừ một lần dừng lại đổ xăng, anh không hề dừng xe thêm lần nào nữa.
Trong xe không có âm nhạc, hai người gần như không nói chuyện với nhau.
Bên tai chỉ có tiếng động cơ gầm rú ở tần số thấp và tiếng lốp xe ma sát với mặt đường.
Nửa đêm về sáng, Mạnh Thư không chịu nổi nữa nên đã thiếp đi trên xe.
Khi trời mờ sáng, Mạnh Thư mơ màng mở mắt ra.
Cô kéo chiếc áo khoác của Phó Thời Du đang đắp trên người xuống.
Ánh đèn lướt qua, cô thoáng thấy tên địa danh trên biển báo ven đường.
Có lẽ họ vẫn còn ở California.
Chỉ là Mạnh Thư không quen thuộc với thị trấn nhỏ mang tên Clearlake này.
Nghe tên có vẻ như là một địa điểm du lịch.
Trong lòng Mạnh Thư lại nhen nhóm một tia hy vọng nhỏ nhoi.
Có lẽ Phó Thời Du đến Mỹ thực sự là vì công việc, việc đột nhiên xuất hiện đưa cô đi cũng thực sự là muốn đưa cô đi nghỉ dưỡng.
Từ thành phố đến thị trấn, rồi đến vùng ngoại ô thưa thớt bóng người.
Sau khi lái xe gần mười hai tiếng đồng hồ, Phó Thời Du cuối cùng cũng dừng xe lại.
Xe dừng bên cạnh một căn biệt thự hai tầng ven hồ.
Trên đường đi tới đây, Mạnh Thư thấy xung quanh có vài ngôi nhà rải rác, nhưng bên trong đều không thắp đèn.
Không biết là do ngủ quá muộn hay là không có người ở.
Lái xe đi xa hơn chút nữa, cô không còn thấy ngôi nhà hay bóng người nào nữa.
Nơi này giống như một vùng không người.
Khả năng sau khiến Mạnh Thư không tự chủ được mà rùng mình một cái.
Phó Thời Du xuống xe đi vòng qua phía cô, mở cửa xe, quấn chặt chiếc áo khoác của mình lên người cô, sau đó ôm cô đi vào trong nhà.
Đây là một căn biệt thự kiểu Mỹ rất điển hình.
Hai tầng lầu kèm theo tầng hầm, không gian không quá lớn cũng không quá nhỏ, thích hợp cho một gia đình ba người ở.
Bên trong nhà được trang trí rất ấm cúng.
Mặc dù mọi nơi đều rất sạch sẽ, nhưng có thể thấy được, không có mấy hơi thở sinh hoạt, chắc hẳn đã rất lâu rồi không có người ở.
Phó Thời Du đưa Mạnh Thư lên tầng hai, cuối hành lang là phòng ngủ chính.
Đồ dùng trên giường đều đầy đủ, toàn bộ đều là đồ mới.
Mạnh Thư khẽ nhăn mũi.
Mùi hương trong phòng có chút quen thuộc.
Giống như mùi hương trong căn căn hộ ở Ngự Cảnh, Giang Thành...
Có lẽ Phó Thời Du muốn cô cảm thấy thân thuộc, nên đã mang cả mùi hương cô thích đến tận đây.
Nhưng điều này chỉ khiến Mạnh Thư cảm thấy một nỗi sợ hãi không tên.
Anh đã bắt đầu sắp xếp tất cả những chuyện này từ khi nào?
Phó Thời Du lấy ra một bộ đồ ngủ từ trong tủ quần áo đưa cho cô, dịu dàng nói: "Vệ sinh xong thì nghỉ ngơi sớm đi."
Mạnh Thư nhận lấy quần áo rồi hỏi: "Chúng ta sẽ ở đây bao lâu?"
Phó Thời Du khẽ nhướng mi chỉ liếc nhìn cô một cái, không trả lời câu hỏi của cô.
Mạnh Thư càng lúc càng cảm thấy kỳ lạ, cô nắm lấy cổ tay anh, cố chấp hỏi: "Bao lâu?"
Phó Thời Du cúi người xuống, tay đặt lên vai cô, ngón cái và ngón trỏ xoa bóp bờ vai có chút cứng đờ vì ngồi xe lâu của cô.
Trong giọng nói lạnh lùng của chàng trai pha lẫn sự khàn đặc mệt mỏi.
"Nếu không muốn tắm thì ngủ luôn đi."
Mạnh Thư cảm thấy mình và Phó Thời Du không cùng một tần số.
Hiện tại họ hoàn toàn không thể giao tiếp được với nhau.
Cô cảm thấy anh là cố ý.
Mạnh Thư chỉ biết hiện tại mình đại khái đang ở đâu.
Không thể xác định được vị trí chính xác.
Điện thoại của cô đang ở chỗ Phó Thời Du.
Không thể liên lạc được với gia đình và bạn bè.
Mạnh Thư không rõ mục đích của anh là gì.
Vì sợ bị tổn thương, cô chỉ có thể tạm thời thỏa hiệp.
Mạnh Thư tắm xong đi ra, trong phòng ngủ chính không có người.
Cô đứng trong phòng nửa phút, cảm nhận động tĩnh trong cả căn nhà.
Mọi nơi đều im phăng phắc.
Không biết Phó Thời Du lúc này đang ở đâu.
Cô hít một hơi thật sâu, nhẹ chân nhẹ tay đi về phía cửa phòng.
Khi tay sắp chạm vào tay nắm cửa, cửa đột nhiên bị mở ra.
Mạnh Thư và Phó Thời Du đang đứng ngoài cửa bốn mắt nhìn nhau.
Gương mặt Phó Thời Du chìm trong bóng tối u uất của hành lang.
Anh nhìn cô từ trên cao xuống, "Muốn đi đâu?"
Sắc mặt Mạnh Thư trắng bệch, lắp bắp nói: "Em, em khát rồi, muốn uống nước."
Cô liếc nhìn hành lang phía sau anh, hỏi: "Anh vẫn luôn ở ngoài cửa sao? Sao em không nghe thấy tiếng của anh?"
Phó Thời Du không nói gì, không cảm xúc nhìn cô rất lâu, mới nắm tay cô dẫn xuống lầu.
Phó Thời Du rót một ly nước trong căn bếp bán mở.
Anh không đưa ly nước cho Mạnh Thư, mà ngồi xuống sofa, rồi kéo Mạnh Thư ngồi lên đùi mình.
Mạnh Thư không tình nguyện ngồi trên đùi anh.
Phó Thời Du nhấp một ngụm nước, ngậm trong miệng, bàn tay to lớn phủ sau gáy Mạnh Thư, bá đạo đè cô xuống.
Đôi môi chạm nhau, mút chặt lấy nhau, dòng nước ấm áp được từ từ truyền vào miệng cô.
Cổ họng Mạnh Thư chuyển động, bị ép phải nuốt xuống.
Sợ cô bị sặc, Phó Thời Du mớm rất chậm.
Mớm môi chạm môi hết nửa ly nước mới dừng lại.
Anh đặt ly xuống, đầu ngón tay lau đi vệt nước không kịp nuốt nơi khóe miệng cô, nhìn đôi môi mọng nước của cô, khàn giọng hỏi: "Còn uống nữa không?"
Mạnh Thư cụp mi lắc đầu, hàng mi dài bị nước mắt sinh lý làm ướt, ướt đẫm một mảng.
Phó Thời Du không nhịn được mà hôn lên mí mắt cô, bàn tay luồn vào dưới gấu áo ngủ, vuốt ve dọc theo xương sống lên đến xương bả vai gầy gò.
"Sao lại gầy đi nhiều thế này?" Anh thở dài, có chút ảo não, một lần nữa ngậm lấy môi cô, nụ hôn còn hung mãnh hơn lúc nãy, "Mới rời xa anh bao lâu mà đã để mình thành ra thế này?"
Lúc đầu đồng ý cho cô sang Mỹ là vì thấy tâm trạng cô không tốt, cân nặng cứ giảm sút mãi, muốn để cô sang đây khuây khỏa.
Hơn nữa, sau khi làm hòa trở lại, anh đã tự phản tỉnh.
Thừa nhận ba năm qua mình đã gây cho cô không ít áp lực.
Anh muốn cô được vui vẻ hơn một chút.
Nhưng cô thì sao?
Rời xa anh, cô giống như một chú chim sổ lồng.
Không thèm ngoảnh đầu lại mà bỏ rơi anh.
Nhưng không thể trách cô được.
Ở độ tuổi này của cô, không có khả năng tự chủ cũng là chuyện bình thường.
Có trách thì trách sự cám dỗ bên ngoài quá nhiều.
Anh sẽ dọn dẹp sạch sẽ tất cả những sự cám dỗ xung quanh cô.
Mạnh Thư gục trước ngực anh không nói lời nào, mặc cho anh vừa hôn vừa sờ.
Khi Phó Thời Du mút lấy đôi môi ẩm ướt căng mọng của cô, để lấy lòng anh, cô đã chủ động ngoan ngoãn há miệng.
Anh không giống như trước đây, nóng lòng đưa lưỡi vào trong, mà lùi lại một chút, rũ mắt nhìn cô, khóe môi nhếch lên một độ cong tự ngược, "Cũng ngoan ngoãn há miệng với hắn ta như thế sao?"
Mạnh Thư nhất thời không phản ứng kịp.
Đợi đến khi cô dần hiểu ra ý nghĩa của câu nói này, cả người cứng đờ, hơi thở cũng đình trệ.
Mạnh Thư siết chặt hai tay, phẫn nộ đến mức giọng nói cũng run rẩy.
"Em và Tiêu Minh chỉ là bạn bè!"
"Em xem," Phó Thời Du lạnh lùng, như thể nhìn thấu tất cả mà nhìn cô, "Em thậm chí còn không hỏi 'hắn ta' là ai đã biết anh đang nói đến ai rồi. Điều đó nói lên cái gì? Nói lên rằng em biết rõ, mối quan hệ của hai người mập mờ đến mức nào."
Dù đã sớm dự cảm được việc anh đột ngột xuất hiện và đưa mình đi có liên quan đến Tiêu Minh, nhưng khi thực sự nghe chính miệng anh nói ra, vẫn khiến Mạnh Thư không thể kìm nén được cảm giác chán ghét và giận dữ.
"Có chuyện gì anh không thể trao đổi tử tế với em sao?" Lồng ngực Mạnh Thư phập phồng, sự căng thẳng, sợ hãi và uất ức suốt quãng đường cuối cùng cũng khiến cô không thể chịu đựng thêm được nữa mà bật khóc, "Tại sao không cho em cơ hội giải thích đã vội kết tội? Anh có biết anh bây giờ như thế này khiến em rất sợ hãi không?"
"Không, em không sợ hãi," Phó Thời Du lạnh lùng lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô, đầu ngón tay thô ráp lau đến mức làn da trắng bệch ửng đỏ một mảng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay, sự uất ức, sợ hãi và giận dữ đan xen, tay anh dời xuống dưới, hổ khẩu áp sát khít khao vào chiếc cổ thanh mảnh của cô, chỉ cần dùng lực một chút, vẻ yếu ớt đáng thương này sẽ trở thành vĩnh hằng, "Nếu em sợ hãi, sao vẫn chưa nếm đủ bài học trên người Chương Thuận Châu hả?"
Sự kìm kẹp trên cổ khiến Mạnh Thư cảm thấy một cơn rùng mình ớn lạnh.
"Tiêu Minh quả thực mạnh hơn Chương Thuận Châu một chút, không cần sợ không tốt nghiệp được, nhưng nếu trên người hắn ta xảy ra một chút tai nạn nhỏ thì sao?"
Mạnh Thư hít một hơi thật sâu, run môi hỏi: "Tai nạn... gì?"
"Kỹ sư kiến trúc trân trọng điều gì nhất?" Phó Thời Du dùng giọng điệu như đang thương lượng với cô để hỏi, "Đôi mắt hay là ngón tay?"
Trái tim Mạnh Thư đập mạnh một nhịp, giây tiếp theo lại hoàn toàn đình trệ.
Cô há miệng thở dốc, ngơ ngác và không thể tin nổi nhìn chằm chằm vào người trước mặt.
Ánh mắt anh bình thản, khóe môi nở một nụ cười nhàn nhạt.
Đẹp trai, lịch lãm, một vẻ ngoài vô hại.
Nhưng chỉ riêng ánh mắt của anh thôi cũng đã khiến Mạnh Thư toát mồ hôi lạnh.
Cô không kìm được muốn hét lên!
"Đừng sợ, bảo bối, tất cả đều là lỗi của bọn họ, anh không hề kết tội em, cũng không có ý trách móc em," Phó Thời Du an ủi, "Nhưng cho dù là Chương Thuận Châu hay Tiêu Minh, đều không đủ sức ảnh hưởng đến chúng ta, sự tồn tại duy nhất của bọn họ là để em nhìn cho rõ, em quan trọng với anh đến nhường nào."
Anh thu lại thần sắc, rất nghiêm túc nói với cô: "Anh không cho phép bất cứ ai cướp em đi khỏi bên cạnh anh."
Quan trọng đến mức vì cô, anh có thể không tiếc mọi giá để khiến lũ tạp chủng đó phải trả giá.
Mạnh Thư như bị kích động, không kiểm soát được mà lắc đầu.
"Chuyện giữa chúng ta không liên quan đến Eric, Phó Thời Du, anh đừng làm bậy."
"Là em bắt đầu trước," Phó Thời Du ánh mắt lạnh lùng, thong thả nói, "Anh không trách em, nhưng luôn phải có người gánh chịu hậu quả của việc làm sai, đúng không?"
Sắc mặt Mạnh Thư xám xịt một mảng.
Cô biết Phó Thời Du không chỉ dọa cô.
Anh hoàn toàn có thể làm ra những chuyện kinh khủng đó.
Có lẽ Tiêu Minh đã...
Mạnh Thư chắp hai tay lại, nước mắt đọng trong hốc mắt cuối cùng không ngừng rơi xuống, khóc nói: "Em xin anh, em xin anh đấy Phó Thời Du, anh đừng làm hại anh ấy, đều là lỗi của em, lỗi của em... Anh muốn làm gì thì cứ nhắm vào em có được không?"
"Anh rất vui vì em đã nhận lỗi với anh," Anh dừng lại một chút, kéo bàn tay đang chắp lại của cô ra, ghé mặt tới, lần lượt cọ vào lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh, dính dớp và lạnh lẽo của cô, vừa cọ vừa giống như một chú chó nhỏ chịu uất ức, bất mãn nói, "Nhưng nếu em làm vậy là vì hắn ta, thì chỉ khiến anh thêm tức giận thôi."
"Phó Thời Du, rốt cuộc anh muốn làm gì?"
Phó Thời Du không nói gì, anh dùng hành động thực tế để trả lời cô.
Anh muốn làm gì.
Anh hôn lấy cô, cạy mở đôi môi cô, không hề dịu dàng như lúc mớm nước lúc nãy, đầu lưỡi lấp đầy cả khoang miệng cô.
Hung hăng khuấy đảo trong miệng cô một trận.
Cô càng phản kháng, anh càng hôn dữ dội hơn.
Mạnh Thư hoàn toàn không cho rằng đây là hôn, hoàn toàn là cắn xé.
Rất nhanh trong miệng cô một trận đau nhức tê dại, đau đến mức cô thút thít đưa tay ra đẩy ngăn lại, "Đau..."
"Đau?" Anh thở dốc, dùng lực liếm cắn vành tai cô, "Có đau bằng lúc anh nhìn thấy tấm ảnh đó không? Sao lại thích cười với hắn ta như thế? Thích hắn ta sao? Có phải thích hắn ta không? Là thích hắn ta đúng không! Anh phải giết hắn, anh sẽ giết hắn..."
Mạnh Thư không hiểu tấm ảnh mà anh nói là gì.
Cô chỉ cảm thấy rợn người.
"Giết, giết người là phạm pháp đấy."
Từ hõm vai phát ra một tiếng cười nhạo chế giễu.
Phó Thời Du không ngẩng đầu lên, lòng bàn tay áp vào lưng cô, vỗ nhẹ mang tính an ủi.
"Yên tâm đi bảo bối, anh đương nhiên sẽ không làm thế."
"Đó chỉ có thể là một tai nạn thôi."
"Một tai nạn mà không ai có thể lường trước được."
Trái tim Mạnh Thư chấn động dữ dội.
Toàn bộ máu huyết trong người dường như bị đông cứng lại.
Phó Thời Du vốn dĩ không có sự đồng cảm mà một người bình thường nên có.
Trong đầu anh chỉ có sự tàn phá và hủy diệt.
Lúc trước Hạ Giang Triều nói Phó Thời Du có nhân cách phản xã hội, cô còn vì anh mà tranh luận kịch liệt.
Không biết sức lực từ đâu tới, khiến cô đẩy Phó Thời Du ra, đồng thời vung tay tát một cái thật mạnh vào mặt anh.
Mặt Phó Thời Du bị đánh lệch sang một bên, trên mặt lập tức xuất hiện dấu năm ngón tay rõ rệt, đặc biệt nổi bật trên làn da trắng trẻo.
Cái mặt bị đánh vẹo đi, anh cử động cổ, ánh mắt lạnh lẽo, giọng điệu lại dịu dàng đến cực điểm, "Tay có đánh đau không?"
Mạnh Thư nghiến răng, phẫn nộ đến mức đại não trống rỗng, không màng tất cả mà gầm lên, "Người đáng chết là anh mới đúng!"
Phó Thời Du chỉnh lại mặt, đầu lưỡi liếm qua vách trong khoang miệng bị răng cọ rách, nếm được vị máu tanh.
Đây là máu của anh, thật muốn cho Mạnh Thư nếm thử.
Anh cắn mạnh lên đó, cố ý làm vết thương rộng thêm, vị máu tanh tràn ngập cả khoang miệng.
Đau đến mức anh không nhịn được mà hừ nhẹ một tiếng, nhưng lại cảm thấy thật sướng, thật sướng làm sao.
"Muốn anh chết?" Anh ôn hòa đề nghị, "Bảo bối có muốn giết anh không?"
Mạnh Thư còn chưa hiểu anh có ý gì, đã bị anh kéo đứng dậy khỏi sofa.
Phó Thời Du dắt Mạnh Thư rảo bước lên lầu, đẩy cửa một căn phòng nào đó ra, đi thẳng vào sâu trong phòng.
Khi nhìn thấy thứ nằm trong két sắt, đại não Mạnh Thư lập tức trống rỗng.
Cô muốn rời đi, nhưng bị Phó Thời Du tóm chặt lấy.
Anh cưỡng ép nhét thứ trong két sắt vào tay cô.
Khối kim loại lạnh lẽo nặng đến mức Mạnh Thư căn bản không cầm nổi.
Phó Thời Du nắm lấy tay cô, giúp cô cầm chắc rồi dí vào thái dương mình.
Đầu ngón tay Mạnh Thư bị Phó Thời Du đè chặt, không thể động đậy dù chỉ một chút.
"Đừng run, bảo bối," Phó Thời Du ôm Mạnh Thư trước ngực, ghé sát tai cô, dịu dàng hết mức nói, "Bắn lệch anh sẽ đau đấy, nên em phải nhắm cho chuẩn vào."
Mạnh Thư trong nỗi kinh hoàng tột độ, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Chỉ có thể há miệng thở dốc, nhưng vẫn cảm thấy ngạt thở như thiếu oxy.
Chân cô mềm nhũn không còn sức lực, chỉ có thể tựa vào lòng Phó Thời Du.
Được cánh tay mạnh mẽ của anh siết chặt mới không bị ngã xuống.
"Đã bao giờ bắn súng chưa?" Phó Thời Du bóp bóp tay cô, dạy cô, "Trong băng đạn đã nạp sẵn đạn rồi, nên em chỉ cần nhẹ nhàng gạt chốt an toàn ra, sau đó... đoàng!"
Phó Thời Du mô phỏng tiếng súng nổ, làm Mạnh Thư giật nảy mình.
Cô hét lên rồi quăng cây súng trong tay đi, cơ thể trượt xuống từ người Phó Thời Du, ngồi bệt xuống đất.
Phó Thời Du ngồi xổm xuống, bóp cằm Mạnh Thư nâng lên.
Cô đầy mặt nước mắt, ánh mắt nhìn anh tràn đầy oán hận và sợ hãi.
"Không nỡ ra tay giết anh sao?" Phó Thời Du nhìn cô từ trên cao xuống, sau đó cúi người, đưa đầu lưỡi ra, liếm đi những giọt nước mắt tuôn trào trong mắt cô, khẽ nói, "Vậy thì hãy yêu anh đi."
Mạnh Thư cuối cùng vừa khóc vừa ngủ thiếp đi trong lòng Phó Thời Du.
Cô ngủ không yên giấc.
Cứ liên tục mơ những giấc mơ đứt quãng không liền mạch.
Giấc mơ cuối cùng, cô mơ thấy mình đang ở Stanford, phía trước là ngôi đền học thuật mà cô hằng mong ước.
Cô muốn đi tới đó, nhưng trước mặt cô là một cánh đồng hướng dương rộng lớn không thấy điểm dừng.
Cô nỗ lực gạt những cây hướng dương cao lớn này ra.
Nhưng cho dù cô có tiến về phía trước thế nào, cũng không thể đi tới đích.
Tòa nhà giảng đường ngược lại càng lúc càng xa vời.
Cô thực sự không đi nổi nữa, dừng bước chân lại, sau đó cô thấy những cây hướng dương xung quanh càng lúc càng lớn thêm.
Cuối cùng che lấp cả bầu trời, hoàn toàn chắn mất tầm nhìn của cô.
Cũng chắn mất thế giới của cô.
Cô gọi tên Tiêu Minh, hy vọng anh có thể đưa mình ra khỏi đây.
Nhưng cô mãi không nhận được bất kỳ lời hồi đáp nào.
Đột nhiên một tiếng "đoàng" vang dội, cô thấy tòa nhà cao tầng trước mắt sụp đổ tan tành ngay trước mặt mình.
Tiêu Minh, Chương Thuận Châu, và cả chính cô nữa.
Tất cả đều ngã gục trong đống đổ nát.
Mạnh Thư giật mình tỉnh dậy từ trong giấc mơ, sờ lên mặt, phát hiện mình đầy mặt nước mắt.
Cô muốn ngồi dậy, nhưng lại phát hiện mình không cử động được.
Đồng thời cảm thấy trên người mệt mỏi rã rời.
Cô tưởng là do trong mơ chạy quá mệt, tỉnh lại mới phát hiện mình bị một đôi tay và một đôi chân kẹp chặt lấy.
Trọng lượng nửa cơ thể của đối phương đè lên người mình.
Trong phòng vốn đã bật điều hòa, cô lại bị siết chặt trong lồng ngực nóng hổi, trên người nóng đến toát mồ hôi.
Cô mở mắt ra, đập vào mắt là chiếc cằm gầy gò của chàng trai, đường nét từ quai hàm đến cổ thanh thoát mà sắc sảo.
Phó Thời Du ngủ rất say, nhưng lực ôm cô rất lớn.
Mạnh Thư thử đẩy một cái, phải mất mấy giây sau, trên đỉnh đầu mới truyền đến một tiếng "ừm" trầm khàn mang theo vẻ nghi hoặc, như thể đang hỏi cô sao không ngủ nữa.
"Nóng..." Mạnh Thư nói giọng nghèn nghẹt trong lòng anh.
Phó Thời Du không những không buông ra, ngược lại còn ôm người chặt hơn.
Cằm anh cọ loạn xạ mấy cái trên đỉnh đầu cô.
Vừa mới ngủ dậy, giọng nói trầm khàn như có từ tính lọt vào tai cô.
"Chào buổi sáng, bảo bối."
Dịu dàng quyến luyến, cứ như thể chuyện ngày hôm qua hoàn toàn chưa từng xảy ra.
Kẻ điên phát khùng tự ngược, ép cô cầm súng chỉ vào mình đó không phải là anh.
Để không kích động Phó Thời Du, Mạnh Thư chỉ có thể không đả động gì đến chuyện xảy ra hôm qua.
Mạnh Thư rụt cổ lại, có chút không tự nhiên đẩy anh ra, giọng điệu lạnh nhạt, "Em muốn dậy rồi."
"Được." Phó Thời Du tuy nói vậy, nhưng anh không hề có ý định thức dậy, một lần nữa nhắm mắt lại, hơi thở bình ổn.
Mạnh Thư thực ra cũng không ngủ ngon.
Nhưng phản ứng buổi sáng của chàng trai quá rõ ràng.
Cô đã cố gắng cong người né tránh, nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc bị dán chặt lấy.
Khi Mạnh Thư định lùi lại phía sau thì gáy bị bóp mấy cái.
Giọng nói lười biếng ngái ngủ của Phó Thời Du vang lên, mang theo một tia ý cười, "Không làm gì em đâu, nằm yên đi."
Phó Thời Du không buông tay, Mạnh Thư không thể cử động.
Lúc đầu dây thần kinh của Mạnh Thư căng như dây đàn, để đề phòng Phó Thời Du làm gì đó, sau đó thấy anh chỉ ôm mình ngủ mới dần dần thả lỏng xuống.
Cằm Phó Thời Du đặt trên đỉnh đầu Mạnh Thư.
Hơi thở ấm áp phả từng nhịp lên đỉnh đầu cô.
Bên tai là tiếng tim đập trầm ổn mạnh mẽ.
Không biết từ lúc nào, mí mắt Mạnh Thư trở nên nặng trĩu.
Lần nữa tỉnh lại, Phó Thời Du đã không còn ở trên giường.
Rèm cửa trong phòng không được kéo kín hoàn toàn.
Ánh nắng California từ ngoài cửa sổ hắt vào, để lại những vệt sáng lốm đốm trên thảm lông.
Mạnh Thư nhẹ chân nhẹ tay thức dậy, tìm kiếm khắp phòng một lượt, không thấy điện thoại hay máy tính đâu cả.
Ngoại trừ phòng ngủ, các phòng khác trên tầng hai đều bị khóa. Bao gồm cả căn phòng cất súng kia.
Thấy Mạnh Thư xuống lầu, Phó Thời Du gập máy tính lại, đi vào bếp, mang phần ăn đã chuẩn bị sẵn tới.
Sandwich và cháo yến mạch.
Mạnh Thư không quá quen với đồ ăn của người da trắng.
Lúc ở chỗ Mạnh Đông Dương, để không làm phiền ba, cô cố gắng tỏ ra mình rất thích ăn.
Nhưng trước mặt Phó Thời Du, cô không còn diễn nữa, chỉ ăn hai miếng rồi thôi.
Đôi khi chính cô cũng phải thừa nhận, trước mặt người ngoài thậm chí là cha mẹ, cô ít nhiều đều có thành phần giả vờ ngoan ngoãn, nhưng trước mặt Phó Thời Du, tất cả cảm xúc tích cực hay tiêu cực đều là thật.
Phó Thời Du giải quyết nốt phần thức ăn thừa của cô, mang khay ăn trở lại bếp.
Mạnh Thư ngồi trên sofa, đầu gối lên lưng tựa, nghiêng đầu nhìn người trong bếp.
Từ trạng thái ung dung tự tại của anh trong bếp có thể thấy, anh rất quen thuộc với nơi này, không giống như lần đầu ở đây.
Mạnh Thư hồi tưởng lại một chút.
Kể từ năm lớp 12 cô chuyển đến nhà họ Phó, ngoại trừ những lúc tham gia tập huấn thi đấu, hay ra nước ngoài làm dự án thời đại học, họ gần như chưa bao giờ xa nhau, cô không nhớ anh từng ở Mỹ trong thời gian dài.
Vậy thì là trước năm lớp 12...
"Anh từng ở đây trước năm lớp 12 sao?" Mạnh Thư cứ thế nói ra suy nghĩ trong lòng.
Cô thấy động tác của Phó Thời Du khựng lại một chút.
Tiếng rửa bát vang lên lần nữa, đồng thời cô nghe thấy anh nói: "Trước đây vào kỳ nghỉ đông và hè anh thường đến đây ở một thời gian."
Kỳ nghỉ đông và hè Phó Thời Du sẽ về Tần Hoàng Đảo thăm hai cụ, nhưng anh vẫn sẽ dành thời gian tới đây ở một thời gian.
"Muốn biết chuyện gì sao?" Phó Thời Du chủ động hỏi.
Mạnh Thư lắc đầu, nhận ra anh không nghe thấy, liền mở lời: "Hồi em ở tuổi nổi loạn cũng thích ở một mình."
Phó Thời Du quay đầu nhìn cô một cái, có chút ngạc nhiên.
"Em cũng có tuổi nổi loạn sao?"
Mạnh Thư né tránh ánh mắt anh, "Dĩ nhiên là có chứ, em cũng có lúc không thích người lớn giáo huấn, cảm thấy họ rất phiền phức."
"Anh không phải là tuổi nổi loạn," Phó Thời Du quay đầu lại, "Nhưng anh thực sự cảm thấy bọn họ rất phiền."
Những "bọn họ" này bao gồm rất nhiều người.
Những người tình của Hạ Giang Triều, những người thân thích danh nghĩa của Hạ Huy.
Và cả những người phỉ báng anh.
Ồ, còn có những người theo đuổi nữa.
Tất cả bọn họ đều rất phiền.
Anh rất muốn khiến những người này biến mất mãi mãi.
Nhưng anh hiểu rất rõ, một khi mình làm vậy thì sẽ không thể quay đầu lại được nữa.
Chút tỉnh táo cuối cùng còn sót lại khiến anh không làm vậy, lúc chán ghét đến cực điểm sẽ chạy tới đây ở một thời gian để ép mình bình tĩnh lại.
Anh đã khóa hết những căn phòng trên tầng hai.
Bao gồm cả căn hầm đó.
Bởi vì không thể để Mạnh Thư nhìn thấy những dấu vết bên trong.
"Kỳ nghỉ đông không còn mấy ngày nữa," Mạnh Thư nuốt nước bọt để giảm bớt căng thẳng, "Chuyện của anh ở đây đã làm xong chưa? Nếu xong rồi thì có muốn cùng em quay về không?"
Phó Thời Du rút hai tờ giấy lau tay, thong thả lau tay, không phản hồi lại câu nói này của cô.
Từ hôm qua đến giờ, Phó Thời Du vẫn luôn tránh né chủ đề quay về và rời đi.
Điều này khiến lòng Mạnh Thư rất bất an.
Anh sẽ không muốn giữ mình ở lại đây mãi chứ?
Ý nghĩ này khiến Mạnh Thư rùng mình một cái.
Phó Thời Du đi tới trước mặt cô, hai tay chống lên lưng tựa sofa.
Hơi cúi người, ánh mắt nhìn cô từ trên xuống dưới.
"Nếu anh nói, chúng ta không quay về nữa thì sao?"
Mạnh Thư thấy lạnh toát cả sống lưng, "Không quay về? Ý anh là sao?"
Đôi mắt đen dài hẹp của chàng trai khóa chặt lấy cô.
Im lặng nhìn cô rất lâu, anh mới mấp máy môi.
"Không phải em muốn ở lại đây sao?"
Phó Thời Du liệt kê ra tên của mấy trường đại học ở Mỹ.
Nhìn khuôn mặt dần trở nên trắng bệch của cô, anh khẽ cười một tiếng, nheo mắt hỏi: "Đã quyết định xong chưa, muốn học cao học ở trường nào, hửm?"
Mạnh Thư cụp mi không nói lời nào.
Phó Thời Du nâng cằm cô lên, "Hay là, em nghe theo lời khuyên của Tiêu Minh, cảm thấy nước Anh tốt hơn?"
"Mạnh Thư," Phó Thời Du nhìn cô bằng ánh mắt thương hại, nhìn rất sâu, "Em nghĩ rằng chỉ cần ở lại Mỹ hoặc Anh mãi mãi, là anh sẽ không có cách nào với em sao?"
"Em chỉ tranh thủ thời gian này để tìm hiểu một chút chuyện du học thôi, là ba mẹ em hiểu lầm rồi, em không định bây giờ đã ở lại không đi nữa," Mạnh Thư hít một hơi thật sâu, chuyện xảy ra hôm qua vẫn còn rõ mồn một, cô gần như đang dùng giọng điệu dỗ dành để giải thích, "Nhưng em thừa nhận, em thực sự có ý định đi du học. Phó Thời Du, cho dù chúng ta đang yêu nhau, em nghĩ em cũng có quyền quyết định việc học hành của mình. Hay là anh cho rằng, tình cảm của chúng ta không chịu đựng nổi việc yêu xa?"
Đầu ngón tay Phó Thời Du ấn lên môi dưới của cô, vân vê qua lại dọc theo đường môi, khẽ nói: "Khéo mồm khéo miệng."
Dù anh nói vậy, nhưng Mạnh Thư có thể cảm nhận được, áp suất quanh người anh không còn đáng sợ như thế nữa.
Trong lòng cô hơi thở phào nhẹ nhõm.
Mạnh Thư quỳ trên sofa, tay lấy lòng phủ lên mu bàn tay anh, ngẩng đầu lên, khẽ cầu xin: "Anh đừng giận nữa được không?"
Anh xoa xoa sau gáy cô, "Anh không giận."
Mạnh Thư thừa thắng xông lên, "Vậy anh có thể cho em liên lạc với ba em không? Em đi một ngày một đêm rồi, ông ấy sẽ lo lắng."
"Được," Phó Thời Du lấy điện thoại của cô từ trong túi ra, khi Mạnh Thư định với lấy thì anh giơ tay lên cao, bảo cô, "Chỉ được gửi tin nhắn thôi."
Mạnh Thư gửi tin nhắn thoại cho Mạnh Đông Dương, nói là phải ở bệnh viện chăm sóc người bạn bị thương, cho đến khi bố mẹ anh ấy tới mới thôi.
Tiêu Minh là anh trai của bạn thân Mạnh Thư, vả lại Mạnh Đông Dương đã gặp qua anh, ấn tượng khá tốt, nên không nghi ngờ gì.
Căn nhà họ đang ở được xây ngay bên hồ.
Mạnh Thư ngồi trên chiếc ghế nằm ngoài ban công tầng hai.
Trước mắt là một mặt hồ phẳng lặng rộng lớn, đối diện hồ là những dãy núi trập trùng nối tiếp nhau.
Ánh nắng chiếu trực tiếp xuống mặt hồ, phản chiếu ra từng mảng vụn vàng lấp lánh dập dờn. Ven bờ có đặt thuyền kayak.
Nơi này vốn dĩ là một địa điểm rất thích hợp để nghỉ dưỡng, thư giãn tâm hồn.
Nhưng đối với Mạnh Thư, nơi này chính là một chiếc lồng giam.
Phó Thời Du từ trong phòng đi ra, ngồi xổm xuống bên cạnh cô, kéo chiếc chăn đắp trên chân cô lên một chút.
"Ở đây đẹp quá, em có thể ra ngoài đi dạo một chút không?" Mạnh Thư hỏi.
"Muốn chơi chèo thuyền kayak không?"
"Em không biết chèo."
"Anh có thể dạy em."
"Thôi bỏ đi, trên mặt hồ chắc là lạnh lắm."
Mạnh Thư nản lòng, cô cũng chẳng thể bơi mà chạy trốn được.
Phó Thời Du không ép cô.
Bữa tối vẫn là sandwich, salad và sữa.
Mạnh Thư đã mở tủ lạnh ra, thực phẩm dự trữ bên trong không nhiều.
Chỉ đủ duy trì khoảng ba bốn ngày.
Không biết ba bốn ngày sau, Phó Thời Du sẽ đưa cô quay về, hay là đi đến một nơi khác.
Bất kể Mạnh Thư hỏi thế nào, anh vẫn luôn giữ kín miệng không nói, tại sao lại đưa cô tới đây, sau này có dự định gì.
Nhưng cô không thể ngồi chờ chết được.
Lần này Phó Thời Du thực sự đã làm cô sợ khiếp vía.
Cô không biết tình hình hiện tại của Tiêu Minh thế nào, càng không biết, Phó Thời Du tiếp theo sẽ làm gì.
Sự không xác định khiến lòng cô luôn thấp thỏm bất an.
Vì trong lòng có chuyện, Mạnh Thư ngủ không ngon, ngày hôm sau dậy rất sớm.
Phó Thời Du còn dậy sớm hơn cả cô.
Khi Mạnh Thư chuẩn bị đi vệ sinh cá nhân, anh mở cửa từ phòng tắm đi ra.
Anh mặc áo sơ mi trắng và quần tây đen, gấu áo sơ mi được sơ vin gọn gàng vào cạp quần. Còn hiếm khi thắt cả nơ cổ.
Chàng trai vóc dáng cao lớn, vai rộng eo hẹp, mặc đồ âu trông giống như một giá treo quần áo di động, mái tóc đã được chải chuốt vuốt ra sau, để lộ đôi lông mày cương nghị và đường nét ngũ quan tinh tế.
Mạnh Thư vừa mới tỉnh, não bộ vẫn chưa hoàn toàn hoạt động, hành vi hoàn toàn tuân theo bản năng.
Cô ngẩn ngơ nhìn Phó Thời Du, đôi môi khẽ hé mở.
Phó Thời Du cúi đầu hôn nhẹ lên chóp mũi cô, khóe môi nhếch lên nói: "Đi thay quần áo đi, chúng ta ra ngoài."
Mạnh Thư đứng trước gương quan sát bản thân, "Tại sao phải mặc thế này? Có phải định đi đến dịp nào trang trọng không?"
Trên người Mạnh Thư đang mặc chiếc váy nhung đen dài vừa vặn.
Vòng eo thon gọn được đính đầy những viên kim cương rộng bằng một ngón tay.
Cô chỉ khẽ cử động một chút, lớp nhung dưới ánh đèn như có ánh hào quang luân chuyển.
Phó Thời Du đứng sau lưng cô, búi mái tóc dài ngang vai của cô ra sau gáy, rồi dùng kẹp ngọc trai cố định lại.
Anh bước ra từ sau lưng cô, đứng sóng đôi cùng cô.
Bất kể là ai, khi nhìn thấy hai gương mặt trẻ trung xinh đẹp trong gương lúc này, đều sẽ cho rằng họ rất xứng đôi.
Phó Thời Du lười biếng đặt cằm lên vai Mạnh Thư, chóp mũi và quai hàm chậm rãi cọ vào chiếc cổ thon dài của cô, khẽ thì thầm như đang đắm chìm.
"Ừm, rất trang trọng."
Phó Thời Du lái xe đưa Mạnh Thư ra ngoài.
Sau khi lái vòng quanh con đường ven hồ mười mấy phút, xe dừng lại trước một tòa nhà nhỏ màu trắng.
Mạnh Thư xuống xe, phát hiện ngoại trừ tòa nhà nhỏ này, xung quanh không có kiến trúc nào khác, cũng không thấy người nào khác.
Phó Thời Du nắm tay cô đi vào trong.
Sau khi vào cửa Mạnh Thư mới phát hiện đây là một nhà thờ nhỏ.
Trên mái vòm hình tròn cao vút có vẽ hình thiên sứ tay cầm mũi tên.
Một vị linh mục già đang đứng trước cây thánh giá, mỉm cười nhìn họ.
Đây là người duy nhất Mạnh Thư nhìn thấy ngoại trừ Phó Thời Du trong mấy ngày qua.
Phó Thời Du dắt cô đi tới trước mặt vị linh mục.
Từ lúc bước chân vào nhà thờ, Mạnh Thư đã lờ mờ cảm thấy có gì đó không ổn.
Khi vị linh mục đọc lời thề nguyện cho họ, Mạnh Thư cuối cùng cũng nhận ra mục đích Phó Thời Du đưa mình tới đây.
Cô đột ngột giật mạnh cánh tay anh, nghiến răng nói: "Anh điên rồi!"
"Suỵt ——" Phó Thời Du làm một động tác im lặng với cô, sau đó gật đầu với vị linh mục bị ngắt lời, ra hiệu cho ông tiếp tục.
Mạnh Thư quay người định bỏ đi, nhưng bị Phó Thời Du túm chặt cổ tay.
Cô quay đầu lại, không thể kìm chế được mà gầm lên: "Em sẽ không kết hôn với anh một cách không rõ ràng ở đây đâu!"
Phó Thời Du kéo cô về lại bên cạnh, nắm chặt tay cô, không cho cô vùng vẫy.
Sự dịu dàng lúc nãy không còn nữa, sắc mặt ngưng trọng lạnh lùng.
"Tiếp tục nghi lễ đi."
Vị linh mục liếc nhìn hai người một cái, thấy ánh mắt Phó Thời Du nhìn qua, vội vàng cúi đầu, miệng tiếp tục lẩm bẩm.
Lời thề của vị linh mục càng đọc càng nhanh, vội vàng hoàn thành nghi lễ.
Cổ tay Mạnh Thư bị Phó Thời Du bóp chặt, lớp da nơi cổ tay bị cọ xát đến đau rát ửng đỏ, đôi mắt cô cũng đỏ hoe một mảng.
"Phó Thời Du anh buông em ra!"
"Em không đồng ý, buổi lễ này vô hiệu!"
Trong lời thề cấp bách của vị linh mục, tràn ngập tiếng khóc sụp đổ bi thương của Mạnh Thư.
Khi vị linh mục cuối cùng cũng đọc xong, tuyên bố chú rể có thể hôn cô dâu, một tiếng tát vang dội vang lên.
Không có nụ hôn đại diện cho niềm vui, chỉ có một cái tát dùng hết sức bình sinh của cô dâu.
Tay Mạnh Thư đều bị đánh đến tê dại.
Cả người cô run rẩy dữ dội.
Dấu bàn tay trước đó vừa mới tan đi, trên làn da trắng lạnh của Phó Thời Du lại hiện lên một dấu bàn tay rõ rệt khác.
Anh giữ nguyên tư thế bị đánh đó mười mấy giây, đợi đến khi tiếng ù ù trong tai biến mất mới từ từ quay đầu lại.
Vẻ mặt anh bình thản, trong mắt lại càng không có chút gợn sóng nào, tay nâng khuôn mặt đã sớm đầy nước mắt của Mạnh Thư lên, cúi người hôn lấy môi cô.
Mạnh Thư kháng cự vùng vẫy, móng tay vạch lên cổ anh từng vệt máu.
Phó Thời Du chỉ hừ nhẹ một tiếng vào khoảnh khắc môi bị cắn rách, giây tiếp theo nụ hôn càng sâu hơn.
Anh bóp lấy má cô, ép cô phải há to miệng, đón nhận sự ra vào của anh.
Môi lưỡi quấn quýt khuấy đảo, vị rỉ sắt nồng nặc lan tỏa trong khoang miệng của hai người.
Không biết đã hôn bao lâu, Mạnh Thư mới được buông ra.
Chân cô mềm nhũn không thể đứng vững, bất lực và tuyệt vọng được Phó Thời Du ôm vào lòng.
Vị linh mục đã rời đi từ lâu.
Trong nhà thờ chỉ còn lại hai người họ.
Tiếng khóc của Mạnh Thư và tiếng thở dốc nặng nề của Phó Thời Du đan xen vang vọng dưới mái vòm.
Phó Thời Du ôm Mạnh Thư, nhấn mặt cô lên vai mình, cúi đầu ghé sát tai cô, nhỏ giọng dỗ dành.
"Kết hôn với anh không tốt sao?"
"Anh yêu em đến thế, yêu em đến thế mà."
"Chúng ta mười tám tuổi đã ở bên nhau rồi, không, còn sớm hơn cả mười tám tuổi nữa."
"Mạnh Thư, Mạnh Thư của anh, chúng ta cuối cùng cũng kết hôn rồi."
"Em là của anh, mãi mãi là của anh."
"Đừng nằm mơ nữa..." Mạnh Thư khóc đến mức giọng khàn đặc không thành tiếng, "Anh nghĩ một nghi lễ nực cười có ý nghĩa gì sao? Phó Thời Du, em và anh đều không phải người Mỹ, ở trong nước, anh thậm chí còn chưa đến tuổi hợp pháp."
Phó Thời Du khẽ nói: "Ai nói chúng ta không phải?"
Mạnh Thư ngẩn người một lát, "...Cái gì?"
"Có phải anh quên chưa nói với em không, anh đã đổi danh tính cho chúng ta rồi, muốn xem giấy tờ mới của chúng ta không?" Phó Thời Du mỉm cười, mang theo vài phần điên cuồng bình thản nói với cô, "Bảo bối, từ bây giờ, chúng ta có danh tính hoàn toàn mới, mối quan hệ hoàn toàn mới, và cả tương lai hoàn toàn mới. Trong tương lai này, em chỉ có anh, anh cũng chỉ có em. Không còn ai làm phiền chúng ta nữa rồi, vui không?"
Giọng nói của Phó Thời Du giống như cách một lớp rào chắn nghe không chân thực.
Cô nhất thời nghi ngờ mình nghe nhầm.
Nhất thời lại cảm thấy mình chưa tỉnh ngủ, tất cả những chuyện này chỉ là mơ.
Cho đến khi cái lạnh thấu xương nhấn chìm Mạnh Thư, lồng ngực ập đến từng cơn đau âm ỉ, cô mới tin những điều này là thật.
——Phó Thời Du muốn khiến Mạnh Thư biến mất khỏi thế giới này.
"Em hận anh... Phó Thời Du em hận anh!"
Sợ hãi, phẫn nộ và tuyệt vọng hoàn toàn đè bẹp Mạnh Thư.
Nước mắt vỡ đê, không ngừng lăn dài từ hốc mắt cô.
Phó Thời Du ôm lấy Mạnh Thư đang liên tục đổ sụp xuống vì kiệt sức.
Sự xót xa của anh chỉ trong thoáng chốc.
Anh tin rằng nỗi đau buồn của Mạnh Thư cũng chỉ trong thoáng chốc.
"Anh yêu em."
"Chỉ yêu mình em thôi, Mạnh Thư."
Từ nhà thờ trở về, Mạnh Thư nhốt mình trong phòng.
Cô cởi chiếc váy nhung dài trên người ra.
Không có kéo, cô dùng tay xé trực tiếp.
Cô đập phá tất cả những gì có thể đập phá trong phòng.
Cuối cùng cô ngồi xổm trong góc phòng.
Cô mệt lả rồi, ngay cả khóc cũng không ra tiếng.
Nước mắt không ngừng chảy xuống, làm ướt đẫm cánh tay và đầu gối.
Trong phòng không còn vang lên tiếng đập phá đồ đạc nữa, Phó Thời Du mới đẩy cửa đi vào.
Anh vẫn mặc áo sơ mi quần tây, tóc trước trán hơi rối.
Bởi vì lực đạo của Mạnh Thư rất lớn, dấu bàn tay trên mặt vẫn còn rõ rệt, dưới quai hàm và trên cổ đầy những vết cào.
Sắc mặt anh cũng giống như căn phòng lúc này, tồi tàn và xám xịt.
Một đống hỗn độn.
Phó Thời Du thu dọn những thứ sắc nhọn có thể làm người bị thương lại.
Sau đó đi tới trước mặt Mạnh Thư, từ từ ngồi xổm xuống.
Cô đã cởi váy dài ra, lớp áo giữ nhiệt bó sát bao bọc lấy cơ thể mảnh mai gầy yếu, chân trần, kẹp tóc ngọc trai đã không biết rơi mất ở đâu.
Tóc bị nước mắt làm ướt, dính bết lộn xộn bên má.
Đáng thương không nơi nương tựa, uất ức phẫn nộ.
Trái tim lạnh cứng của Phó Thời Du có một khoảnh khắc đau nhói như kim châm.
Trước khi tay anh sắp chạm vào Mạnh Thư, chỉ nghe thấy giọng nói run rẩy yếu ớt vang lên, "Đừng... chạm vào em."
Phó Thời Du khựng lại, ngón tay co quắp lại như bị co giật trong không trung.
Anh chưa bao giờ thấy Mạnh Thư nổi trận lôi đình lớn như vậy.
Trong ấn tượng của anh, cô luôn dịu dàng ngoan ngoãn.
Cho dù có giận, cũng chỉ là tự mình âm thầm hờn dỗi.
Hễ anh có dấu hiệu nổi giận, đều là cô cúi đầu nhận lỗi trước.
Ba năm này, chút bướng bỉnh ít ỏi trong tính cách của cô, cũng bị anh mài mòn một cách âm thầm rồi.
Đây là lần đầu tiên cô gần như hét lên điên cuồng với anh.
"Được, anh không chạm vào em," Phó Thời Du giơ hai tay lên, giọng nói dịu lại, "Nhưng em đừng để mình bị thương, có được không?"
Mạnh Thư không nói gì, hai cánh tay ôm chặt đầu gối.
Cô cố gắng thu mình lại hết mức có thể để trốn vào góc phòng.
Muốn cách xa anh một chút.
Phó Thời Du nhìn động tác của cô, đôi mắt đầy vẻ u ám.
Anh đứng dậy, im lặng và lạnh nhạt nhìn cô.
Cô dùng hai tay ôm chặt lấy mình, móng tay vô thức bấm sâu vào làn da mịn màng, chỗ sâu, ẩn hiện rỉ máu.
Tiếng thút thít trầm thấp lấp đầy căn phòng tĩnh mịch.
Phó Thời Du cảm thấy thái dương giật liên hồi, anh nhắm mắt lại, rồi nhanh chóng mở ra.
Anh lại ngồi xổm xuống, mặc kệ sự vùng vẫy của cô, gỡ tay cô ra khỏi cánh tay.
Anh dùng cả hai tay, nắm lấy tay cô liên tục tát vào mặt mình.
Mạnh Thư kinh hoàng nhìn anh, muốn rút tay lại, nhưng anh nắm rất chặt, căn bản không thể thoát ra được.
Không chỉ vậy, lực anh tự tát mình rất lớn.
Lòng bàn tay Mạnh Thư nhanh chóng bị đánh đỏ ửng.
Cô khóc lóc lắc đầu.
"Phó Thời Du anh điên rồi anh điên rồi anh điên rồi!"
"Anh yêu em anh yêu em anh yêu em anh yêu em anh yêu em anh yêu em anh yêu em anh yêu em anh yêu em anh yêu em anh yêu em anh yêu em anh yêu em anh yêu em anh yêu em anh yêu em anh yêu em anh yêu em anh yêu em anh yêu em anh yêu em anh yêu em anh yêu em anh yêu em!"
"Anh yêu em, Mạnh Thư."
-----------------------
Tác giả có lời muốn nói: Lưỡi câu: Không có nghĩa vụ không phát điên
Hôm nay vẫn là ba chương!
Đề xuất Hiện Đại: Nhật Ký Tìm Việc Trực Tuyến Của Tôi