Ngày hôm đó, hai anh em Giản Thành đã chặt gần hết ruộng ngô của chú bác.
Giản Giản chưa từng thấy cảnh này, cảm thấy rất kỳ lạ, ghé sát lại xem.
"Cha ơi, nó đang mọc tốt thế này, sao cha lại chặt nó đi ạ?"
Lời của đứa trẻ khiến mọi người đều bật cười.
Lục Dao bế con gái đi tới, "Giản Giản, những thứ chúng ta ăn đều là lương thực này đấy, nếu không chặt chúng đi thì chúng ta sẽ bị đói bụng."
Chú thím bên cạnh cười không ngớt.
"Thằng bé này sao mà thú vị thế không biết, ha ha ha ha ha~"
Lục Dao cũng thấy ngại ngùng, xoa xoa đầu con trai, bé Lạc Hi thì nhìn đông nhìn tây, chỗ nào cũng thấy kinh ngạc, ôm cổ mẹ, mắt mở to trừng trừng, cứ như thể nhìn thiếu một cái là bị thiệt thòi lắm vậy.
"Dao Dao, đứa nhỏ này là chưa thấy hoa màu bao giờ, sau này phải thường xuyên đưa chúng về đây xem, tuy thành phố lớn tốt thật nhưng cũng mệt mỏi, tinh thần cũng mệt, thím nghe chú con nói rồi, con làm ăn lớn ở bên Đế...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 20.000 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Thưa phu nhân, Phó tổng yêu em bằng cả sinh mệnh